Thiết Tâm Nguyên cưỡi mã vương vừa mới đi vào Hang Sói liền có một Thiết Tâm Nguyên nữa đi ra, mã vương bực tức hất người, người ngồi trên nhảy xuống, mã vương chạy tới bên cạnh Thiết Tâm Nguyên cọ đầu vào cổ y, như đang kể khổ.
Người vừa xuống đất bỏ mũ trụ ra, bực tức nói:” Đại vương, dọc đường đi nó cứ tìm cách hất thuộc hạ xuống.”
Thiết Tâm Nguyên đã chuẩn bị trước một củ cà rốt đút vào miệng mã vương, vỗ đầu nó an ủi:” Nghe nói ngươi suýt nữa bị giết?”
“ Kỵ binh của thuộc hạ chết mất gần chục người, Hứa Đông Thăng nếu không có câu trả lời, thuộc hạ không bỏ qua, đã bảo ông ta rồi, giết hết đám võ sĩ lưu lãng đi, ông ta lại muốn giữ chúng để nuôi cá gì đó ngồi câu, giờ suýt nữa bị cá ăn thịt.” Cạc Cạc chưa hết khó chịu:” Đại vương xin hãy ra lệnh, thuộc hạ đi giết hết bọn chúng.”
“ Không vội, ngoài thành có cả người Đại Thực, Khiết Đan, Tây Hạ rốt cuộc có bao nhiêu là kẻ lưu lãng thực sự? Cứ để mưu đồ của chúng lộ ra rồi chúng ta quét sạch một mẻ, khi đó không Thanh Hương thành, còn kẻ lưu lãng ngoài Cáp Mật, Đại Tuyết Sơn nữa, đủ để ngươi bận rộn.”
Cạc Cạc nghe thế mới nguôi:” Lần này thuộc hạ bắt được sáu tên thích khách, không những phối hợp chặt chẽ, còn tiễn thuật kinh người, khiến Đại lạt ma bị thương, ắt không phải loại vô danh.”
“ Giao cho Hứa Đông Thăng, ngươi mang về làm cái gì?” Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:
Cạc Cạc hừa một tiếng:” Giao cho ông ta? Không bằng để Tiểu Văn làm, nó chưa từng để xảy ra vấn đề, Hứa Đông Thăng cứ thích rắc rối thêm.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn Cạc Cạc một cái, khiến nó ngậm miệng, nói dứt khoát:” Giao cho Hứa Đông Thăng.”
Rồi cùng mã vương đi thăm Nhân Đà La.
Hành động hôm nay chỉ là một lần thu lưới của Hứa Đông Thăng, thứ kế hoạch thô thiển này không tóm được những con cá lớn, nên y chẳng quan tâm.
Nhân Đà La đã băng bó, đang uống rượu, từ khi rời Đại Lôi Âm tự, hắn và đám huynh đệ nhiễm phải thói xấu này, nhờ công Úy Trì Văn và Cạc Cạc chiêu đãi hai ngày, làm họ không thiếu được rượu nữa.
“ Bị thương thì đừng uống rượu.”
Thiết Tâm Nguyên vừa tới nơi nghe Úy Trì Văn đang rủ mấy vị lạt ma đi Khai Phong lâu để mở rộng tầm mắt nên chỉ nói một câu rồi đi, không ở lại làm vướng víu họ:
Chẳng biết tửu sắc có cứu vớt được đám huynh đệ Nhân Đà La khỏi Phật quốc không, ít nhất từ trên người họ, y nghe thấy tiếng sụp đổ của Phật quốc.
Thứ mà y mượn của Đại Lôi Âm tự chẳng bao giờ tính trả lại, dù vàng bạc hay nhân tài.
Hiện đại quân đang ban sư trở về, làm Thiết Tâm Nguyên bận tới không có thời gian mà thở, đủ các loại chuyện phức tạp kéo tới, khiến y cảm giác mình như miếng sắt nung nóng đặt trên đe, bị thợ rèn đập liên tục.
Sắt thì chỉ có một, thợ rèn lại không chỉ có một.
Thanh Hương thành vào tháng ba, khi người Hán và người Tống theo thói quen thả diều bay khắp trời thì một người áo xanh mặt đen, tay cầm gậy như ý vừa đi vừa gãi lưng vào thành.
Hành trang của ông ta rất đơn giản, một con lừa hai cái rương, một lão phó và hai tiêu sư.
Người mặt đen nhìn quanh một lượt, phát hiện ra trà quán là thứ quen thuộc, đi tới cầm gậy như ý gõ bàn đánh thức hỏa kế ngủ gật dưới nắng xuân ấm áp.
