Lúc này, tình thế chiến trường, ai cũng hiểu rõ.
Hải tặc liều mình tấn công cứ điểm, thương vong vô số, xác chết ngổn ngang, nhưng không thể tiến thêm một tấc.
Chiến sự quá đỗi thảm khốc, máu chảy thành sông, khiến quân tâm hải tặc dao động, không dám xông lên phía trước.
Trong suốt thời gian này, Miết Long Uy Phu và Hắc Ưng Kình Thiên hai viên đại tướng, vẫn án binh bất động, dường như đang chờ đợi điều gì.
Hô hô ~
Đống lửa bùng cháy!
Giữa ngọn lửa bốc cao, một quái vật khổng lồ trồi lên, phủ xuống một bóng đen khổng lồ, che khuất cả bầu trời.
Đám người chợt thấy trời tối sầm, vội ngửa đầu nhìn.
Chỉ thấy, trên bờ biển thình lình xuất hiện một thân ảnh khổng lồ cao chín ngàn mét!
Hình dáng là một người phụ nữ!
Nữ cự nhân này, dâng người uyến chuyển thướt tha, đường cong rõ nét, mặc một bộ trường bào bó sát, màu đỏ tươi như máu.
Ngước nhìn lên, nữ cự nhân áo đỏ có mái tóc dài như thác nước, khuôn mặt xinh đẹp, da trắng như sứ, đẹp đến lạ thường.
Nữ cự nhân áo đỏ khép hờ đôi mắt, nửa tỉnh nửa mơ, giữa trán có một vết sẹo vặn vẹo.
Chớp mắt sau, vết sẹo nhúc nhích, chậm rãi nứt toác, chảy ra chất lỏng sền sệt màu vàng nhạt.
Một con mắt dọc từ sâu trong vết sẹo, ép ra ngoài!
Mắt đọc đảo liên hồi, quan sát tứ phía, nhìn xuống quần hùng như sâu kiến
"Tam Nhãn?!"
Phiền Cao Vân đang chém giết hăng say, đột nhiên sắc mặt kịch biến, mắt trợn tròn há hốc mồm, như thể vừa gặp quỷ.
Hắn không kìm được chửi ầm lên: "Mẹ nó, chơi không lại nên giở trò à, triệu hồi cả thứ quỷ quái này ra?"
Phương Tri Hành nheo mắt, tò mò hỏi: "Con Tam Nhãn tà vật này nguy hiểm cấp mấy?"
Phiền Cao Vân buông tay nói: "Khó nói lắm, Tam Nhãn tà vật hơi đặc biệt, không thể tính toán theo lẽ thường,
Lời còn chưa dứt, một luồng tà khí âm u đột nhiên thổi qua toàn bộ chiến trường.
Đống lửa tắt ngúm.
Đám hải tặc bên cạnh đống lửa, vẫn vừa ca vừa nhảy múa, như si như say, cuồng hoan không thôi.
Nữ cự nhân áo đỏ đưa tay quét qua mặt đất, tóm gọn đám hải tặc, giữ trong lòng bàn tay, như thể đang nắm một bó củi.
"Khặc khặc ~"
Nữ cự nhân áo đỏ dường như đang cười, nắm lấy đám hải tặc, ném thẳng vào miệng.
Lập tức, trên chiến trường vang lên tiếng nhai nuốt.
Máu thịt văng tung tóe, mưa máu bay lả tả.
Mọi người kinh hãi, da đầu tê rần.
Tà vật vừa giáng lâm đã ăn luôn kẻ triệu hồi nó, quá hung tàn!
Những người xung quanh hoảng hồn, bỏ cả đánh, tranh nhau chen lấn rời xa nữ cự nhân áo đỏ.
"Khặc khặc ~"
Lại một tiếng cười quái dị, nữ cự nhân áo đỏ dùng cả hai tay, quét ngang mặt đất.
Bất kể là quan binh Hải Thần hay hải tặc Tứ Đảo Vương, đều bị tóm gọn, nhét vào miệng, ăn tươi nuốt sống.
Không phân biệt địch ta, gặp ai ăn nấy.
Người hay máy móc, nữ cự nhân áo đỏ đối xử như nhau, ăn tươi nuốt sống.
Ăn! Ăn! Ăn!
Chiến trường hoàn toàn đại loạn!
Hai bên đang giao chiến, bất ngờ dừng tay, quay người bỏ chạy.
“Mau chạy địt”
Phiền Cao Vân gấp giọng hô to, chỉ huy Hổ Bí quân đoàn chạy càng xa càng tốt.
Phương Tri Hành và Tế Cẩu thấy tình thế không ổn, ba chân bốn cẳng chạy trối chết.
Sau đó, nữ cự nhân áo đỏ bước một bước, tiến về cứ điểm Sư Khẩu Quan, đến gần Sư Tử Phong.
"Miết Long Uy Phu, Hắc Ưng Kình Thiên, các ngươi điên rồi phải không?"
Tiếng gầm giận dữ vang vọng.
Sư Tử Phong gầm thét hỏi: "Tại sao triệu hồi Tam Nhãn tà vật, các ngươi khống chế được nó sao?"
Đáp lại là một khoảng im lặng.
