Trời tối, cổng thành Lâu Lan cho đội lạc đà cuối cùng đi vào, Hạ Khắc kiểm tra hoàn tất, thu thuế đầy đủ thì trời đã tối hẳn, bàn giao công việc, mặc khải giáp về nhà.
Khi đi qua hiệu thịt dê, hắn mua hai cái đầu dê, trở về bảo thê tử gỡ thịt, kẹp vào bánh, đủ cả nhà ăn một bữa ngon lành.
Mùi vị trên đường phố hôm nay rất tốt, ngọt ngọt là, làm Hạ Khắc tò mò, thấy nhà nào cũng đóng cửa rồi, đành vừa ngửi vừa về nhà.
Từ xa thấy nhà sáng đèn, thê tử nấp sau cửa lén lút nhìn người qua lại.
“ A Cổ Lệ, ta về rồi.” Hạ Khắc gọi một tiếng rồi giơ cao hai cái đầu dê lên:
A Cổ Lệ mở cửa nhưng không ra ngoài đón, nàng không thích ra khỏi nhà.
Hạ Khắc đi qua bậc cửa, phát hiện trên đầu treo hai bó bồ xương, ai đi treo cỏ ở cửa nhà mình, đưa tay định lấy vứt đi.
A Cổ Lễ ngăn lại, nói nhỏ:” Đại ca nhà bên treo đấy, nói hôm nay là Tết Đoan Ngọ, treo bồ xương có thể trừ tà.”
Hạ Khắc ngó đầu nhìn ra ngoài, thấy hàng xóm xung quanh đều treo bồ xương thì cười ha hả kéo thê tử vào nhà.
Ba đứa con ngoan ngoãn ngồi ở bậc thềm đợi cha về, mắt thì nhìn chăm chăm vào chậu gỗ.
Thường ngày đám con thấy đầu dê là sướng lắm, hôm nay có vẻ không hứng thú là sao? Hạ Khắc đặt đầu dê xuống, ngừi thấy mùi ngòn ngọt giống trên đường.
A Cổ Lệ hí hửng mở nắp chậu ra, bên trong toàn là thứ hình tam giác to bằng nắm tay bốc khói nghi ngút.
“ Cái gì đây?” Hạ Khắc chưa bao giờ thấy thứ ngày, càm một cái lên ngửi:
- Đây là bánh chưng, nhà bên mang sang đấy, nói là mỗi năm phải ăn bánh chưng, như thế cả năm mới may mắn.
Hạ Khắc "ồ" một tiếng, cẩn thận nghiên cứu cái bánh, vỏ lau bên ngoài chắc là không ăn được, dùng dao cắt thừng, bỏ từng lớp vỏ lau ra, một cái bánh gạo trong trong xuất hiện, cắn thử một cái mật ngọt đầy khoang miệng ...
Bánh chưng bọc đầy mật thì tất nhiên ai cũng thích, cho dù Thiết Tâm Nguyên cũng ăn một ít.
Sau Tết Đoan Ngọ, người Tây Vực vẫn chẳng biết Khuất Nguyên là ai, nhưng lại nhớ kỹ món bánh chưng, hết Tết Đoan Ngọ vẫn có người Tây Vực mua bột gạo với mật về làm bánh cho người nhà ăn đỡ thèm.
Từ Thanh Hương thành tới Cáp Mật thành, Thiên Sơn thành hẻo lánh đều có tiểu phiến đi bán bánh chưng.
Nữ nhân muốn trói buộc nam nhân phải hiểu cái dạ dày của hắn, Thiết Tâm Nguyên thấy ở chuyện dung hợp dân tộc này, mình giống như một nữ tử nhu nhược.
Xưa nay dưới lưới tình nhiều xương trắng.
Bây giờ Thanh Hương thành mà biết làm bánh canh sẽ được mọi người nhất trí tán thưởng, thậm chí còn có cơ hội tham gia cuộc thi tài làm bánh canh do Hiệu bánh canh Thất ca tổ chức, dựa vào tay nghề để kiếm tiền tiêu.
Cuộc thi tài lần này khiến nhiều nương tử khéo tay người Tống, người Hán bất mãn, vì họ không được tham gia, nhìn bà nương người Hồ bẩn thỉu làm những bát banh canh như bát cháo mà cũng được nhận giải, dậm chân đấm ngực liên hồi.
Chẳng biết người có tiền ở Cáp Mật hiểu ý nghĩa việc làm này của Hiệu bánh canh Thất ca ra sao, dù thế nào thì sau đó liền xuất hiện rất nhiều cuộc thi tài ẩm thực nào là bánh bao, nào hồn đồn, xủi cảo, cơm, cháo đều mang ra thi tài.
Rồi không biết từ bao giờ, thứ cấm kỵ như thịt lợn cũng xuất hiện chợ ở Cáp Mật.
