Chẳng mấy chốc đám người kia lăn ra ngủ, Nhất Phiến Vân đưa tay kiểm tra, lão chắc chắn đám người này hôn mê chứ không phải ngủ.
Quả nhiên là thế.
Thiết Tâm Nguyên giảo hoạt như hồ ly, làm sao y có thể dễ dàng giao một đội quân cường hãn cho người mà y không có chút tín nhiệm nào.
Biến cố hẳn là đêm nay.
Nhất Phiến Vân cho rằng chỉ cần mình cẩn thận, Thiết Tâm Nguyên dùng thủ đoạn gì cũng vô ích.
Sơn tiêu đã về, chỉ mang về một miếng thịt nguội, mùi vị còn khó ngửi, chắc là ăn thừa từ gôm qua, thế nhưng lão ta lại rất vui vẻ ăn hết miếng thịt, sau đó nằm xuống ngủ, lấy tinh thần ứng phó với biến cố sắp tới.
Thuần phục dã thú là quá trình tàn khốc.
Úy Trì Văn hiểu rõ điều ấy, Khách Lạt Hãn tiến cống cho Cáp Mật năm con voi, số voi này thường ngày mặc hoa lệ, diễn xiếc ở quảng trường mua vui cho phụ nhân và trẻ nhỏ.
Ít ai biết được những con voi to lớn ấy vì sao lại nghe lời như thế, nếu nhìn kỹ, có thể nhận ra đôi mắt chúng đầy thống khổ.
Úy Trì Văn hỏi tượng nô cách thuần hóa voi, nếu bỏ đi các chi tiết khác thì yếu quyết chủ yếu là đánh, đánh tới khi nào chúng nghe lời mới thôi.
Sau khi biết quá trình thuần hóa tàn nhẫn ấy, Úy Trì Văn không đi xem xiếc voi nữa, thử nghĩ xem con voi to nặng như vậy, thế mà đứng một chân trên cọc gỗ, khiến toàn bộ trọng lượng đè lên chân sẽ thống khổ thế nào?
Với voi, hắn có thể động lòng trắc ẩn, nhưng hành hạ con người, chỉ cần cho rằng đáng chết thì không ngại dùng bất kỳ thù đoạn nào.
Úy Trì Văn tới bếp, thấy miếng thịt để trong giỏ không còn nữa, nhìn một cái, mặt không hề có chút cảm xúc nào.
Trước khi xuống địa lao, hắn lắng nghe kỹ, ngoài tiếng thở nặng nề ra thì không có động tĩnh gì cả.
Đội thị vệ đi xuống cắm mười mấy bó đuốc vào giá, con sơn tiêu đang chạy lăng quăng kêu chít một tiếng chạy ù vào chỗ tối nhất.
Thị vệ khóa cửa phòng giam Nhất Phiến Vân, đeo còng cho đám tù nhân còn lại, di chuyển một cái giá gỗ tới trước phòng Nhất Phiến Vân, cuối cùng treo một thứ giống thi thể lên cột, rời địa lao, để lại một mình Úy Trì Văn.
Úy Trì Văn cởi áo ra, chỉ để lại quần, cầm hũ mực đổ từ đầu xuống, khi hắn mở mắt ra thì ác quỷ thực sự đã xuất hiện, cố ý kéo dài giọng gọi:” Cáp Tư Nhĩ ...”
Nhất Phiên Vân lờ đờ ngồi dậy, ánh mắt tán loạn, ngơ ngác quay đầu nhìn quanh, như muốn nghe rõ hơn một chút, thoáng cái nhận ra Úy Trì Văn, cười ngờ nghệch nửa tỉnh nửa mê:” Da của ngươi đen kìa.”
“ Cáp Tư Nhĩ, Cáp Tư Nhĩ, thời gian của ngươi tới rồi, phải đi theo ta.”
“ Không đi, ta sắp thành mã tặc vương rồi, ta không đi đâu hết.” Nhất Phiến Vân ngẩng đầu kiêu ngạo đáp:
“ Ngươi chết rồi, Cáp Tư Nhĩ, nhìn đi, đó là thi thể của ngươi.” Úy Trì Văn đá thứ trên cột, mái tóc trắng bị đá đung đưa, khuôn mặt Nhất Phiến Vân cũng trở nên hung tợn.