“ Một ấm trà, hai đĩa bánh, cơm nước vừa miệng cho người đi theo ta và nước cho lừa.”
Hỏa kế không vì ông ta ăn mặc luộm thuộm mà chậm trễ, vang dạ đi làm ngay.
Lão phó nhìn xung quanh thấy đủ người hình thù quái dị, có cả yêu quái tóc vàng mắt xanh cao lớn, người đeo cung cầm kiếm nghênh ngang trên phố, cả nữ nhân cũng trắng trợn ngồi dạng chân trên lưng ngựa, mặc áo bó cầm roi dài, bất an nói:” Tướng công, chúng ta đi tìm Hoắc công ổn định đã rồi hay.”
Người mặt đen bật cười:” Lão già này, ở Đông Kinh đi đường hất mặt lên, sao tới Cáp Mật lại không dám nhìn ai nữa, biết vậy ta dẫn Hoa Tứ Lang theo. Người ở đây tuy tướng mạo không giống chúng ta, nhưng ai nấy vui vẻ, không có lòng hại người, sợ cái gì?”
Đang nói thì hỏa kế tóc đỏ mang trà nước và bánh lên, còn mời tiêu sư đi ăn cơm.
Nhắm mắt hớp một ngụm trà, người mặt đen hài lòng gật gù, nhón cái bánh cho vào mồm, í một tiếng:” Thử đi, hình như còn ngon hơn trong nhà.”
Lão phu nếm bánh lắc đầu:” Không nhiều mỡ heo như nhà ta, chỉ được cái ngọt hơn thôi.”
Người mặt đen chống cằm lên cửa sổ nhìn đủ loại người với cách ăn mặc muôn hình vạn trạng, cảm khái:” Phồn hoa không thua Giang Ninh, ngươi xem người nơi này ai nấy mặt mày tươi tỉnh, đi lại thong thả nhàn nhã, chứng tỏ rất hài lòng về cuộc sống. Không như Đông Kinh, ăn mặc hoa lệ mà bước chân vội vã đăm chiêu, xem ra Hoắc Hiền quản lý nơi này không tệ.”
“ Chậc chậc, nếu không tận mắt nhìn thấy ta tưởng Âu Dương lão nhi bịa đặt.”
Hai người đang trò chuyện thì trên phố vang lên hồi chiêng trống dài, giọng nói trầm hùng vang lên:” Con cháu Thanh Hương tộc, nghênh đón binh sĩ chúng ta khải hoàn.”
Người trong trà quán xôn xao rời chỗ, chen lấn bên cửa sổ kiễng chân nhìn, người đi đường vội vàng tranh sáng bên. Nhập gia tùy tục, người áo đen không hiểu chuyện gì cũng học theo mọi người, đứng bên cửa sổ.
Bốn bề im phăng phắc, chỉ có hàng xe dài ngựa màu đen đi qua, khi đội xe đó biết mất, không ít người buông tiếng thở dài, trong quán trà mọi người lắc đầu đi về chỗ.
Hỏa kế đến thêm nước, người mặt đen liền hỏi chuyện.
“ Người Đại Thực khốn kiếp muốn tới Cáp Mật giàu có cướp bóc, bị các dũng sĩ đánh bại, nhưng chết rất nhiều, những chiếc xe vừa rồi chở tro cốt dũng sĩ, đại vương nhà ta chuẩn bị đặt anh linh của họ ở quảng trường cho mọi người cung phụng chín ngày, sau đó an táng ở Thất Lý pha.”
Nghe nói là tro cốt của quân sĩ chiến tử, người áo đen đứng dậy trịnh trọng hướng về phía đội xe đi qua vái một cái, đồng thời mất đi hứng thú hưởng thụ bỏ lại hai ngân tệ rồi rời quán trà.
Từ xa nhìn thấy quảng trường trước thác nước có trọng binh đứng gác, người mặt đen tới thẳng tướng quốc phủ.
Giao bái thiếp cho gác cửa, chẳng mấy chốc thấy Hoắc Hiền vội vàng chạy ra, đến giày cũng không kịp thay, từ xa đã lên tiếng:” Giởi Phủ công, Giới Phủ công, cuối cùng ngài đã tới.”
Vương An Thạch kích động đi tới:” Vì chứng minh tân pháp, Hoắc công vạn dặm bôn ba, chí hữu như thế, An Thạch sao có thể ngồi yên được.”
Bốn bàn tay nắm chặt lấy nhau, nước mắt rơm rớm:” Khổ rồi, khổ rồi.”
Hoắc Hiền liên tục lắc tay Vương An Thạch:” Có ngài tới Cáp Mật, đại đạo sẽ thành.”