Sự kiện người Đại Thực tụ tập phản đối thịt lợn chỉ duy trì được một canh giờ liền bị Bành Lễ chỉ huy sai dịch bộ khoái đánh cho chạy như chuột, thành trò cười ở Thanh Hương thành lúc trà dư tửu hậu.
Khắp thế giới coi ăn thịt lợn là cao hơn người một bậc chỉ có Thanh Hương thành.
Đây là một lần mạo hiểm.
Trong điển tịch của người Đại Thực cấm ăn những thứ không sạch sẽ, nhất là thịt lợn.
Nếu như tất cả người Tây Vực đều phản đối thì Thiết Tâm Nguyên đem toàn bộ lợn dưới Đại Tuyết Sơn thiêu hủy giữa quảng trường.
Bây giờ tình hình tốt hơn y dự liệu nhiều, Bành Lễ chỉ dùng gậy gộc đã dẹp được phong ba phản kháng.
Người tham gia phản đối đa phần là người Đại Thực, theo Bành Lễ báo cáo, bách tính Thanh Hương thành tới giờ không có phản ứng gì.
Với họ thịt lợn có vẻ giống thịt trâu thôi, khác nhau là cái giá.
Thêm sáu ngày nữa Thanh Hương thành phồn hoa chẳng còn ai đi bàn luận chuyện thịt lợn nữa, dù sao hai mỹ nữ không xương mới xuất hiện ở Ôn Tuyền quán biểu diễn nhu thuật hứng thú hơn nhiều.
Chiều hôm đó Thiết Tâm Nguyên quyết định uống rượu ăn mừng một chút, không cần ai bồi tiếp, ngay cả Úy Trì Chước Chước cũng đuổi đi, một mình ngồi dưới thiên tỉnh, tự rót tự uống một mình.
“ Dân tâm khả dụng, lão tử cuối cùng đã thu nạp được lòng người rồi, đã hâm nóng được trái tim sắt đá của họ rồi, lão tử cuối cùng đã thực sự đứng vững ở Tây Vực rồi ... Lão tử phải uống một chén.” Thiết Tâm Nguyên uông một chén rượu rượu mạnh Cáp Mật, phả một hơi khoan khoái:” Thật đã.”
“ Từ nay lão tử không cần lo lão già Mục Tân nữa rồi.”
Thiết Tâm Nguyên tự mời mình một chén lớn sau đó nghêu ngao hát dâm khúc.
Khua chiêng gióng trống tưng bừng
Chiêng dừng trống lặng để cùng nghe ta
Giải khuây câu hát ngân nga
“Sờ mười tám điệu” ta ca vui đời
Sờ tóc nàng đấy xanh ngời
Mây chiều giăng mắc tơ trời miên man
Sờ lên vầng trán non ngàn
Tròn đầy mật ngọt say tràn lòng ta …
Nam nhân lúc vui vẻ chẳng cần mỹ nữ gì bên cạnh làm hỏng tâm tình, tự mình có thể tìm niềm vui cho mình.
Tốt nhất là làm chuyện xấu xong một mình mừng thầm, hưởng thụ hết khoái lạc, chẳng cần chia sẻ với ai.
Đang nhắm mắt hát bậy bạ, đột nhiên nghe tiếng động lạ, Thiết Tâm Nguyên tức giận mở mắt ra, thấy Úy Trì Văn ăn thức ăn nhắm rượu của mình, cố nén giận hỏi:” Hôm nay ngươi đi xem mỹ nữ không xương biểu diễn nhu thuật cơ mà.”
Úy Trì Văn nuốt miếng thịt dê khô xuống:” Có gì hay đâu ạ, chẳng qua là đặt đầu xuống dưới mông mà thôi.”
“ Nói vậy là ngươi đi xem rồi?”
Úy Trì Văn bĩu môi:” Họ không mặc y phục thuộc hạ cũng nhìn hết rồi. Thiết Bổng đúng là tàn nhẫn, mỹ nhân như vạy mà lột sạch treo trên xà nhà hai ngày, cách một canh giờ lại dùng nước lạnh hất ...”
Thiết Tâm Nguyên xua tay gạt bỏ cái phần đó, đang vui không muốn hỏng tâm tình:” Nói nhiều làm gì, chúng khai chưa?”
Úy Trì Văn gật đầu:” Vô vị, cái trò cũ dùng xà mỹ nhan thôi, họ là lễ vật do Khuếch Nhĩ Kha vương tặng cho A Đan, vốn là để mê hoặc A Đan. Bị A Y Toa cho một trận roi liền ngoan ngoãn nghe lệnh cô ta nhận lệnh tới Cáp Mật ly gián trọng thần, ngay cả nhiệm vụ ám sát cũng không có. Chẳng biết A Y Toa lừa gạt ra sao, hai nữ nhân ngu xuẩn này còn hi vọng xa vời có thể về Khách Lạt Hãn làm sủng phi của A Đan.”
Nếu chỉ là người không liên quan bị A Y Toa lợi dụng, Thiết Tâm Nguyên không làm quá, coi như đến được Cáp Mật là phúc của họ, cho dù cả đời bán nghệ kiếm tiền cho Thiết Tâm Nguyên còn hơn ở Khách Lạt Hãn. Có A Y Toa bên cạnh, bọn họ sẽ sống rất thảm.