Mới đầu chỉ phủ thành chủ nuôi vài con để vương hậu ăn lấy sữa cho thế tử bú, thế là người trong phủ thành chủ tiết lộ ra ngoài, rỉ tai nhau truyền đi, liền thành món ăn hoàng gia.
Cứ thịt lớn thành thứ thịt mà quý nhân ăn, quỷ nghèo mới ăn thịt dê.
Làn sóng này dẫn tới hậu quả trực tiếp nhất là xuất hiện các quán ăn bán thịt lợn.
Có người thích, có người chửi, dù sao từng cái đầu lợn treo lên được người Hán, người Tống tranh nhau mua sạch, các tộc khác tò mò mua về không ít.
Người Tây Vực chẳng bận tâm, lúc đói bọn họ còn ăn cả thịt chuột chứ đừng nói là thứ lợn to thế này, người Khiết Đan và người Tây Hạ không thành vấn đề, chẳng qua trước kia chưa ăn thôi, trên thảo nguyên đương nhiên nuôi cừu dê trâu bò dễ hơn nuôi lợn.
Người Hồi Hột cũng thấy không có vấn đề gì, trước kia ở Tây Vực không nuôi lợn, chỉ có thương cổ người Đại Thực và Ba Tư là nổi điên.
Quan phủ chẳng bận tâm, không thích thì không ăn thôi, ai bắt, nếu đập phá quán bán thịt lợn thì thành phạm pháp rồi, không những bị đánh đòn còn phải bồi thường.
Lạp Hồ Nhĩ là người Đại Thực, xưa nay hay ăn bánh canh ở Hiệu bánh canh Thất ca, ăn quen thịt lợn rồi, thậm chí mới đầu hắn cũng đâu biết là thịt lợn, ăn không biết bao lần, chẳng thấy có tội nghiệt gì.
Sáng sớm ăn bát bánh canh nóng hổi đã thành thói quen rồi.
Lạp Hồ Nhĩ cũng tin thiên thần, nhưng mà theo hắn thì chỉ cần mọi người lặng lẽ mà ăn, đừng nói ra thì không thành vấn đề.
Nói có chứng có cớ hẳn hoi, hắn ăn hai năm rồi, trừ béo lên thì chẳng thấy có bệnh tật gì, huống hồ hắn còn uống cả rượu, thịt lợn hắn có thể bỏ chứ không bỏ được rượu, mà đã uống rượu rồi thì ăn thêm thịt lợn có sao đâu?
Đấy là lý luận của Lạp Hồ Nhĩ,
Thế là Thiết Tâm Nguyên khoái trá nhìn thấy lứa lợn đầu tiên do người Hán nuôi dưới Đại Tuyết Sơn được người Thanh Hương thành mua sạch.
“ Người Đại Thực gây chuyện bị đánh một trận đã yên phận rồi, bây giờ không ai gây chuyện ở nơi bán thịt nữa, nhưng mà thuộc hạ thấy thói quen ăn uống không cần tốn công thế này.”
Thiết Tâm Nguyên bỏ xương lợn đã gặm sạch bong xuống:” Ngươi cho rằng ta đang làm chuyện vô ích, nên đặt tinh lực vào cuộc chiến với người Khiết Đan chứ không phải làm việc không đâu vào đâu đúng không?”
Úy Trì Văn không đáp, qua ánh mắt lấm lét của nó là đủ biết rồi.
“ Dân dĩ thực vi tiên, nghĩ cho kỹ câu này, sau đó nói cho ta biết suy nghĩ của ngươi.”
“ Vậy bách tính hỏi vì sao phải làm như vậy thì trả lời thế nào ạ?”
Thiết Tâm Nguyên ung dung đáp:” Nói với họ đây là quá trình phải trải qua khi đi từ nghèo đói lên giàu có. Trước kia Cáp Mật nghèo khó, chỉ cần có cái ăn là trời cao phù hộ rồi, giờ chúng ta chúng ta đã có thể lựa chọn thức ăn, chúng ta giàu có thì phải thức ăn tương xứng với tài phú. Khi chúng ta chán ăn thịt, bắt đầu ăn hoa quả.”
“ Đương nhiên đó là kỳ vọng, giờ mỗi người chúng ta có tài phú hơn người Tống, chẳng có lý do gì không có món ăn ngon hơn.”
Úy Trì Văn tựa hiểu tựa không, nhưng không hỏi Thiết Tâm Nguyên mà muốn tự suy ngẫm, cẩn thận nói:” Đại vương, vì sao tới giờ người vẫn chưa gặp Vương An Thạch?”
“ Khi ta và ông ta gặp nhau chính là lúc Cáp Mật và Đại Tống đàm phán, đợi ông ta hiểu được sức mạnh thật sự của Cáp Mật, đám phán sẽ có lợi cho chúng ta hơn, càng để lâu, thì Cáp Mật càng có lợi, nên người nóng ruột là ông ta, không phải ta.”