Trời mưa bất ngờ, tối hôm đó Thiết Tâm Nguyên liền ở lại viện tử Úy Trì tộc.
Tối hôm đó Úy Trì Chước Chước kêu rất to, chạm vào một cái đã kêu rồi, bịt mồm lại vẫn tránh thoát kêu tiếp.
Mới đầu không quen, về sau Thiết Tâm Nguyên hứng trí lên, bị tiếng kêu của nàng kích thích, cho rằng mình là thiên hạ đệ nhất nam nhân.
Về sau thấy cổ quái, công việc xong xuôi rồi, mình nằm thở thoi thóp rồi mà nàng vẫn kêu, thậm chí trước khi ngủ còn cầm cuốn sách vừa đọc vừa kêu như quỷ ...
Nghe thấy ngoài sân thi thoảng truyền tới tiếng cười khúc khích, Thiết Tâm Nguyên mới hiểu ra, chẳng phải nàng vì khoái cảm mà kêu, kêu cho đám quả phụ ngoài kia nghe.
Thiết Tâm Nguyên thấy mình lỗ lớn.
Trời sáng bị Úy Trì Chước Chước đè xuống kêu một hồi mới dậy tắm rửa.
“ Ta làm gì có bản lĩnh một đêm làm chuyện đó tới tám lần.”
Úy Trì Chước Chước dùng khăn nóng lau mặt Thiết Tân Nguyên như lau dưa hấu, cười:” Thiếp làm thế để an lòng bọn họ.”
Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm:” Để ta tới thẳng phòng bọn họ, họ càng an tâm hơn.”
Úy Trì Chước Chước phì cười nhéo y một cái:” Một đám nữ nhân không có chỗ dựa, chỉ sợ thiếp không được đại vương sủng ái, chỉ cần đại vương ân sủng thiếp, họ yên tâm thủ tiết vì người đã mất.”
“ Đều là người sống qua quãng thời gian địa ngục, chỉ cần mỗi ngày có nơi trú chân không bị gió lùa mưa lọt, có miếng cơm nóng mà ăn, còn về nam nhân, với họ đã không còn quan trọng nữa.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài kéo Úy Trì Chước Chước vào lòng âu yếm một hồi, tới giờ mới cảm thụ được phần nào gánh nặng nàng phải mang, trước kia thậm chí còn có lúc cho rằng nàng có toan tính, toan tính đó là vì những người tội nghiệp kia mà thôi.
Khi ăn sáng mọi người tụ tập ăn cùng nhau trong gian nhà lớn, thức ăn chất đầy bàn, căn bản không thể ăn hết, đại bộ phận là để nhìn, hoặc là tới trưa ăn.
Người chưa trải qua nạn đói không cảm giác được cái bàn đầy thức ăn là niềm hạnh phúc lớn lao thế nào.
Nơi này không có người già, nhiều tuổi nhất chỉ ba mấy tuổi, đám nữ nhân bộ dạng rất quỷ dị, khi múc cho Thiết Tâm Nguyên một bát canh bốn quả trừng trần còn nhỏ giọng khuyên y tiết chết một chút, đừng quá vất vả hại người.
Thiết Tâm Nguyên cũng cười lớn tiếp thụ khuyên can, còn đổ hết tội lỗi lên đầu Úy Trì Chước Chước, tố cáo nàng đòi hỏi vô độ ra sao, càng nói càng linh tinh làm nàng mặt đỏ rần kéo ra khỏi viện tử.
Hôm nay phải thương thảo với Hoắc Hiền chuyện xây trường thành ở hồ Ba Lý Khôn, Thiết Tâm Nguyên quyến luyến rời nữ nhi quốc.
Chỉ cần họ vui là được rồi.
Còn mã vương không vui, cái bụng chứa cỏ của nó sao tiêu hỏa nổi thứ bơ béo ngấy đó, hôm qua nó uống trà bơ thống khoái, hôm nay ỉa cũng thống khoái, cái thứ ngựa mà vừa đi vừa phun phân long tong, Thiết Tâm Nguyên không thèm để ý.
