A Đại đứng trên tường thành Tổ Phổ đại vương phủ, hắn chiếm được tòa thành này không mấy khó khăn, nhìn về phía quân thành bốc cháy, được tin báo lương thực trong quân thành đã bị dọn trống, không biết Da Luật Thịnh Đường giấu ở đâu.
Nếu thời gian dư dả, chuyện chôn dấu quy mô lớn này sẽ không thể qua mắt được, chỉ cần phái dụ kỵ tản ra, sớm muộn gì cũng tìm được, đáng tiếc tiên phong của Tiêu Hiếu Mục đã tới Tổ Phổ hà, hai ngày nữa là tới dưới thành.
Đại quân phải rời khỏi Tổ Phổ đại vương phủ rồi, A Đại không muốn tiêu hao binh lực ở tòa thành đổ nát này, sa mạc mới là nơi chôn thây của người Khiết Đan.
Trước khi Tiêu Hiếu Mục tới nơi, phải triệt để hủy diệt nơi này, không để lại bất kỳ thứ gì mới là chính xác nhất, vì thế A Nhị rộng lượng cho người Khiết Đan chưa kịp bỏ chạy mang theo tài vật của mình.
Những người bình dân này không ưa gì người Cáp Mật, nhưng cũng không ưa gì quý tộc Khiết Đan, chỉ cần Cáp Mật không cướp đoạt tài phú của họ, để tin tức này truyền đi, sẽ giảm bớt được sự chống đối của người Khiết Đan.
Bình dân Khiết Đan không giúp bên nào là thắng lợi rồi.
Nhìn tòa phủ hoa lệ bị thiêu cháy trong lửa, bách tính trong thành không ngờ cảm thấy thống khoái, mấy năm qua Da Luật Thịnh Đường bóc lột qua mức tàn tệ, nếu không trước đó Hứa Đông Thăng không thể mua chuộc được nhiều người như vậy.
Tin tức từ Phác Cốt Triết truyền tới, A Nhị đích thân tới nơi những chiếc xe lương thực bị thiêu cháy, lúa mạch đều biến thành than, từng đốm lửa bị gió cuốn lên trời, như đang tế điện linh hồn nhân gian.
Mục Tân làm rất triệt để, lúa mạch rải rác khắp nơi trên mặt đất, khi mưa xuân xuống, nơi này sẽ mọc ra rất nhiều lúa mạch, muốn nhặt số lúa mạch phân tán hoang nguyên, ít nhất cần mười vạn người làm rất lâu.
Cho dù rất nhiều lương thực bị đốt cùng bị rải ra đất, A Đại vẫn cho rằng chưa phải là toàn bộ lương thực Da Luật Thịnh Đường tích trữ được.
Dù sao mục đích của cuộc tập kích này đã đạt được phần nào, không thể yêu cầu nhiều hơn, lệnh rút lui truyền ra, tiền quân biến thành hậu đội, khi chân trời xuất hiện đường màu đen, toàn quân đã ra tới sa mạc.
Mục Tân đứng trên ngọn núi cao giữa hai quân chứng kiến tất cả.
Da Luật Thịnh Đường nhìn đại quân tới nhưng chẳng có mấy niềm vui, tổn thất gần một nửa lương thực, ba thành vật tư, công sức tám ngày trời, năm năm tích góp đổ xuống sống xuống biển, làm sao hắn vui nổi.
Vì thế hắn bỗng nhiên nổi giận, chính người này, ở dưới tình huống binh lực chiếm ưu thế lại vứt bỏ một phần vật tư, khiến hi vọng công thành doanh toại của hắn tan thành bong bóng.
Hắn quên mất thân là đại vương, khi chiến sự vừa mới bắt đầu, hắn đã bỏ chạy, nếu như hắn ở lại kháng địch thêm một canh giờ thôi thì Mục Tân đã kịp mang số lương thực còn lại đi xa rồi.
Đường màu đen ở chân trời to dần, tiếp ngay tiếng vó ngựa như sấm truyền vào tai mọi người, hai vạn kỵ binh, bốn vạn vó ngựa, nhịp chân cùng tiết tấu cảm giác trời long đất lở.
Mục Tân nhìn lại Tổ Phổ đại vương phủ khói lửa bốn bề:” Đại vương, nếu ta nghe không nhầm thì đang có tiếng trống tụ tướng của quý quốc, nghe nói Tiêu thái úy là người nóng tính, nếu như ngài không tới quân doanh thỉnh lệnh, e có rắc rối.”
Da Luật Thịnh Đường sực tình, chẳng thèm nhìn Mục Tân, vội vàng lên ngựa chạy về phía phát ra tiếng trống.
Mục Tân thở dài, gia quyến đang ở đây, lương thảo còn lại cũng ở đây, vậy mà Da Luật Thịnh Đường đi thật dứt khoát, chẳng lẽ không sợ mình lâm trận trở giáo? Làm việc lúc nào cũng chỉ nửa vời làm sao mà không thất bại, mong rằng vị Tiêu thái úy kia thông minh hơn một chút.
