Hoắc Hiền giật mình:” Bọn họ vì quay lại Thổ Phồn mà tạo sát nghiệt vô biên, tước giảm lực lượng các giáo phái bản địa Thổ Phồn, nếu chỉ vì truyền giáo không cần làm tới mức này, theo thần thấy mục đích cuối cùng của họ rất có thể chính là lập quốc gia tôn giáo.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Không thể thành công được đâu.”
Hoắc Hiền lấy làm lạ:” Dựa vào nỗ lực của Tát Già, thần thấy họ sẽ thành công.”
Thiết Tâm Nguyên nói đơn giản:” Vì ta không cho phép.”
Nếu như Đại Lôi Âm tự ngoan ngoãn ở lại Cáp Mật, Thiết Tâm Nguyên sẽ đối đãi với họ thật tốt, nhưng bọn họ muốn kiến lập quốc gia trên cao nguyên thì vượt ngoài phạm vi chấp nhận của y.
Quan niệm quốc gia của Thiết Tâm Nguyên cực kỳ khác với người Tống, y sớm quen coi Tân Cương, Tây Tạng, Mông Cổ, đông bắc đều là quốc thổ.
Nay Tát Giả muốn dùng phương thức khủng bố lập quốc ở Tây Tạng, y tuyệt đối không cho phép.
Hoắc Hiền tất nhiên chỉ nghĩ tới sự va chạm giữa quốc gia, riêng ở góc đột này thôi ông ta cũng tán đồng Thiết Tâm Nguyên.
Đại Lôi Âm tự sở dĩ phái lượng lớn tăng binh đi làm đội cảm tử là vì nộp thuế niềm tin cho Thiết Tâm Nguyên.
Còn về phần Nhất Phiến Vân, lão ta là lính tiền phong.
Mã tặc không thể tin, đến kẻ ngốc cũng hiểu, Thiết Tâm Nguyên xuất thân mã tặc sao không hiểu.
Hoắc Hiền dựa lưng vào ghế duỗi người ra, khi tán gẫu không cần quá nghiêm túc:” Đại vương, theo thần thấy, nếu có cơ hội chúng ta nhất định phải nắm Tổ Phổ đại vương phủ trong tay, nơi đó là tiền đồn đông tiến, cũng là trạm gác phòng ngự Khiết Đan tập kích, mong rằng ba đội ngũ kết nối không có vấn đề, như vậy chiến quả mới tối ưu hóa.”
“ Bất kể thế nào giờ tất cả những quân cờ đều vào vị trí, còn lại xem kết quả thôi, mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, nếu ông trời công bằng, ta cho rằng chúng ta sẽ thắng.”
Hoắc Hiền cười:” Đại vương thật sái thoát, thần không được như thế, muốn tới Hồ Dương thành tọa trấn, mong đại vương cho phép.”
“ Kỳ thực ta vốn định tới Ba Lý Khôn, nếu tướng quốc đã tới Hồ Dương thành, ta đành tọa trấn Thanh Hương thành vậy.”
“ Ha ha ha, té ra đại vương có tính toán cả rồi, vậy thần lên đường sớm, mấy năm nay chưa thấy chiến hóa, không ngờ lại nhớ.”
Thiết Tâm Nguyên đứng dậy tiễn chân Hoắc Hiền, nhìn bóng lưng hơi còng của ông ta, không kìm được tiếng thở dài, chẳng ai có thể giúp ông già này chia sẻ bớt công vụ, phải nhìn ông ta già đi từng ngày.
---❊ ❖ ❊---
Tháng tám ở Đông Kinh trời vẫn rất nóng, Trường Xuân cung tuy ở nơi cao, hơi nóng vẫn không buông tha.
Triệu Trinh năm nay không tới Thúy Vi cung ở rừng hạnh tránh nắng, lúc này ông ta đứng bên cạnh một cái thùng gỗ lớn, nhìn ngoại tôn trần truồng đạp nước trong thùng.
Triệu Uyển đứng ở đầu kia, vỗ tay thu hút sự chú ý của nhi tử, Phùng quý phi ra sức cổ vũ cho nó.
Thiết Hỉ rất khỏe, nước sâu chưa tới một thước trong thùng bị nó làm bắn tứ tung, đạp nước tới nửa đường nó run run đứng lên, một cột nước từ chim phọt ra, miệng cười khanh khách đắc ý lắm, khiến Triệu Trinh cũng cười nghiêng ngả.
