Kiếm khí của hắn trở nên đục ngầu, hỗn loạn, ánh mắt không còn trong suốt, linh hoạt mà kỳ ảo, như bị ô nhiễm.
"Kiếm tâm của ta!"
Bạch Y Kiếm Thánh rốt cục tỉnh ngộ, kinh hãi nói: "Ngươi thật ác độc, dám ô nhiễm kiếm tâm của ta, hủy hoại năm ngàn năm đạo hạnh!"
Phương Trì Hành cười ha ha: "Kiếm Thánh, an tâm lên đường!"
Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao giáng xuống!
“Nghịch Võ Hạn Thăng Long!”
Biển cả vô tận nổi sóng, từng vòng mặt trời dung nham phun trào khỏi mặt nước, trùng điệp đánh về phía Địa Ngục.
Bạch Y Kiếm Thánh mất hết sức chiến đấu, bị một vòng dung nham đánh thẳng xuống Địa Ngục Thâm Uyên.
"Tha mạng, xin tha mạng..."
Bạch Thánh tuyệt vọng, con ngươi run rẩy kịch liệt, bị nỗi sợ hãi vô biên nuốt chửng.
Chỉ tiếc, hối hận lúc này đã quá muộn
Nàng cùng Bạch Y Kiếm Thánh cùng nhau rơi vào mười tám tầng Địa Ngục, làm bạn với Trạch Thánh.
"Không, không!"
Ly Dương lão tổ gào thét đầy bất cam, giọng nói run rẩy không thể kìm nén, toát ra mùi vị sợ hãi từ trong ra ngoài.
"Ly Dương Thánh Kiếm!"
"Chân Long Ngọc Như Ý!"
Hắn lấy ra hai kiện thần binh, đều là bảo vật đến từ Tiên cung, cái trước là cấp tám trung phẩm, cái sau còn là cấp tám thượng phẩm.
Chân Long Ngọc Như Ý bị hắn giẫm dưới chân, quang mang bùng nổ, nâng hắn từng bước cao thăng, nghênh đón dung nham bạo kích, từ tầng thứ sáu Địa Ngục trở lại tầng thứ năm, tầng thứ tư...
Đồng thời, Ly Dương Thánh Kiếm hiển lộ uy năng, ngọn lửa màu tím bốc cháy hừng hực, lượn lờ trên thân kiếm.
Mũi kiếm đi qua, vạn vật thiêu đốt, hóa thành tro tàn!
Phương Trì Hành hờ hững nhìn, như xem khi diễn trò.
Ầm ầm ầm...
Dung nham cuồn cuộn không ngừng, biển rộng tràn lan.
Tuyệt kỹ này, áo nghĩa là cưỡng ép cướp đoạt tinh hoa thiên địa, nhiễu loạn địch nhân, dẫn động vĩ lực thiên địa.
Thế là, trong giằng co...
Ly Dương lão tổ biểu lộ càng lúc càng thống khổ, khí thế suy yếu, chân như nhữn ra, lùi lại.
Vừa lùi một bước liền không còn cơ hội xoay người!
"A a a, quả nhân không phục!"
Ly Dương lão tổ mang theo vô tận bất cam và tuyệt vọng, rơi vào Địa Ngục Thâm Uyên.
Giết!
Giết!
Giết!
Giết!
Bốn lần liên sát!
Bốn vị Võ Thánh lần lượt vẫn lạc, thân tử đạo tiêu, vạn niệm thành tro.
[Điều kiện cần thiết để Thiện Ác Tài Quyết Kinh đạt cấp max ở Võ Thánh cảnh đã đạt, có tăng cấp?]
"Tăng cấp!"
Phương Trì Hành không từ chối, dù hắn đã ở đỉnh phong Võ Thánh cảnh giới, tích lũy công pháp không còn nhiều ý nghĩa.
Nhưng dù sao «Thiện Ác Tài Quyết Kinh» phẩm giai không thấp, biết đâu có thể mang đến chút kinh hỉ.
[Tuyệt kỹ: Thiện Ác Bồ Đề Thân (LV9)]
[Tuyệt kỹ: Tài Quyết Chỉ (LV9)]
[Tuyệt kỹ: Tài Quyết Chi Trượng (LV9)]
Lần này, đáng tiếc không có tuyệt kỹ mới nào thức tỉnh.
Chỉ là nâng ba tuyệt kỹ cấp tám lên cấp chín.
"Xem ra, tiềm lực của ta đã đến đáy..."
Phương Trì Hành nghĩ.
Vừa nghĩ đến đây, hắn đột nhiên rùng mình.
Chỉ cảm thấy, toàn thân truyền đến từng đợt đau nhói.
