Hang Sói là trọng địa của Cáp Mật, toàn bộ quân lệnh đều từ nơi này phát ra, Thiết Tâm Nguyên cũng cố ý biến nơi này thành trung tâm phát mệnh lệnh của quốc gia.
Hiện giờ tình hình ở Tổ Phổ đại vương phủ xấu đi nhanh chóng, Da Luật Thịnh Đường có Mục Tân hỗ trợ, sẽ biến tòa thành này thành khối thép.
Nếu như Cáp Mật còn muốn hành động thì phải ra tay ngay, nhân lúc đối phương đang tập trung vào hoạt động thanh trừng chưa chuẩn bị đầy đủ, phát động tập kích bất ngờ.
Thiết Nhất, Thiết Nhị, Lưu Phân, Bành Lễ, Vương Đại Dụng sau khi được Thiết Tâm Nguyên triệu tập, sắc mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng.
Không ngờ ông già Lưu Phân lại là người tích cực lên tiếng đầu tiên:” Đại vương, tên đã lên dây không thể không bắn. Lão phu cho rằng cự địch ngoài quốc môn là thượng sách, kéo địch vào quốc thổ đánh tiêu hao là hạ sách bất đắc dĩ thôi.”
Vương Đại Dụng gật gù:” Thần cũng có suy nghĩ tương tự, Tiêu Hiếu Mục nhất định sẽ tới vào lúc lương thực của chúng ta chín, khi đại quân Khiết Đan tới thì chúng ta chỉ còn cách đốt bỏ lương thực, thiệt hại sẽ vô cùng lớn.”
“ Cho nên cự địch ngoài quốc môn đúng là tốt nhất, chiến hỏa lan tới Cáp Mật, chúng ta không chỉ tổn thất lương thực, còn nhân khẩu, đã thế trận này đặt chiến trường ở Tổ Phổ đại vương phủ.”
Thiết Nhất gật đầu viết lên sa bàn, phải đánh cho Tổ Phổ đại vương phủ tan nát, phải đốt hết lương thảo quân nhu địch, sau đó dựa vào tầng tầng công sự ở sa mạc nghênh đón Tiêu Hiếu Mục.
Nhưng hắn không đồng ý dùng Tổ Phổ đại vương phủ làm chiến trường chính, nơi đó chỉ thích hợp đánh một trận đột kích thôi.
Thiết Tâm Nguyên đan hai tay vào nhau ngồi lắng nghe, không thấy ai muốn phát biểu nữa mới nói:” Chiến lược dụ địch tây tiến sẽ không thay đổi, chúng ta sẽ phục kích cho đám dã nhân do Da Luật Kính dẫn tới một đòn đau, sau đó dồn toàn lực quyết chiến ở sa mạc, không phải bất đắc dĩ, không kéo định về Hồ Dương thành đánh tiêu hao.”
Bành Lễ chắp tay:” Khách Lạt Hãn không thể không phòng, xin đại vương hạ lệnh soái kỳ của Thiết Tam tướng quân di chuyển tới Khổng tước hà.”
Đây là điểm yếu của Cáp Mật, một nơi có chiến sự là toàn quốc phải chuẩn bị, các hoạt động thường ngày gần như ngưng trệ không ít.
Nhân khẩu, thành trì của Cáp Mật quá dày đặc, chỉ trong ba trăm dặm mà có tám tòa thành, cục diện này có lợi là sức hút nhân khẩu cực lớn, người di cư tới Cáp Mật đều muốn tụ lại ở đây, cho dù ở Lâu Lan thành hay Ba Lý Khôn hồ có chính sách tốt hơn, bọn họ cũng không muốn tới.
Lâu dài chuyện này sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển của Cáp Mật.
Đó là chuyện sau này, bây giờ địch tới, trừ chống lại không có gì để nói hết, đó là thái độ chung của người Cáp Mật, lần trước Khách Lạt Hãn đánh tới còn gây ra chút hỗn loạn nhỏ, người Hồi Hột thậm chí muốn bỏ chạy, giờ ai nấy nắm chặt vũ khí, sẵn sàng kháng địch.
Lại nói Nhất Phiến Vân, lão già này tất nhiên không tin lời Thiết Tâm Nguyên dù chỉ một chút, nhận vũ khí trang bị xong là lão ta tiến thẳng vào sa mạc, rời xa thương đạo, lão ta tự mình mò mẫm tìm đường, mã tặc luôn luôn là sói đói trên sa mạc.
