Phát hiện đá quý, công việc liền bị ném ra sau đầu, Hoắc Hiền và Lưu Phân cởi giày, xắn quần đi đất men theo bờ sông nhặt đá, chẳng bao lâu mấy thân binh đi đằng sau đã vác những cái bao tải lớn.
Hoắc Hiền nhặt viên đá xanh biếc đưa về phía mặt trời quan sát, thốt lên:” Nơi này có cả thúy ngọc nữa, nếu tìm được một viên phỉ ngọc là thành đôi.”
Đúng lúc này hộ vệ trên đồi đột nhiên thổi một tràng tù và dài, Thiết Tâm Nguyên nhìn về phía bụi mù xuất hiện, cười lớn:” Quỷ đòi nợ tới rồi đấy.”
Hoắc Hiền lau viên đá màu xanh cất vào lòng, nhíu mày:” Bọn họ vơ vét ở Hà Hoàng chán chê, thậm chí còn mưu đồ đuổi cả người tới Thanh Đường thành để làm loạn, nay không có lương thực lại tới tìm chúng ta, mặt cũng đủ dày.”
Lưu Phân thở dài:” Phú Bật tàn sát cư dân đương địa, cướp bóc xua đuổi bọn họ khỏi mảnh đất tổ tiên bao đời, nay chiếm hữu đất rộng bao la nhưng không ai chăn thả trồng trọt, trách ai được.”
“ Đại vương, để thần tiếp kẻ này là được rồi.”
Thiết Tâm Nguyên cười:” Cố nhân tới, tránh mặt không tốt, thế nào cũng phải gặp một phen, dù sao tình nghĩa vẫn còn, gặp gỡ nên làm.”
Khi ba người quay về doanh trại, Dương Hoài Ngọc đang ăn uống nhồm nhoàm dưới lều, chính là món cá hấp mà Thiết Tâm Nguyên đã làm trước đó.
Lưu Phân thấy Dương Hoài Ngọc ăn như chết đói, ít nhất hai bộ xương cá đã bị ném dưới chân, hỏi nhỏ Thiết Tâm Nguyên:” Hắn sẽ không bị trúng độc chứ?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, giọng cũng không được tự tin cho lắm:” Chắc là không sao đâu, cá nước ngọt trừ cá nóc ra thì ít loài có độc lắm, chí ít thì ta không biết thêm loài cá nào có độc.”
Lưu Phân nhìn mà nuốt nước bọt, ông ta vốn thích ăn cá:” Nếu mai hắn vẫn khỏe mạnh thì lão phu cũng muốn nếm thử xem, đại vương nhìn kìa, thịt cá hấp lên trong veo như là nhánh tỏi vậy, có vẻ béo lắm.”
Dương Hoài Ngọc nghe thấy có người xì xào bàn tán quay sang chắp tay qua loa một cái:” Mạt tướng bái kiến Cáp Mật vương.”
Coi như đã thi lễ.
Thiết Tâm Nguyên ra hiệu cho hai vị lão tiên sinh lui xuống, một mình ung dung đi tới, ngồi xuống tủm tỉm cười nhìn Dương Hoài Ngọc làm chuột bạch. Hoắc Hiền thấy Dương Hoài Ngọc không dùng lễ nghi chính thức thì biết hắn định dùng tình nghĩa để áp dụng sách lược mềm dẻo, như thế không cần mình, cùng Lưu Phân về lều xem số đá thu hoạch hôm nay.
Dương Hoài Ngọc chắc lâu lắm rồi không được ăn một bữa tử tế, không chỉ ăn sạch con cá bạc cuối cùng, dù xương sống cũng nhai nát nuốt xuống.
Thiết Tâm Nguyên tốt bụng đưa bầu rượu cho hắn, cẩn thận hỏi:” Có ngon không?”
Dương Hoài Ngọc cười sang sảng:” Ngon, thịt cá ngọt mềm mà không bở, ăn rất thích, ta biết ngay tới chỗ đại vương sẽ có đồ ngon đề ăn, nếu lát nữa được bát bánh canh thì tốt quá, con bà nó chứ, cơm nước trong quân chỉ đáng cho lợn ăn.”
Thiết Tâm Nguyên thấy hắn tinh thần khỏe khoắn, mặt hồng hào, không có dấu hiệu trúng độc thì cười híp mắt, quan sát lão hữu mấy năm chưa gặp.
Tên này không những râu đầy mặt, còn để chòm râu dài ngang Quan Vân Trường, trước kia là công tử trắng trẻo giờ hoàn toàn thành thổ dân da đen.
Dương Hoài Ngọc cũng quan sát Thiết Tâm Nguyên:” Đại vương không thay đổi là bao.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu chỉ ngực:” Thay đổi rồi, bản thân ta cũng không nhận ra mình nữa.”
Dương Hoài Ngọc có chút bùi ngùi, tu một ngụm rượu:” Ta cũng thế ... Ài đại vương, ta bị hại, vốn công cán tới Cáp Mật không phải chuyện của ta. Địch công đã bị đầy đi Đàm Châu làm đoàn luyện sứ, cha ta xem chừng không khá hơn, khả năng là Khánh Châu.”
“ Thế thì không hay rồi, nơi đó cách Hoàn Châu quá gần, là địa bàn của Chiết gia quân, triều đình định dùng cha huynh uy hiếp Chiết gia để làm ngư ông đắc lợi sao?”