Lúc này, Miết Long Uy Phu cũng ngơ ngác, nhắn tin cho Hắc Ưng Kình Thiên, hỏi: "Là ngươi triệu hồi à?"
Hắc Ưng Kình Thiên trả lời: "Ta làm sao có thể triệu hồi thứ đó đến? Ơ, chẳng lẽ không phải ngươi làm?"
Hai vị anh hùng cấp hải tặc nhìn nhau, không nói nên lời.
Giây lát sau, nữ cự nhân áo đỏ cất bước tiến đến Sư Khẩu Quan.
"Khai hỏa!"
Ầm ầm ầm ~
Sư Khẩu Quan đồng loạt khai hỏa, tập trung hỏa lực, điên cuồng pháo kích nữ cự nhân áo đỏ, tạo ra vô số lỗ thủng trên thân thể ả.
Nhưng, những lỗ thủng đó nhanh chóng lấp đầy như cũ.
"Khặc khặc ~"
Nữ cự nhân áo đỏ lại cười quái dị, vung tay như vuốt sắc, từ đuôi đến đầu.
Xoẹt xoẹt ~
Sư Khẩu Quan rung chuyển, trên bề mặt xuất hiện năm vết nứt.
Sư Tử Phong giận tím mặt, toàn bộ cứ điểm nhanh chóng tái tạo và biến hình, biến thành một người máy sư tử đầu người, toàn thân màu vàng kim, chiều dài thân thể hơn 10 km.
Hoàng Kim Hùng Sư uy phong lẫm liệt, nhe răng nanh, lao về phía nữ cự nhân áo đỏ như tên bắn, há miệng cắn vào cổ ả.
Bành!
Nữ cự nhân áo đỏ ngã nhào xuống đất, lăn lộn, giãy giụa.
Nhưng ả không hề nao núng, hai tay như dao, vung qua vung lại, đâm vào rút ra liên tục trên bụng Hoàng Kim Hùng Sư.
Bụng Hoàng Kim Hùng Sư bị xé toạc, tia lửa văng khắp nơi, chảy ra một lượng lớn chất lòng trắng bạc.
Cùng lúc đó, cổ nữ cự nhân áo đỏ cũng bị xé rách hơn nửa, miệng vết thương không thấy bất kỳ mô thịt nào, chỉ có một vùng đen ngòm.
Hoàng Kim Hùng Sư xoay người, thành công đè lên người nữ cự nhân áo đỏ, há to miệng, ngưng tụ ánh sáng vàng kim.
Lúc này, Sư Tử Phong kích hoạt năng lượng kim loại sinh mệnh, liên tục tuôn ra.
"Sư Tử Hống!"
Sóng âm màu vàng kim bùng nổ, đánh thăng xưống, vào người nữ cự nhân áo đỏ.
Gần như đồng thời, con mắt thứ ba giữa trán nữ cự nhân áo đỏ cũng đột nhiên sáng lên, bắn ra một luồng sáng mờ ảo.
Đại địa rung chuyển, phong vân biến sắc, mặt biển nổi sóng to gió lớn.
Toàn thân nữ cự nhân áo đỏ bỗng nổ tung, thành vô số mảnh vỡ, bắn tung tóe.
Vai phải của Hoàng Kim Hùng Sư cũng nổ tung, một chân phải lìa khỏi thân, hơn nửa lồng ngực vỡ vụn.
Sư Tử Phong đầu gục xuống, ầm ầm ngã xuống đất, mảnh kim loại vỡ vụn, ào ào rơi xuống.
Lưỡng bại câu thương!
Không, phải là một chết một trọng thương!
Hai vị anh hùng cấp hải tặc, chợt có động tĩnh.
Hắc Ưng Kình Thiên không chút do dự, vỗ cánh bay vọt ra.
Miết Long Ủy Phu đột nhiên tái tạo và biến hình, hóa thành một con cự quy, bò lên bờ, sải bước, lao đi như gió, đuổi kịp Hắc Ưng Kình Thiên với tốc độ kinh người.
Hai đại hải tặc vội vã, nhưng không phải xông đến chỗ Sư Tử Phong để thừa cơ giết hắn.
Bọn hắn bỏ mặc Sư Tử Phong hấp hối, chạy về một hướng khác.
Cùng lúc đó, Hổ Bí Trung Lang cũng bay lao ra, hướng về cùng một hướng.
Chứng kiến cảnh này, đám người kinh ngạc không thôi, không hiểu chuyện gì.
Tế Cẩu nghi hoặc nói: "Tình huống gì vậy, bọn hắn chạy về phía đó làm gì?"
Phương Tri Hành trầm ngâm nói: "Đầu của nữ cự nhân áo đỏ, bị nổ bay về phía đó."
"Đầu?" Tế Cẩu ngẩn người, nhìn quanh.
Quả thật, sau khi nữ cự nhân áo đỏ bị nổ nát, các mảnh vỡ cơ thể nhanh chóng tan biến, không để lại gì.
Chưa kịp nghĩ ra điều gì, Phương Tri Hành đã truyền âm nói: "Đi, chúng ta qua đó xem sao."
Một người một chó lặng lẽ theo đuôi.