Mỗi khi một thương đội khai phát ra thương đạo mới, chúng dùng khứu giác cực kỳ nhạy bén phát hiện ra, sau đó cực kỳ kiên nhẫn mai phục xung quanh, đợi con mồi đâm đầu vào lưới.
Sa mạc mênh mông vẫn có những con đường nhỏ bí mật tồn tại, đó là chỗ dựa của Nhất Phiến Vân, cắt đuôi khỏi sự giám sát của quân Cáp Mật, lão ta rất hài lòng.
Duy nhất làm lão ta thất vọng là số tự sĩ này đa phần có gia quyền hoặc ràng buộc, không phải là đám vong mạng không có vướng bận gì vì đủ các loại nguyên nhân mới vào tử sĩ doanh.
Những người như vậy khó lôi kéo làm trái với quân lệnh Thiết Tâm Nguyên đưa ra.
Cứ làm từng bước vậy, dù sao thoát ra khỏi cái địa lao tăm tối kia đã là thành công rồi, lão ta không bao giờ, dứt khoát không bao giờ để bản thân rơi vào đó nữa.
Là tên mã tặc hành nghề tới mấy chục năm trời, rất hiếm có nơi nào mà lão ta chưa đi qua, Tổ Phổ đại vương phủ cũng thế, vào thời đại lão ta chỉ tay sai phái thuộc hạ tung hoành khắp Tây Vực, Tổ Phổ đại vương phủ chẳng phải là nơi trọng yếu gì hết, tác dụng duy nhất của nó là tiền tiêu canh gác Hồi Hột quốc ở phía đối diện sa mạc mà thôi.
Cùng lắm là thành tiền trạm cướp đoạt Cáp Mật để dùng chiến tranh nuôi chiến tranh.
Khi lão ta men theo con đường nhỏ ngoằn ngoèo của đám buôn lậu, vượt qua Hổ Đầu sơn hiểm trở tới sau lưng Tổ Phổ đại vương phủ, lão ta thấy tới lúc phải nói chuyện tử tế với đám thuộc hạ rồi.
Ngọc Tổ Phổ không sống được bao lâu nữa, cái mặt không có da liên tục chảy nước vàng, dù quấn khăn vải dầy thì nước vẫn thấm ra ngoài chảy xuống, trông vô cùng kinh tởm.
Nhưng tên này tựa hồ quên mất cơn đau, tinh thần cực kỳ phấn khích, trừng trị những tử sĩ không nghe lời vô cùng nhiệt tình và tàn nhẫn, hắn thích nhất là lột da mặt người khác, ở điểm này phải nói là hắn muốn lột da mặt toàn bộ người trong thiên hạ.
Đám tử sĩ ở trong khe núi nướng thịt dê, cách đó không xa có bảy tám thi thể nằm ngổn ngang.
Sơn cốc này vốn có nhóm nhỏ mục nhân Khiết Đan sinh sống, giờ bò dê bọn họ thành lương thực của tử sĩ, lều bạt của họ thành nơi tự sĩ ngủ.
Ngọc Tổ Phổ không ăn, hắn hành hạ ba người bị treo trên giá, điều nên hỏi đã hỏi rồi, giờ hắn đơn thuần hưởng thụ thú vui biến thái của mình.
Nhất Phiến Vân không ngăn cản, tù binh kêu càng thảm lão càng thích, nếu được lão ta còn muốn treo tên Phác Cốt Triết nguyên là thủ lĩnh tử sĩ doanh lên.
Từ khi vào tử sĩ doanh lão ta đã muốn giết Phác Cốt Triết, nếu không có tên này lão ta đã dẫn tử sĩ doanh chạy mất hút rồi.
Chỉ cần đi về phía nam mười lăm ngày, sau đó rẽ sang hướng tây là tránh được hết quân Cáp Mật tới Tây Hải, có nhân thủ trong tay, lão ta có hàng ngàn cách lập lại đế quốc mã tặc hùng mạnh của mình. Trước kia lão từng nhiều lần bị các quốc gia Tây Vực hợp binh đánh bại, mỗi lần như thế lão ta đều quay lại mạnh mẽ hơn.