Dương Hoài Ngọc thở dài:” Có lẽ thế, trước tiên cứ qua được kiếp nạn này hẵng hay ... Đại vương, rốt cuộc thế tử ngài khi nào đăng cơ, nhanh lên Dương gia sợ không trụ được lâu nữa.”
Thiết Tâm Nguyên cười phá lên:” Nếu cha huynh chịu dẫn quân vào Đông Kinh, nhi tử ta sẽ lập tức xưng đế.”
Dương Hoài Ngọc giật bắn mình nhìn quanh, thấy không ai ở gần mới vỗ bàn nói:” Chuyện này không đùa được, Dương gia đời đời trung liệt.”
Thiết Tâm Nguyên phát ra một âm thanh giễu cợt:” Đợi lúc Dương gia xui xẻo nhất, huynh dám nói vào một đêm trời tối gió to, Dương gia không có ý đồ chém đầu nhạc phụ ta không?”
Dương Hoài Ngọc đứng dậy, gằn giọng nói từng chữ:” Dương gia đời đời trung liệt.”
“ Được, ta biết rồi, đợi nhi tử ta làm hoàng đế, sẽ cho Dương gia cơ hội tận trung, thôi không nói chuyện này nữa, tình hình huynh dạo này ra sao?”
“ Chẳng có gì để nói, thành Trung Vũ đại phu, trấn thủ Thiết Môn quan, thủ hạ có bốn chỉ huy sứ, tổng cộng tám nghìn quân, chiến lực cường hãn. Thăng quan thuận lợi, nhưng mà trong nhà thì loạn, mẹ ta giờ thân thiết tới mức làm ta sởn gai ốc.”
“ Mi Nhi thì ngày càng giống lão thái quân, cả Dương gia nghe nàng răm rắp, uy phong lắm, buổi tối hành phòng thích cưỡi lên người ta, thích cắn ta ...”
Thiết Tâm Nguyên cố gắng xua đi hình ảnh không hay của Tô Mi trong đầu, tặc lưỡi liên hồi:” Nhớ năm xưa ở Đông Kinh ta tình cờ nhìn thấy Tô tỷ tỷ cho con bú, vậy mà huynh truy sát ta những ba ngày, ta trốn trong đống rơm cũng lôi ra đấm đá, đáng thương cho ta khi đó mới mười ba tuổi thôi.”
“ Chậc chậc, rốt cuộc Hàn Kỳ giao cho huynh nhiệm vụ gì, huynh phải lôi cả chuyện khuê phòng ra để rào đón trước sau rồi.”
“ Ba mươi vạn đảm quân lương với giá tiền Kinh Triệu phủ, cỏ khô dùng mùa đông cho ba vạn thớt chiến mã trả bằng vải vóc, sáu nghìn bò dê, ba nghìn quả đạn thuốc nổ thanh toán bằng hoàng kim ...”
Dương Hoài Ngọc nói liền một hơi, sau đó lại cầm bầu rượu lên uống, như muốn dùng rượu chuốc say ngất luôn vậy:” Ta biết, làm vậy là không trượng nghĩa, dùng giá cả ở Kinh Triệu phủ mua lương thực Cáp Mật là ăn cướp, song hết cách rồi, cỏ khô ta bồi thường bằng vải vóc. Tất cả đều có thể thương lượng, vốn triều đình yêu cầu mua năm mươi vạn đảm lương, giải quyết triệt để tình trạng thiếu lương của trú quân. Ta biết Cáp Mật lương thực thiếu thốn, nên cố đấu tranh giảm xuống ba mươi vạn đã là cố hết sức.”
“ Nhưng thuốc nổ thì nhất định phải bán cho ta, Lan Châu sắp đánh nát rồi, ta sẽ tranh thủ giá cao nhất cho Cáp Mật.”
Thiết Tâm Nguyên khép mắt tính toán:” Ba vạn đảm lương thực có thể bán với giá Kinh Triệu phủ, nhưng các ngươi tự vận chuyển về. Cỏ khô thì Hà Hoàng rất nhiều, ai bảo các ngươi đuổi hết mục nhân đi, giờ tự nuốt trái đắng. Được rồi, mùa thu Bạch Mã bộ và Khất Nhan bộ sẽ kiếm đủ cỏ khô, trực tiếp trả họ sáu nghìn thếp vải là được.”
“ Còn ba nghìn quả đạn thuốc nổ, mỗi quả một kim tệ, giá thế được chưa?”
Dương Hoài Ngọc cúi đầu:” Chuyện này làm ta không mặt mũi nhìn huynh đệ nữa rồi.”
Thiết Tâm Nguyên có đấu đá cũng là chơi với đám văn thần Đại Tống, không muốn bắt nạt kẻ thật thà này, vỗ vai hắn:” Vừa rồi ăn cá có ngon không?”
Dương Hoài Ngọc không hiểu gì cả, hoang mang gật đầu:” Cực phẩm thiên hạ.”
Thiết Tâm Nguyên ngó nghiêng Dương Hoài Ngọc, đúng là không có dấu hiệu trúng độc, sau này mình yên tâm ăn rồi, xúc động nói:” Huynh đã làm trọn tình huynh đệ rồi, ta không trách huynh.”
Dương Hoài Ngọc ù ù cạc cạc rời đi để Thiết Tâm Nguyên bàn bạc với trọng thần của mình, hắn cứ thấy Thiết Tâm Nguyên quai quái, nhưng không nghĩ nhiều, dù sao mình mang tới phiền tới cực lớn cho huynh đệ, lòng vô cùng day dứt.