Tựa như có vô số bàn tay lớn vô hình đang xé rách hắn.
"Thiên địa đồng hóa, mạnh lên!"
Phương Trì Hành hít vào một ngựm khí lạnh, hắn tu luyện cả ba môn thần công đến Võ Thánh cảnh giới, khiến bản thân cường đại chưa từng có, nhưng cũng dẫn phát thiên địa đồng hóa mãnh liệt hơn.
"Quá mạnh, đến nỗi không được thiên địa dung thân sao?"
Phương Trì Hành khẽ than, chợt tự vỗ ba chưởng vào người.
"Ma Huyết Ấn!"
Ma đổi huyết dịch, giảm tu vi.
Khoảnh khắc sau, cảm giác đau như thủy triều rút lui.
Quả nhiên hữu dụng!
Phương Trì Hành lập tức quét dọn chiến trường, thu được bảo kiếm của Bạch Y Kiếm Thánh, hai kiện thần binh bát phẩm của Ly Dương lão tổ, chuỗi hạt Kim Cương của Phật Thánh...
Đúng lúc này, Phong Thánh bay trở về, nàng nhìn Phương Trì Hành, tâm thần khuấy động, không thể diễn tả, mặt đầy vẻ khó tin.
Một địch bốn, đại thắng!
Đây quả thực.
Phương Trì Hành nghiêng đầu nhìn nàng, cười nói: "Người gặp có phần, bảo vật của Trạch Thánh và Bạch Thánh, tặng cho ngươi."
Phong Thánh cúi đầu, sợ hãi nói: "Không dám, vô công bất thụ lộc."
Phương Trì Hành hơi im lặng, cười nói: "Ngươi cứ cất đi, lát nữa ta có việc cần ngươi giúp."
Phong Thánh lúc này mới bắt đầu thu thập bảo vật.
Còn Phương Trì Hành xoay người, bước về phía Phá Giới Tà Tăng.
Lúc này, Phá Giới Tà Tăng bị ghim chặt xuống đất, mặt không còn giọt máu, ho ra máu không ngừng, ruột gan vương vãi khắp nơi.
Hắn nhìn Phương Trì Hành đi tới, líu lưỡi không thôi, cười thảm nói: "Không tầm thường, rốt cuộc ngươi là ai?"
Phương Trì Hành hỏi lại: "Ngươi lại là thần thánh phương nào, chẳng những có thể tự do qua lại giữa tầng thứ tư và tầng thứ năm, còn biết nhiều bí mật về tầng thứ ba như vậy?"
Phá Giới Tăng hận nói: "Nói cho ngươi, ngươi có thể không giết ta không?"
Phương Trì Hành nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu nói: "Có thể.”
Phá Giới Tà Tăng liền nói: "Đáp án rất đơn giản, bởi vì ta vốn đến từ Thượng Thương Thiên Hạ ở tầng thứ ba, bị lưu đày xuống tầng thứ năm, chẳng những tu vi bị phế, còn mất trí nhớ. Sau này trí nhớ dần khôi phục, ta bắt đầu từng bước mưu đồ trở về tầng thứ ba."
Phương Trì Hành nghe mà tâm thần chấn động, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Khá lắm!
Hắn đã sớm nghi ngờ thân phận của Phá Giới Tà Tăng không đơn giản, chỉ không ngờ, gia hỏa này lại có bối cảnh bất phàm đến vậy.
“Thượng Thương Thiên Hạ là nơi như thế nào?" Phương Trì Hành không nhịn được hiếu kỳ, hỏi.
Phá Giới Tà Tăng hơi im lặng, trên mặt hiện ra vẻ căm hận tận đáy lòng, trả lời: "Đó là một vũ trụ hùng vĩ thuộc về Tiên Phật, mênh mông vô biên, tiên nhân và Phật Đà cường đại trấn áp vạn cổ, thống trị tất cả."
Phương Trì Hành "à" một tiếng, nhíu mày hỏi: "Ai đã lưu đày ngươi?"
Phá Giới Tà Tăng nghiến răng nghiến lợi, lại lắc đầu: "Tên của kẻ đó không thể nhắc, một khi nhắc đến, hắn có thể cảm ứng được, rồi dò xét hoặc tính toán ra Túc Mệnh của ta."
Hắn ngẩng đầu, nhìn sâu vào Phương Trì Hành, khuyên nhủ: "Thông qua ta, hắn sẽ biết ngươi."
Phương Trì Hành suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Cảnh giới tu hành ở Thượng Thương Thiên Hạ được phân chia như thế nào?”