Triệu Uyển tức giận vớt nhi tử ra đánh vào mông mấy cái, nó chẳng khóc còn ra sức cướp kẹo từ trong tay mẹ.
Chạy qua chạy lại giữa ba người lớn mấy lượt, Thiết Hỉ bắt đầu ngáp liên hồi, Phùng quý phi bế Thiết Hỉ ra sau ngủ trưa, để lại hai cha con nói chuyện.
“ Bao lâu nữa thì sinh?” Triệu Trinh nhìn cái bụng nhô cao tướng của nữ nhi, mở một cánh cửa sổ ra cho gió mát lùa vào:
Triệu Uyển dùng khăn tay lau mồ hôi:” Còn một tháng nữa ạ.”
“ Thế thì nghỉ ngơi cho tốt, chớ bôn ba nữa, đại chiến giữa Cáp Mật và Khiết Đan sắp nổ ra rồi, rất hung hiểm, thời gian này con ở trong hoàng cung đi, để ngự y điều dưỡng cho.”
Triệu Uyển cười:” Cáp Mật tất thắng nên hài nhi không lo.”
“ Chiến sự chưa bắt đầu, không ai nói mình tất thắng được, nếu dựa vào tính toán mạnh yếu ít nhiều mà quyết định thắng bại thì Tào Tháo đã không thua ở Xích Bích, Phù Kiên không bại ở Phỉ Thúy.”
“ Cáp Mật quá nhỏ, quốc thổ ba trăm dặm, thua một trận là thua trắng, còn Khiết Đan thì khác, dù Tiêu Hiếu Mục có toàn quân bị diệt cũng chẳng ảnh hưởng nhiều , nghỉ ngơi hai năm sẽ lại tổ chức một đội quân còn đông hơi.”
Triệu Uyển quật cường nói:” Phụ hoàng, Cáp Mật sẽ thắng.”
Coi như nữ nhi tự động viên bản thân, Triệu Trinh mỉm cười vỗ vỗ đầu Triệu Uyển:” Hàn Kỳ lợi dụng tình thế bắt chẹt của phu quân con ba nghìn quả đạn thuốc nổ, nói ra có chút mất mặt, con có muốn trẫm bồi thường cho cái gì không?”
Triệu Uyển hơi nghiêng đầu:” Con đã thấy uy lực của thuốc nổ, có thể hiến trời long đất lở, sao phụ hoàng nhắc tới nó lại có vẻ ưu sầu như thế?”
Triệu Trinh dẫn nữ nhi ra cửa sổ, chỉ phía tây:” Xưởng thuốc nổ lại bị nổ nữa rồi, liên lụy tới bốn trăm hộ, thương vong sáu bảy chục người, đây đã là lần thứ tư, tổng cộng nhân lực thương vong cả nghìn người, đã có đại thần dâng tấu nói đây là thứ không lành, đòi hủy bỏ nó.”
“ Trẫm nghe nói công tượng doanh của Cáp Mật chế tạo lượng lớn thuốc nổ mà chưa bao giờ gặp sự cố lớn là sao?”
Triệu Uyển hoang mang lắc đầu:” Đúng là thế thật, con chưa bao giờ nghe nói xưởng thuốc nổ có vấn đề, chuyện này xưa nay do Thiết Hỏa chủ trì, có vẻ cũng rất nguy hiểm, phu quân không cho con tới đó.”
“ Hừm, y suốt ngày lấy người ở chỗ trẫm, lần này phái vài đại tượng của Cáp Mật tới Đại Tống không tính là ủy khuất chứ?”
“ Tất nhiên không thành vấn đề.” Triệu Uyển che miệng cười:” Chỉ là phụ hoàng hẳn chưa biết, trong thư phu quân con nói, Vương Giới Phủ tới xưởng thuốc nổ Cáp Mật, cùng ăn cùng ngủ với công tượng, mặt dày mày dạn, đuổi không đi. Có người như vậy, phụ hoàng cần gì phải dùng người ngoài.”
“ Té ra là thế, xưởng thuốc nổ của ông ấy quản lý nổ hai lần, bị trẫm trách phạt, còn tưởng giận trẫm nên mới chạy tới Cáp Mật, không ngờ là học Đường Huyền Trang đi lấy kinh, ha ha ha, không tệ, coi như là trẫm chưa nói gì.”