Mọi người thấy Mục Tân dáng vẻ bất phàm, vội nhường ra chỗ trống cho ông ta ngồi.
Bán quan tài bất ngờ:” Lão huynh nói tiếng Quan Thoại tốt quá, chỉ là bây giờ làm quan toàn là người từ Đại Tống tới, không biết lần này nếu chọn quan viên có nhận người tộc khác nữa không.”
Mục Tân ung dung nói:” Đường hoàng Lý Thế Dân sử dụng nhân tài, không cần biết Đột Quyết, Hồi Hột, kể cả người Ba Tư có tài học xuất chúng đều được trọng dụng. Xa hơn nữa tới triều Hán, cố mệnh đại thần của Hán Vũ Đế là Kim Nhật Đê, chính là thái tử của Hung Nô Hưu Đồ vương.”
“ Đại vương của các vị nếu có hùng tài đại lược thì sao lại không dùng người khác tộc?”
Những trà khách nghe vậy đưa mặt nhìn nhau, bọn họ không biết mấy chuyện này, muốn đám người bùn ở chân chưa rửa sạch biết được chuyện cổ xưa thì làm khó họ quá.
Nhưng họ cũng biết người có thể nói ra điều này thì nhất định có tài, bán quan tài đứng lên chắp tay:” Đại vương nhà ta dễ gặp lắm, nếu lão huynh tự tin vào bản lĩnh, sao không tới gặp đại vương luận đàm, nói không chừng sẽ được làm quan đấy.”
Mục Tân giang tay:” Ta có vài phần tự tin vào tài học của mình, chỉ là không biết phải đi đâu tìm đại vương thể hiện.”
“ Lão bán quan tài đừng xúi dại người ta.” Người khác xua tay:” Tạm thời e là khó, Lâu Lan thành chết mấy vạn tướng sĩ, đại vương đi khắp nơi kiếm quan tài để chôn cất tướng sĩ quyền mình vì nước, đang ở Hang Sói thủ linh, tâm tình rất kém, lão huynh tới tìm đại vương không có kết quả tốt đâu.”
Mục Tân nghiêm trang nói:” Không thể như thế, càng lúc thế này càng cần nhân thủ, ta tự đi tiến cử.”
“ Không vào được Hang Sói đâu, ba ngày nữa đại vương chủ trì an táng tướng sĩ trận vong, tới khi đó cầu kiến giữa đường cũng không muộn.”
“ Đa tạ huynh đài sau này nếu gặp được đại vương có chút quan chức, nhất định sẽ trọng tạ.”
Có được tin tức mình muốn, Mục Tân rời đi, xem một vở kịch, tới cái quán nhỏ ăn món thịt dê hầm, phải nói cà rốt Thanh Hương thành rất ngon.
Tới tối Mục Tân với về tiểu viện phong cách Đại Tống ở bên kia suối, đợi ông ta là thợ đồ đồng Ba Tư, sau khi hôn giày Mục Tân xong thì chuyển tới sát vách ở.
Viện tử này dựa lưng vào ngõa thị tử, có một cái cửa ngầm đi ra ngõa thị tử, chỉ cần có nguy hiểm là thoát đi hòa vào đám đông, sau đó bất kể lúc nào cũng có một đội lạc đà chuẩn bị xuất phát, hóa trang thành người khác.
Năng lực sưu tập tình báo của A Đạt Tây Nhi rất tốt, trời vừa tối là hắn mang về cho Mục Tân tất cả tin tức liên quan tới Thiết Tâm Nguyên và Thanh Hương thành, thậm chỉ có cả tấm bản đồ, nơi thể hiện chi tiết nhất là phủ thành chủ.
Tất nhiên lúc này không thể gặp được Thiết Tâm Nguyên ở đó.
Mục Tân suốt đêm nghiên cứu bố trí binh lực trong thành, ông ta mừng rỡ phát hiện, nhưng võ sĩ mạnh nhất đều được phái ra ngoài, Mạnh Nguyên Trực, tướng quân hai đầu, đám kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc phản thần đều ở ngoài, quân tốt trong thành tuy nhiều, nhưng không có võ sĩ cường hán.
Đây là quá trứng, tòa thành xung quanh là vỏ cứng, nhưng ở đây là cái lòng đỏ yếu ớt.
Khi Mục Tân đặt bàn đồ xuống, một kế hoạch mới đã dần ấp ủ trong đầu.
Kế hoạch hình thành sơ bộ, ông ta gạt qua một bên, đợi đầu óc bị thứ khác chiếm cứ, sau đó dùng góc độ khác đánh giá kế hoạch ban đầu xem hoàn chỉnh chưa.