Phá Giới Tà Tăng đáp: "Thật ra không phức tạp, tu hành đơn giản là 'Đấu với người, đấu với trời'.
Đấu với người, liên quan đến Túc Mệnh của người, cũng chính là đại cảnh giới tu hành đầu tiên, tên là 'Bản Mệnh Cảnh', chia nhỏ thành ba giai đoạn, tức Niết Bàn, Luân Hồi, Túc Mệnh tam cảnh!
Đấu với trời, liên quan đến thiên đạo, cũng chính là đại cảnh giới tu hành thứ hai, tên là 'Thiên Mệnh Cảnh', cũng có vài giai đoạn chia nhỏ, nhưng ta không rõ lắm."
Bản Mệnh!
Thiên Mệnh!
Phương Trì Hành hiểu rõ trong lòng, suy nghĩ một hồi, nghiêm túc hỏi: "Thiên nhân rốt cuộc là gì?"
Phá Giới Tà Tăng thở dài, đáp: "Thực không dám giấu giếm, dù ở Thượng Thương Thiên Hạ, thiên nhân cũng là tồn tại vô cùng thần bí.
Tuy nhiên theo ta điều tra, thiên nhân hẳn thuộc về 'Thiên Tộc', đến từ vị diện cao hơn.
Bọn họ là 'Giáng Lâm Giả', có thể sống sót, tu hành ở mọi thế giới, đồng thời có hình thái hoàn toàn khác biệt ở các thế giới khác nhau.
Chính vì vậy, miêu tả về thiên nhân mới hỗn loạn, đủ loại, không giống nhau.
Ví dụ, người ở tầng thứ năm cho rằng thiên nhân là một đoàn năng lượng thuần túy, gọi là linh năng.
Nhưng ở tầng thứ tư, thiên nhân và người bình thường trên thực tế không khác biệt quá lớn, ít nhất nhìn bằng mắt thường không nhận ra.
Còn ở tầng thứ ba, thiên nhân càng kín đáo, trừ khi họ tự bạo, nếu không ngươi không biết ai là thiên nhân."
Phương Trì Hành như có điều suy nghĩ, hỏi: "Có phải tất cả thiên nhân đều có một viên Thiên Nhân Chi Tâm?"
“Điểm này có thể xác định!”
Phá Giới Tà Tăng khẳng định gật đầu, "Kẻ lưu đày ta, vốn bình thường không có gì đặc biệt, nhưng hắn vô tình giết một thiên nhân, có được một cơ hội cầu nguyện, trực tiếp nghịch thiên cải mệnh, leo lên trên đầu ta."
Phương Trì Hành không khỏi nhíu mày, nói: "Nếu vậy, sao ngươi không đến tầng thứ năm giết Thiên Lôi và bốn người kia?"
Phá Giới Tà Tăng lắc đầu thở dài: "Không phải ta không muốn, mà là ta không thể, thân thể ta không thể thích ứng hoàn hảo với mọi thế giới.
Ở tầng thứ năm, ta chỉ có thể tu luyện đến Bách Ngưu Cảnh, căn bản không đánh lại Thiên Lôi.
Ở tầng thứ tư, ta ngược lại có thể tu luyện đến Võ Thánh cảnh, nhưng mạnh lên rồi, lại không thể tùy ý vào tầng
Phương Trì Hành minh bạch, cười lạnh nói: "Nguyên lai ngươi muốn lợi dụng Ly Dương lão tổ, giúp ngươi săn giết thiên nhân."
Phá Giới Tà Tăng nói thẳng: "Ta hợp tác với Phật Thánh, đáng tiếc hắn bị giết, vậy ta chỉ có thể tìm người khác."
Phương Trì Hành gật đầu: "Ngoài ngươi ra, còn có ai bị lưu đày xuống không?"
"Chắc là có."
Phá Giới Tà Tăng cẩn thận nói: "Số người bị lưu đày chắc chắn không ít, nhưng không phải ai cũng may mắn như ta, tu vi bị phế, ký ức bị xóa, biến thành chúng sinh, cuối cùng chết đi. Ta, có lẽ là số ít ngoại lệ!”
Phương Trì Hành sắc mặt biến đổi, đưa tay rút Tài Quyết Chi Trượng.
Phốc một tiếng!
Phá Giới Tà Tăng ngã xuống đất, bụng có lỗ thủng thấy mà giật mình.
Hắn vội nhét ruột gan chảy ra vào bụng, huyết nhục ngọ nguậy, khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Phương Trì Hành vứt bỏ Tài Quyết Chỉ Trượng dính máu, thản nhiên nói: “Câu hỏi cuối cùng, ngươi có cách nào trực tiếp giáng lâm Đại Chu không?”