“ Đại vương, chỉ cần nó ỉa hết ra là ổn ...” Hồ lão tam cực kỳ khinh bỉ thứ ngựa không biết tốt xấu bạ gì cũng ăn này:
Thiết Tâm Nguyên trở về rồi mà chưa thấy Vương An Thạch đâu, xem ra bị học vấn uyên bác của Nhân Bảo giữ lại ở lại Đại Lôi Âm tự rồi.
“ Mất bò mới lo làm chuồng không phải là muộn.” Hoắc Hiền cực kỳ nhiệt tình với những kiến trúc cao lớn, hồ hời trình bày kế hoạch của mình:
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Chẳng lẽ cuối cùng chúng ta xây một bức tường thật cao quây toàn bộ mọi người vào trong? Người Y Tái Đặc đã làm thế đấy, bọn họ làm hàng rào gỗ rất cao bảo vệ mình, kết cục thì không cần ta nói nữa chứ?”
“ Dã nhân chưa hóa thành người, bọn chúng toàn thân lông lá, không biết liêm sỉ, không hiểu nhân luân, bản tính hung dữ, lại thêm sức lực vô cùng, ngăn ở ngoài tường là hơn.”
Hoắc Hiền bắt đầu vô lý rồi.
Người ta cũng là người, chẳng qua ở trong hang đá thê thảm một chút, toàn thân da thú khó coi một chút, nếu lấy lông lá mà luận, người Duy Kinh (Viking), Cao Lô (Gaul), đa phần người phương tây đều thế, người ta có nền văn hóa, tôn giáo, nghệ thuật riêng, người phương bắc chẳng qua sống thô tục một chút, bảo họ chưa thành người không được.
“ Vạn dặm trường thành vạn dặm trống, chúng ta không thể hi vọng vào một bức tưởng giúp chúng ta không bị xâm hại, trường thành thực sự của một quốc gia là chiến sĩ.”
“ Từ thời Tần tới nay trường thành không ngừng được xây dựng, nhưng nó đã ngăn cản được ai? Hung Nô? Đột Quyết? Hay là vô số dị tộc quật khởi cuối thời Tấn thiếu chút nữa giết chết hết người Hán?”
Hoắc Hiền xua tay:” Thần không đem hi vọng kháng ngoại địch vào tường thành, chỉ muốn dùng bức tường đó bảo toàn huyết mạch của chúng ta, không muốn bị hỗn tạp cuối cùng thành man di.”
“ Trước kia Âu Dương tiên sinh làm công tác hộ khẩu, đa phần người Tây Vực không có họ, chúng ta đặt lấy họ của người Hán đặt cho họ, trong đó lấy Lý, Quách, Lưu làm chủ.” Thiết Tâm nguyên nhún vai:” Vài chục năm nữa, khi người cao tuổi ở Tây Vực chết đi, còn ai nhớ mình là người bộ lạc nào, còn có ích hơn dựng trường thành.”
“ Chúng ta xây tường thành mục đích không phải chỉ là phòng ngự địch, mà quan trọng hơn là thuận tiện cho bách tính tụ cư, đề cao tố chất của bách tính, đó là nguyên nhân khác biệt giữa thôn trang và thành thị.”
Hoắc Hiền trầm tư:” Ý đại vương là xây thành trì chứ không xây trường thành?”
“ Đúng thế.”
Thiết Tâm Nguyên rất kiên định, Hoắc Hiền không cách nào thuyết phục được, không nói nữa, song vẫn giữ nguyên ý kiến của mình.
Úy Trì Chước Chước đưa trà nước và bánh lên, điều này có nghĩa đại vương kết thúc tấu đối, chuyển sang tán gẫu.
“ Tướng quốc có biết Tát Già còn sống không?”
Hoắc Hiền cắn một miếng bánh gạo:” Thần vốn hoài nghi, nhưng không có chứng cứ, hôm qua đại vương tới Đại Lôi Âm tự phát hiện ra điều gì sao?”
“ Trò chuyện với một người chết, ông ta tự giảm số võ tăng trong Đại Lôi Âm tự xuống chín chín người, còn chủ động phái người giúp chúng ta thực hiện kế hoạch thiêu hủy lương thảo, quân nhu ở Tổ Phổ đại vương phủ, nhưng cái giá lớn, hai nghìn cân thuốc nổ, hai vạn cân dầu hỏa, năm vạn mũi tên. Tát Già đảm bảo với ta không dùng chúng ở Cáp Mật.”