Vốn mang ý định chết chúng với Thiết Tâm Nguyên, nhưng ở trong Thanh Hương thành bao lâu không có cơ hội, nhưng suốt mấy tháng trời trừ lần rời thành an táng quân tốt chiến tử, y gần như không bước chân ra khỏi quảng trường Thác Nước.
Mục Tân từng tính, nếu muốn đánh vào phủ thành chủ, ít nhất phải có ba nghìn võ sĩ Đại Thực trung thành nhất.
Ông ta có thể huy động được chừng đó võ sĩ, nhưng mang vào được Thanh Hương thành mà không bị phát hiện là điều hoang tưởng, vì thế rời đi, tìm biện pháp khác.
Hi vọng lần này người Khiết Đan có thể giáng cho Cáp Mật một đòn đau, dù không thể hủy diệt được, ít nhất khiến nó tổn thất, ngăn cản tốc độ phát triển điên cuồng của nó.
A Y Toa, A Đan mong rằng các ngươi sớm tỉnh ngộ, đây chính là thời cơ có một không hai, Một Tàng Ngoa Bàng, ngươi là nhân kiệt đương thế, đừng để lão phu thất vọng.
….
Hai mươi vạn đại quân, mười vạn dân phu và Hán nô, cùng vô số bò dê, toàn bộ bình nguyên Tổ Phổ đại vương phủ bị đại quân lấp kín.
Tiêu Hiếu Mục năm nay đã trên năm mươi tuổi, nhưng râu tóc vẫn đen nhánh không có lấy sợi bạc, uy nghiêm ngồi trên liễn xa cực lớn do tám mươi con trâu kéo, loại xe này thường ngày chỉ Liêu hoàng mới dùng, lần này hắn thay Liêu hoàng tuần thú, được cho sử dụng liễn xa, có thể thấy được Tiêu Hiếu Mục được coi trọng cỡ nào.
Tổ Phổ đại vương phủ biến thành đống đổ nát, chu vi trăm dặm không ngờ chẳng tìm thấy bóng người, những bộ tộc thuần phục Khiết Đan cũng tránh thật xa.
Cuộc chiến giữa sư tử và hổ, nếu không phải hùng ưng nên tránh xa, đó là châm ngôn sinh tồn của bộ tộc hoang nguyên.
Da Luật Thịnh Đường là người hoàng tộc, Tiêu Hiếu Mục là hậu tộc, theo tổ chế hoàng hậu Khiết Đan phải họ Tiêu.
Nay Da Luật Thịnh Đường ti tiện quỳ dưới chân Tiêu Hiếu Mục, còn Tiêu Hiếu Mục mặt lạnh như sương giá, không ai dám thở mạnh.
Chỉ một tuần trà mà Da Luật Thịnh Đường cảm giác như sống qua cả đời người, mồ hôi đầm đìa, nhỏ tí tách từ cằm xuống, chẳng mấy chốc tấm da trâu hắn quỳ lên đã ướt đẫm.
“ Sớm nghe nói người Cáp Mật giỏi dùng thuốc nổ, thực sự thứ đó đáng sợ vậy sao?”
Da Luật Thịnh Đường rối rít nói:” Đúng là như thế ạ, thứ này là lợi khí công thành vô song, một khi phát uy, tường thành dù kiên cố tới mấy cũng không thể kháng cự được. Hạ quan tận mắt nhìn tường thành cao ba trượng, dầy một trượng chỉ sau một tiếng nổ lớn đã sụp đổ, người Cáp Mật tràn vào, khiến hạ quân không kịp phái binh chặt lại.”
Tiêu Hiếu Mục đăm chiêu: “ Tường thành sụp đổ không sao, chúng ta có thể xây lại nhiều hơn, chiến bại cũng không sao, chúng ta có thể phát động cuộc chiến lớn hơn. Bản vương lo, nếu ngọn núi trong lòng người sụp đỗ không thể xây dựng lại, Tổ Phổ đại vương, ta hỏi ngươi, còn dũng khí tái chiến không?”
Da Luật Thịnh Đường nhìn khuôn mặt lạnh lẽo vô cảm của Tiêu Hiếu Mục, hi vọng dần thành tuyệt vọng:” Hạ quan dám.”
Tiêu Hiếu Mục gật gù:” Nếu thế ba ngày sau ngươi cầm quân tiến vào sa mạc, bản vương cần biết bố trí của người Cáp Mật ở đó, lui đi.”
Da Luật Thịnh Đường quỳ mọp trên mặt đất không đi, ánh mắt cầu khẩn, hi vọng Tiêu Hiếu Mục tha mình một mạng, cuối cùng bị võ sĩ ném khỏi liễn xa như con cho ghẻ.
…