Lâm trận bỏ trốn là chuyện Mục Tân thường làm, ông ta hoàn toàn chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào.
Ít nhất Thiết Tâm Nguyên mà biết sẽ chẳng ngạc nhiên, y bị Mục Tân vứt bỏ nhiều lần rồi, chuyện này chẳng có gì phải ngạc nhiên.
Nhưng rất phiền toái.
Lâu Lan thành chỉ còn hơn một vạn quân sinh lực, trong khi kẻ địch hơn năm vạn, lại bất chấp chiến thuật hay thương vong cùng lúc ùa cả lên thành.
Thế nên khi người Đại Thực, Khách Lạt Hãn trả giá bằng thương vong vô số rốt cuộc leo lên được tường thành, Mạnh Nguyên Trực đã phải điều động tới cả dân binh chuẩn bị sinh tử cùng thành.
Thế nhưng cả hai quân bất ngờ phát hiện ra quân đội phía dưới không lên tiếp viện cho đồng bạn đã giành ưu thế mà lại quay đầu bỏ chạy cả.
Đó là kết cục của đội quan không còn mục đích, không có chỉ huy.
Người trên thành tuyệt vọng gục xuống.
Cuộc chiến kết thúc bằng phương thức cực kỳ quỷ dị, cả người Cáp Mật cũng nhón chân nhìn đội quân đang kinh hoàng bỏ chạy bên ngoài.
Đả kích lớn nhất với một đội quân đó chính là sự phản bội, quân đội có thể thất bại, có thể tháo chạy, duy nhất không thể phản bội ...
Không ít người hét lên căm phẫn, bọn họ rốt cuộc lên được tường thành, chỉ cần cố thêm chút nữa, thắng lợi sẽ tới.
Những quật cường đều cứa cổ tự sát, kẻ tuyệt vọng nhảy xuống thành điên cuồng chạy đi, người nổi điên lao về phía quân Cáp Mật chết vô nghĩa.
Đa phần thẫn thờ không biết phải làm gì.
Một người Tây Vực cảm thông nói với đối thủ:” Huynh đệ, đầu hàng đi, cùng lắm giúp bọn ta trồng lau sậy một năm là được về nhà, mạng mà mất thì chẳng còn hi vọng gì.”
Vũ khí leng keng vứt xuống thành, ôm đầu ngồi xuống, mắt vẫn nhìn đồng bạn chạy xa, ánh mắt thâm trầm.
Sau khi làm rõ quân địch rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Mạnh Nguyên Trực, Thiết Tam, Thiết Ngũ dẫn đại quân truy kích.
Binh bại như núi lở không thể làm giả được, dù là bẫy, dựa vào tình hình này, địch không cách nào có thể phản kích hữu hiệu.
Cùng lúc đó quân đội của A Đại, Lãnh Bình, Vương Trụ không che dấu nữa, chỉ cần gặp được người Đại Thực là phát động tấn công kiên quyết nhất.
Lâu Lan thành từng bừng vui sướng.
Hoàng Nguyên Thọ ngồi tên đống tiệp báo gửi về như tuyết cười ha hả suốt, tín sứ truyền tin thắng lợi đã ngay trong đêm mang cờ đỏ liên tiếp rời Lâu Lan thành.
Tin tức này không phải chỉ truyền tới Thanh Hương Thành, còn truyền tới Cáp Mật, Thiên Sơn, Đại Tuyết Sơn, Đại Thạch ...
Tín sứ tới đâu, nơi đó reo hò vang dội, đây là đại thắng đầu tiên của Cáp Mật.
Thương cổ là ăn mừng cuồng nhiệt nhất, chiến tranh kết thúc, thương đạo sẽ mở ra, lại thêm nhiều cơ hội phát tài.
Cuộc chiến diễn ra vào mùa đông, kỳ thực không ảnh hưởng nhiều tới họ, dù sao thời tiết đó, rất ít thương đội mạo hiểm giao dịch.
Thiết Tâm Nguyên vừa nghe tiệp báo liền bày ra một tấm bản đồ cực lớn, chiếm hết một mặt trường, trên đó ghi chú chi chít địa danh Tây Vực.
Nếu như nói bảo bối nào đáng giá nhất ở Cáp Mật, tầm bản đồ này dứt khoát xếp trên cùng.