Thiết Tâm Nguyên chỉ gặp A Y Toa một lần, nhưng hành vi của nàng khi lộ diện ở Cáp Mật đều truyền vào tai y, đó là nữ nhân có tính chiếm hữu cao, tuyệt đối không chia sẻ người trong lòng với người khác.
A Y Toa có phần giống nữ cường nhân ở đời sau, chỉ tiếc là sinh không gặp thời, trong một tư tưởng cởi mở hơn, tính cách đó là sự mạnh mẽ đáng khâm phục. Ở thời đại này, một nữ cường nhân như thế muốn duy trì tiếng nói của bản thân sẽ trở thành con rắn độc.
“ Mà ngươi đang hậm hực cái gì? Sao lại trút giận lên thức ăn của ta.” Thiết Tâm Nguyên xót xa nhìn đĩa thịt dê khô bị ăn mất một nửa, nếu không phải tiểu cữu tử thì y cho một đạp rồi:
Úy Trì Văn ủy khuất nói:” Thuộc hạ lo trước chạy sau hầu hạ Vương An Thạch hai tháng trời, vậy mà ông ta chớp mắt cái trở mặt không nhận người, hôm qua gọi quan chức của thuộc hạ, hôm nay quát tháo bảo đi hỏi ngài, quốc sách tốt đẹp không dùng, sao lại làm phức tạp thêm tình hình làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên gõ gõ cái chén bảo Úy Trì Văn rót rượu cho mình:” Ông ta biết cái rắm ấy, sơn nhân tự có diệu kế, mà lời ta nói hôm qua đã hiểu chưa?”
“ Thuộc hạ không hiểu, đi hỏi Hoắc Hiền, ông ta chỉ gật gù không đáp.”
“ Sao không hỏi Vương An Thạch?”
“ Ông ta là khách, sao có thể hỏi được ạ?”
Thiết Tâm Nguyên uống một ngụm rượu:” Cứ hỏi, chúng ta đã cho ông ta ăn ở miễn phí, phải tận dụng học vấn của ông ta chứ. À thuận tiện đem văn biểu điều tra bách tính mấy năm qua ở Cáp Mật cho ông ta xem, thuận tiện hỏi ý kiến công ta.”
“ Chính là văn biểu điều tra nhà có bao nhiêu nhân khẩu, tuổi tác thế nào, có bao nhiêu nam nữ, phòng có đủ ở hay không, thu nhập thế nào ấy ạ?”
Úy Trì Văn thấy Thiết Tâm Nguyên gật đầu thì mắt sáng rực chắp tay lui ra.
Cái thứ này muốn làm xong phải mất cả tháng.
Kẻ phá đám đi rồi, Thiết Tâm Nguyên lại không tìm lại được tâm tình trước đó nữa, mất hứng thì uống rượu cũng vô vị, quyết định ra hậu sơn tìm mã vương đi dạo, phải thân cận với nó một chút, nếu không tính hoang dại của nó lại trỗi dậy.
“ Rượu mạnh của Cáp Mật tuy thơm thuần, nhưng lại tương khắc với sức khỏe của lão phu, đành phải dùng trà tạm.”
Vương An Thạch nằm trên ghế tự với tư thế thoải mái, tay cầm nắm nho khô, thi thoảng ném vào mồm, ông ta thích của ngọt, thường cho đủ các loại quả khô vào trà, còn cả thứ đường phèn chỉ Cáp Mật mới có.
Nghe đâu thứ đó là đồ đại bổ.
Từ khi nhận ra Hoắc Hiền và Lưu Phân không phải là người cùng đường với mình nữa, Vương An Thạch chuyển ra khỏi phủ tướng quốc, bất chấp Hoắc Hiền giữ lại, nhất quyết ở trong dịch quán.
Tuy nói quân tử chi giao nhạt như nước, nhưng ở một số phương diện, Vương An Thạch không thích cẩu thả, càng không thích cúi đầu.
Nhiều khi Vương An Thạch thích cô độc, thích làm việc một mình, như thế giảm thiểu quấy nhiễu của người khác, có thể dựa theo ý nghĩ của mình sắp đặt tương lai.
Dịch quán cách phủ thành chủ chỉ một bức tường, Vương An Thạch được bố trí viện tử nho nhỏ độc lập, ít bị ảnh hưởng bởi sứ đoàn ồn ào suốt ngày ra vào, ông ta chưa bao giờ nghe thấy bên cạnh có tiếng đàn ca.
Một vị quân vương trẻ có thể thanh tâm quả dục giữ chốn thành thị phồn hoa như gấm, thật hiếm có, vương hậu của y đã đi Đông Kinh, mang theo nửa số cung nhân, để lại đúng một nữ quan.
Một quân vương mà không háo sắc là có vấn đề.
Vấn đề ở đây trong mắt Vương An Thạch không phải ở thân thể, mà ở tâm thái, chỉ có người mang hùng tâm cực lớn mới vứt bỏ mọi hưởng thụ, nằm gai nếm mật.