Bây giờ ông ta nhìn tờ giấy trước mắt, muốn làm sao để Đại Thực, Ba Tư cũng có thể làm ra loại giấy này, sờ độ mỏng, độ nhẵn, thử độ thấm mực, đều chỉ hơn không kém thứ giấy mà ông ta thấy ở Đại Tống.
Khi ở Đại Tống, Mục Tân đã chuyên môn tới thăm xưởng làm giấy, các vị đại nho dẫn ông ta đi thăm quan đắc chí sai quản sử xưởng giấy nói hết bí mật trong đó ra.
Mục Tân tin chỉ cần trở về, ông ta có thể làm ra thứ giấy như ở Đại Tống, nếu Cáp Mật làm ra thứ tốt hơn, tất nhiên ông ta cũng muốn biết.
Vì thế ông ta chuyên môn tháy một bộ trường bào văn sĩ Đại Tống, thứ này rất hữu dụng, chẳng hiểu vì sao khi mặc thứ này, đám đại nho nước Tống rất hưng phấn.
Mới đầu Mục Tân không rõ, ở Tống lâu mới hiểu, thì ra đám đại nho đó cho rằng điều đó chứng tỏ giáo hóa nho gia đã truyền tới Đại Thực, Mục Tân chỉ cười thầm trong lòng mà không bình luận.
Thanh Đường thành trải qua năm năm phát triển đã tẩn dụng toàn bộ đất đai có thể dùng rồi.
Đối diện với dòng người vẫn không ngừng đổ vào, chỉ còn cách tích cực phát triển không gian bên trên, để bố trí tới hơn hai mươi vạn cư dân, không chỉ tận dụng các vách núi làm nhà, nhà cửa cũng còn rất ít loại nhà chỉ có một tầng.
Nhà ba tầng cũng không phải là thứ hiếm ở Thanh Hương thành nữa, vì có cần cẩu và thép luyện, Thanh Hương thành xuất hiện cả tòa lầu bốn tầng.
Vì có nhiều tòa nhà cao tầng, nên Thanh Hương thành mang tới cảm giác rất hùng vĩ.
Một ngôi nhà thực ra là kết hợp của xưởng, cửa hiệu và nơi ở, xưởng giấy Hằng Xương là một nơi như thế.
Bọn họ dựa vào việc đặt chân tới Thanh Hương thành sớm, tiền nhiều thế mạnh, kiếm được hai mẫu đất trong thành, trừ tòa nhà bốn tầng ra, nhưng nơi còn lại đều xây nhà phơi cực lớn.
Xưởng chế tạo đặt ở Thiên Sơn, Cáp Mật quốc không cho xưởng làm giấy thải nước bẩn được đặt trong thành, bởi thế đại bộ phận công đoạn làm trong núi, xưởng ở thành chỉ hoàn thành công đoạn cuối cùng.
Mặt trời mùa xuân ấm áp, giấy nên bán từ hôm qua đã bán rồi, giấy sản xuất hôm nay chưa phơi khô, Hoàng chưởng quầy được rảnh rối, sai hỏa kế mang tới ghế tựa, định chớp mắt một giấc.
Mục Tân cầm chiếc quạt chấp thong thả từ bên kia đường tới, bên cạnh ông ta là bảy tám người cũng mặc trường bào tương tự.
Ngửa mặt nhìn tấm biển cực lớn viết hai chữ Hằng Xương, hài lòng gật đầu, gấp quạt lại chỉ tấm biển lớn:” Chư vị huynh đài, chúng ta chọn nơi này làm chỗ biện luận được không?”
Chủ hiệu quan tài mới quen hôm qua cười:” Lão chưởng quầy của Hằng Xương là lão tiền bối trong nghề, nếu Cáp Mật không có chỗ đặc biệt, năm xưa đã không tới đây lập xưởng rồi, thế nên không có chuyện giấy Đông Kinh tốt hơn giấy Cáp Mật được.”
Mục Tân cười:” Trần huynh lấy người luận việc mà không phải lấy việc luận người, đây không phải là đạo học hỏi của quân tử đâu, cong thẳng đúng sai phải nhìn mới rõ.”
Sáng hôm nay Mục Tân tới quán trà hôm qua, dùng tư thái hơn người một bậc, ngôn ngữ ngạo mạn vừa lừa vừa khích đám trà khách tới đây, nhân số nhiều, thân phận dị tộc của mình không quá nổi bật nữa.
Hoàng chưởng quầy thấy một đám người đứng trước cổng nhà mình chỉ chỉ trỏ trỏ, lại không giống khách thương thì có chút không vui.
Đang định sai người ra hỏi thì một người quen đi tới chắp tay:” Hoàng lão chưởng quầy, hôm nay chúng ta nhất định phải cho người Hồ này biết sự lợi hại của Cáp Mật, không biết ngài giúp cho được không?”