Úy Trì Chước Chước ngồi thẫn thờ một lúc rồi giọng xa xăm kể:” Thiếp sinh ra thì Vu Điền đã vong quốc, nhưng lúc đó tộc nhân còn rất đông, ai nấy đều thề nhất quyết trở về Vu Điền, giành lại quốc gia.”
“ Thế là bọn thiếp quanh năm suốt tháng chiến đấu, với người Khách Lạt Hãn, với người Hồi Hột, với cường đạo, thậm chí là cả thương cổ, ai nấy đều anh dũng ... nhưng người chết càng nhiều.”
“ Khi thiếp hiểu chuyện thì tộc nhân lưu lãng khắp nơi, ít khi ở nơi nào một năm, nhiều khi vừa mới khi khẩn được ruộng đất, gieo hạt xuống thì lại phải chạy ... Vì kẻ địch tới rồi.”
Úy Trì Chước Chước ánh mắt thẫn thờ chìm hoàn toàn vào hồi tưởng:” Thiếp còn nhớ lần mọi người cắm trại bên Thả Mạt hà, doanh trại dài tới ba dặm. Cuộc sống ở đó không tệ, thiếp có món ăn ngon, mặc y phục đẹp đẽ, chơi đùa với thị nữ bên sông, không phải suy nghĩ gì cả.”
“ Rồi một hôm cha thiếp không trở về, ca ca được đưa lên làm vương, huynh ấy còn nhỏ lắm, cưới ngựa hai chân miễn cưỡng chạm tới được bàn đạp ...”
Thiết Tâm Nguyên thở dài đưa tay nắm lấy Úy Trì Chước Chước bóp khẽ an ủi.
Úy Trì Chước Chước nở nụ cười buồn thảm.” Ca ca thiếp là nhân kiệt một đời, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng hùng tâm bừng bừng, cực kỳ thông minh ... Nếu còn sống sẽ là bằng hữu tốt của đại vương.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không thể nào, ta ghét người cùng tuổi lại thông minh cường đại hoặc tuấn tú hơn ta, loại người đó nhìn thấy chỉ muốn chém cho một nhát.”
Úy Trì Chước Chước coi như không nghe thấy mấy lời vớ vẩn đó: “ Huynh ấy rất cường đại, mỗi lần xuất chiến là thắng, người có rất ít vết thương, máu trên khải giáp toàn là của người khác. Vài năm sau huynh ấy đã trưởng thành, vẫn bách chiến bách thắng, khiến cả tộc kỳ vọng lớn, thiếp cũng tưởng cả đời sống vui vẻ dưới sự bảo vệ của huynh ấy.”
“ Nhưng trận chiến Đại Nha sơn, đồng minh không tới, kẻ địch lại đông gấp ba, kết quả trở về quân đội không còn nổi ba thành, Cửu thúc mất một tay khi đó, ca ca thiếp được người ta khiêng về, máu thấm ướt cáng, lần này là máu của huynh ấy ...”
“ Ngay trong đêm mọi người phải vội vàng rời bỏ sơn cốc thoải mái kia, chạy trốn tới chỗ hoang vu hơn, bỏ lại rất nhiều thứ, gần như chỉ còn mang theo vũ khí và lương thực, đó là lúc cuộc sống trở nên vô cùng gian nan.”
“ Ca ca còn sống, nhưng ho nhiều lắm, huynh ấy biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Mùa thu năm đó huynh ấy cắn răng dẫn số võ sĩ còn lại điên cuồng cướp bóc, cái gì huynh ấy cũng cướp, của ai cũng cướp, khi đó ca ca thiếp còn hung ác hơn mã tặc hung ác nhất trên đời.”
“ Mùa đông tới, cả tộc ở trong sơn động cực lớn, trong động có rất nhiều dơi. Ca ca thiếp đã gầy chỉ còn xương, không còn sức đi cướp bóc nữa, suốt ngày nằm trên giường ho.”
“ Tối hôm đó thiếp đút cháo cho ca ca ăn, ăn được một nửa huynh ấy ho ra máu, đầy cả bát cháo, thiếp sợ vô cùng, ca ca nắm tay thiếp nói chuyện, nói nhiều lắm, nói cả tới hôn lễ của thiếp, nói tới hồi môn .. Cuối cùng .. Cuối cùng bảo thiếp, hãy quên Vu Điền đi, sống thật tốt ...”
Úy Trì Chước Chước nói tới đó khóc không lên lời, cứ ôm đầu Thiết Tâm Nguyên, nước mắt nàng chảy xuống miệng y, mặt chát.
Thiết Tâm Nguyên không biết an ủi nữ nhân, chỉ biết miễn cưỡng nói:” Nói trọng điểm, ai ức hiếp nàng ta còn đi đánh gãy chân.”
Úy Trì Chước Chước ủy khuất vô cùng:” Hôm nay lại có người bảo thiếp quên Vu Điền đi, bảo thiếp đừng quản Vu Điền tộc nữa, thiếp chỉ là nữ nhi đã xuất giá của Úy Trì tộc thôi.”