Hoang mạc, sa mạc, đầm lầy, ốc đảo, hồ nước ... Tất cả đều cực kỳ chi tiết, đó là thành tựu lớn nhất của các thương đội Cáp Mật trong mấy năm qua.
Biết Mục Tân biến mất, Thiết Tâm Nguyên nhìn tấm bản đồ này suốt hai ngày.
“ Đại vương, Lão Mạnh gửi tin về, hắn đã cùng A Đại hội binh ở Thiện Thiện, Lãnh Bình chiếm lĩnh Yên Kỳ, người Đại Thực ở hồ Bác Tư Đằng đã lui về Quy Tư, theo đà này, tin chiến thắng Bái Thành, A Khắc Tô chẳng bao lâu nữa sẽ truyền tới, như vậy toàn bộ quốc thổ của Hồi Hột sẽ thuộc về tay chúng ta.”
Hứa Đông Thăng hồ hởi mang chồng tin báo tới, nói với Thiết Tâm Nguyên:” Mục Tân không có cơ hội trở mình nữa rồi.”
Thiết Tâm Nguyên chẳng tỏ ra mấy hoan hỉ nào, gõ lên bản đồ trầm giọng hỏi:” Mục Tân đâu?”
“ Ông ta thất bại, tất nhiên là phải bỏ chạy giữ mạng.”
Mắt Thiết Tâm Nguyên quay lại nhìn Hứa Đông Thăng:” Từ khi ta biết ông ta, có lần nào ông ta bỏ chạy mà lại không trở nên cường đại hơn?”
Hứa Đông Thăng không trả lời được, mày nhíu chặt, bởi vì sau khi nhớ lại những lần Mục Tân bỏ chạy trước đó, Thiết Tâm Nguyên nói hoàn toàn đúng.
Tập kích người Tây Hạ thất bại, ông ta bỏ chạy tới Cáp Mật rồi còn có lực lượng lớn hơn với âm mưu lớn hơn, đốt cả kho lương Khiết Đan, muốn thay chân họ khống chế Cáp Mật, rồi bão đen tới, ông ta lại chạy, sau đó xuất hiện với quân đội Khách Lạt Hãn, diệt cả Hồi Hột.
Mỗi lần bỏ chạy, thực lực của ông ta lại thêm cường đại.
“ Lần này lão ta có thể chạy đi đâu được chứ?” Hứa Đông Thăng lo lắng nhìn bản đồ:
Thiết Tâm Nguyên day trán, y nhìn bản đồ tới hoa mắt rồi, bảo tiểu thị nữ đi pha cho mình ấm trà:” Lão Hứa, còn nhớ lần đầu tiên Mục Tân biến mất rất quỷ dị không?”
Hứa Đông Thăng gật đầu nói ngay:” Sao không nhớ, lúc đó đại vương bệnh nặng tới hôn mê, thuộc hạ cho ngài vào cát nóng mới cứu được mạng, chuyện này tất nhiên là nhớ rồi.”
Thiết Tâm Nguyên phì cười:” Phần ân tình này huynh đã dùng cho đứa nhi tử ngốc rồi, sau này muốn gì nữa thì phải cứu ta thêm vài lần.”
Hứa Đông Thăng mặt dày không chối:” Đại vương, thuộc hạ tự biết nhi tử mình không quá xuất sắc, nhưng làm một huyện lệnh cũng không thành vấn đề, chỉ làm một quan trông kho, e ...”
“ Huynh nhầm rồi, huyện lệnh tuy cấp bậc thấp, nhưng là quan chăn dân, là quan chức cấp một quan trọng nhất của Cáp Mật, nhi tử huynh đọc sách nhiều tới ngốc rồi, nếu xuống huyện, không đối phó nổi với tình hình phức tạp đâu, chẳng may xảy ra chuyện ta phải chặt đầu lại tổn hại tình nghĩa. Công việc mất đầu ấy cứ giao cho đám quan viên Đại Tống, nhi tử làm quan trông kho, hoàn cảnh đơn giản chút tốt hơn.”
“ Thế để nó tiếp tục làm khố lệnh, va chạm dần, xem sau này khá hơn không.” Hứa Đông Thăng gật đầu, quay lại đề tài cũ:” Nơi Mục Tân biến mất là sa mạc mênh mông, ông ta cứ như chui vào cát, đại vương còn nói nếu có cơ hội quay lại, nhớ kỹ nơi đó, thuộc hạ sẽ đi do thăm dò một phen.”
Nói xong đi luôn.