Nhất Phiến Vân đi tới gần chấn song, lờ mờ nhìn người kia rất giống mình, lão ta muốn tới gần hơn đánh thức người đó nhưng không được, ra sức lắc đầu:” Ta không chết, ta không chết, không thể nào, dù chết cũng phải mặc y phục hoàng kim, nằm trong đống châu báu, không thể chết ở đây được.”
“ Cáp Tư Nhĩ, ngươi đã chết rồi, chặng đường nhân gian của ngươi đã hết, theo ta về địa ngục.”
Úy Trì Văn đưa tay rút sợi lụa nhỏ, một cuộn tranh lớn từ trần nhà trượt xuống, choán đầy tầm nhìn của Nhất Phiến Vân.
... Ngục tốt dữ tợn, tù phạm thê thảm, lửa chảy khắp nơi, tiếp đó tiếng la hét của tù phạm, mùi cứt đái do tù phạm bị tra tấn không khống chế được thải ra đưa Nhất Phiến Vân vào thế giới khác ...
Thời gian lúc này rất kỳ quái, không biết đã trôi qua bao lâu hay chỉ là tích tắc.
“ Ta chưa chết, ta còn thở, tim còn đập.” Nhất Phiến Vân sờ soạng khắp nơi, vẻ mặt nửa hoang mang nửa kinh hoàng:” Nhưng sao ta không thấy đau, ta chết thật rồi sao, không, không thể ...”
Úy Trì Văn nấp sau bức tranh xoa xoa cổ họng bị khàn do cố ý đổi giọng để nói chuyện, lão già này kiên cương ngoài dự liệu, xem ra hôm nay tới đây thôi, đây không phải chuyện có thể thành ngay được, cần từ từ, cẩn thận đưa lão ta vào bẫy.
Thị vệ nấp ở ngoài nghe thấy tiếng chuông reo liền đi vào, trước tiên tắt đuốc ở xa rồi tới gần, chẳng mấy chốc địa lao khôi phục nguyên dạng, chỉ có ngọn đèn dầu leo lét như lửa ma chơi.
Úy Trì Văn vừa đi con sơn tiêu từ góc tối mới len lút đi ra, khẽ chạm vào Nhất Phiến Vân bám vào chấn song đứng nhìn như mất hồn, chạm một cái, lão nhũn người ngã xuống đống rơm khô, làm nó hoảng hốt kêu chí chóe ...
Rất khuya rồi Thiết Tâm Nguyên chưa ngủ, vẫn ngồi trong thư phòng xử lý tấu chương vĩnh viễn không xử lý hết.
Vừa mới phê duyệt xong tấu chương liên quan tới tiến đồ trồng lau sậy ở Bồ Xương hải, Thiết Tâm Nguyên uống ngụm trà, thấy Úy Trì Chước Chước nằm trên ghế tựa ngủ say sưa.
Úy Trì Văn chưa rửa mực trên người đã vội vàng tới nơi, Thiết Tâm Nguyên không nhịn được cười, y đâu bảo phải hóa trang thành quỷ tốt.
“ Đại vương, Nhất Phiến Vân không chịu tin là lão đã chết.” Không vào phòng, Úy Trì Văn đứng ngoài cửa sổ báo:
“ Hiển nhiên, lão ta là người trí dũng song toàn, không có trái tim kiên cường như sắt đã không thể làm mã tặc vương. Mai tăng thuốc lên gấp đôi, ngươi sẽ có nhiều thời gian hơn.”
Úy Trì Văn do dự:” Liệu lão ta có nổi điên không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Yên tâm đi, không điên được đâu, mười tám tầng địa ngục tuy là quá trình trừng phạt ác nhân, cũng là một quá trình tự cứu bản thân, sau khi trải qua, hoặc là đại ngộ, hoặc là hoàn toàn trầm luân, sẽ không có con đường thứ ba.”
“ Nhất Phiến Vân là loại cùng hung cực ác, trong lòng chưa từng có thiện niệm, chúng ta giam lão ta trong địa lao năm năm, chịu không biết bao nhiêu dày vò, lại còn bị thiến, đả kích nặng nề như vậy, ta cho rằng lòng lão ta đã như tro tàn, nên mới thả lão ra.”
“ Không ngờ lão ta gặp Mục Tân, có được chút hi vọng là lập tức bừng bừng dã tâm, có thể thấy lão ta chưa bao giờ hối hận, đại ngộ là không thể, vậy để lão lão ta trầm luân thành chiến nô của chúng ta.”