Thiết Tâm Nguyên nghiến răng:” Tên khốn Tiểu Văn phải không? Để ta đi đánh hắn.”
Úy Trì Chước Chước lắc đầu:” Nó nói đúng, giống ca ca thiếp, đều đúng, Vu Điền đã vong quốc rồi, cả người ưu tú như ca ca thiếp còn không thể phục quốc, chứng tỏ trời cao không cho Vu Điền phục quốc, Vu Điền là quốc gia bị nguyền rủa ....”
Úy Trì Chước Chước kỳ thực là cô gái mạnh mẽ, nàng có quyết định của mình, Thiết Tâm Nguyên không nói thêm điều gì, nắm tay nàng vỗ nhè nhẹ.
Một nữ nhân ai oán thương tâm chẳng ảnh hưởng tới thế giới, thậm chí không thể ảnh hưởng tới Cáp Mật, coi thân tình, ái tình còn quan trọng hơn hùng tâm tráng chí mới là phản ứng bình thường của nữ nhân.
Thông thường Thiết Tâm Nguyên không thích nữ nhân quá cường thế, trong mắt y, nữ nhân kết hợp với quyền lực sẽ thành rắn độc, hủy hoại hết phẩm chất tốt đẹp của họ.
Cho nên Thiết Tâm Nguyên tuy rất mệt mỏi vẫn ôm Úy Trì Chước Chước nghe nàng thổ lộ cả đêm, cũng nghe nàng khóc suốt đêm.
Lịch sử là thế, sẽ trở nên mơ hồ trong bụi bặm và nước mắt, cuối cùng để lại vô số suy đoán cảm tính.
Vu Điền quốc cuối cùng biến thành lịch sử trong nước mắt và tưởng niệm của Úy Trì Chước Chước.
Trời sáng, mặt trời vẫn mọc lên như bình thường, ngày mới bắt đầu khi sương sớm trên ngọn cỏ rơi xuống, không khí thoảng mùi thơm của cỏ xanh.
Thiết Tâm Nguyên dậy rất muộn, ăn một chút rồi ngủ tiếp, còn Úy Trì Chước Chước đã quyết định ba ngày không ra ngoài, mắt nàng đã sưng húp như quả đào.
Còn Vương An Thạch dậy từ rất sớm tới công tượng doanh, đẩy hai cánh cửa nhà Hỏa Nhi, nhìn thùng nước từ giếng chạy lên đổ vào bể ở mái nhà thì cười phá lên.
Ông ta được cho phép tới công tượng doanh thị sát, vì điều này Hoắc Hiền hao phí rất nhiều tâm tư, khi đề xuất với Thiết Tâm Nguyên, còn định đợi mặc cả điều kiện một phen, không ngờ y thoải mái đồng ý.
Vương An Thạch như sớm dự liệu được Thiết Tâm Nguyên sẽ đồng ý, vừa được chỉ lệnh là tới thẳng công tượng doanh.
Hỏa Nhi rất cường tráng, dù đứng giữa gió lạnh mùa xuân vẫn mặc cái áo cộc sát người, rất phù hợp với thân phận thợ rèn, song cư di khí, dưỡng di thể. Dù giờ Hỏa Nhi có cởi truồng vẫn thể hiện ra phần nào khí khái tông sư, đối diện với Vương An Thạch, tỏ ra thoải mái tự tin:” Nghe nói tiên sinh có chỉ lệnh thị sát công tượng doanh, mỗ xin đi trước dẫn đường cho tiên sinh.”
Vương An Thạch thấy Hỏa Nhi tựa hồ không có hứng thú đàm phán với mình, lấy chỉ lệnh giao cho hắn.
Hỏa Nhi thuận tay xé luôn:” Có thể khiến Nguyên ca nhi cấp ngoại lệ chỉ có tiên sinh thôi, có điều ở nơi này vẫn do ta định đoạt.”
Vương An Thạch cười không đáp, bảo lão phó ở lại chờ đợi, mình theo Hỏa Nhi đi xuyên qua một thạch môn, hết hành lang dài, tới viện tử lớn.
“ Nơi này là chỗ chế tác lưu ly.”
Vương An Thạch cười xua tay:” Chỗ này không cần tham quan, lưu ly ở Đông Kinh cũng có, nghe nói lưu ly Cáp Mật và Đông Kinh cùng một mạch.”
“ Tất nhiên rồi, bí phương và công nghệ do đám huynh đệ ta để lại cho các vị mà.” Hỏa Nhi nhún vai:” Chỉ là chẳng hiểu vì sao cái gì rơi vào tay người Tống lại đi chệch hướng của nó, trong khi Cáp Mật từ lưu ly đã làm ra kính thiên lý, kính lão, làm ra gương phục vụ không ít cho cuộc sống, còn ở Đại Tống tới giờ vẫn thuần tùy dùng làm đồ còn trang sức, lãng phí.”
“ Không chỉ lưu ly, ví dụ tương tự nhiều lắm, chẳng hiểu nghĩ cái gì.”