Khi Úy Trì Văn lần nữa gặp lại tổng đốc Vu Điền Ngọc Tổ Phổ thì không nhận ra được nữa.
Tóc của hắn ta không thấy đâu, cả toàn bộ da mặt cũng biến mất, dưới lớp thịt đỏ trừ răng lưỡi còn hoàn chỉnh ra thì tai và mũi cũng biến mất rồi.
Nhất Phiến Vân ngồi trên thanh ngang cười vô cùng đắc ý mà điên cuồng:” Người thích thể diện thì lột da mặt hắn thế là không cách nào thích được nữa.”
Úy Trì Văn cố gắng tránh nhìn khuôn mặt kinh khủng của Ngọc Tổ Phổ:” Làm sao đảm bảo được trung thành?”
Nhất Phiến Văn cười khằng khặc:” Ngươi quất hắn một roi, hắn hận ngươi, quất hắn mười roi hắn lừa ngươi, quất hắn trăm roi thì hắn sợ ngươi. Còn nếu làm như ta, lột da hắn trong tiếng kêu gào cầu khẩn, hắn không thể rời ngươi. Tiểu tử, giờ tặng cho hắn hai mỹ nữ, hắn vĩnh viễn không phản bội.”
Úy Trìu Văn lắc đầu:” Không được, nữ nhân ở Cáp Mật đều có đăng danh tính trong hồ sơ của quan phủ, không phải đồ vật tùy tiện sử dụng.”
“ Lão già, nếu dám họa hại bách tính Cáp Mật, không cần đại vương ra tay, ta sẽ trói lão lên bàn nuôi béo như lợn, sau khi lão béo rồi, ta xẻo thịt nuôi lợn.”
Nhất Phiến Vân hừ một tiếng:” Giả nhân giả nghĩa, trước kia quanh vùng Cáp Mật này có hơn mười bộ tộc vạn người, ngươi mở to mắt ra xem còn nữa không? Đến ta có tiếng tàn nhẫn chưa bao giờ tàn hại nơi này quá đáng, tên tiểu mã tặc nhà các ngươi diệt sạch rồi, luận tới giết người, y giết nhiều hơn cả ta.”
“ Bây giờ lại thương tiếc hai nữ nhân, cho ta hai nữ nô, dung mạo không quan trọng, cho Ngọc Tổ Phổ phát tiết oán khí, sau đó các ngươi nhận được thứ giá trị cả trăm lần.”
“ Mạng người quý trọng, lão già ngươi không hiểu, nên từ mã tặc vương thành tội tù, còn đại vương nhà ta hiểu mới lên làm đại vương.” Úy Trì Văn khinh bỉ:” Cáp Mật quốc coi trọng tính mạng bách tính, lão đừng mơ.”
“ Lão tử có ngày hôm nay chẳng qua là vì không thể học được hành vi vô sỉ hèn hạ của đám người Tống các ngươi.”
Nhất Phiến Vân nói rồi ném roi cho Ngọc Tổ Phổ, Ngọc Tổ Phổ vốn ngồi đó như xác chết tức thì hoàn hồn, miệng phát ra âm thanh không biết khóc hay cười, cầm roi quất túi bụi lên võ sĩ Đại Thực bị trói trên cột.
“ Tiểu tử không cần lo, hắn bị lột da mặt nhưng không bị thương gì cả, đám võ sĩ kia cũng thế, cái roi này đánh tuy đau, nhưng chưa đủ để tổn hại tới gân cốt.”
Úy Trì Văn nhíu mày:” Khi nào ông chuẩn bị tới doanh tử sĩ?”
Nhất Phiến Vân say sưa nhìn Ngọc Tổ Phổ hành hạ đám võ sĩ, đầu chẳng quay lại:” Phải thu phục đám người này trước mới có thể giúp tiểu mã tặc hoàn thành chuyện y muốn.”
Úy Trì Văn uống một ngụm rượu ném cho lão ta bầu rượu:” Cần gì cứ nói, đại vương sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của các ngươi, tất nhiên nữ nhân không trong hàng ngũ đó.”
“ Rượu thịt, thuốc trị thương, càng nhiều càng tốt.”
“ Yên tâm mà uống đi, trong rượu không có độc, muốn giết ông cũng phải đợi ông xong việc đã.”
Nhất Phiến Vân lắc đầu:” Khỏi, lão tử bây giờ sợ đám nhóc con các ngươi, cẩn thận một chút không sao, muốn hưởng thụ đợi xong việc sẽ tự lấy. Trừ khi ngươi ăn uống cùng bọn ta.”
Úy Trì Văn nhún vai làm động tác tùy ý rồi rời địa lao.
Ngọc Tổ Phổ quỳ dưới đất nôn khan, do dùng sức quá độ, khuôn mặt vừa mới cầm máu chưa lâu lại có máu tươi rỉ ra, tụ lại nhỏ xuống. Hắn không còn mấy sức lực nữa, nỗ lực xoay người nằm ngửa mặt nhìn trần địa lao đen xì.
Mười sáu tên võ sĩ bị trói vào cột chi chít vết roi, đầu cúi gục, chỉ có lồng ngực hơi nhấp nhô chứng minh bọn họ vẫn còn sống.
Nhất Phiến Vân cúi đầu nhìn Ngọc Tổ Phổ nằm dưới chân, nhổ ít lông cứng trên người con sơn tiêu, thả lên mặt Ngọc Tổ Phổ:” Tiếp tục.”
Mặt không có da bị lông cứng chạm vào ngứa ngáy cực độ, Ngọc Tổ Phổ ngồi bật dậy, tiếp tục vung roi quất đám võ sĩ Đại Thực không còn mấy tri giác.
“ Đừng quất vào cổ, đồ ngu xuẩn, ngươi kéo roi về gãy cổ chúng mất ... “ Nhất Phiến Vân gầm gừ:
“ Chúng chưa chết được, không thể chết được, dám giết chó của ta, ta không cho kẻ nào chết dễ dàng, không phải chết thế này, chúng dù phải chết cũng chết trong tội lỗi khiến thiên thần không tha thứ được ...”
“ Không chỉ các ngươi, lão già Mục Tân đó nếu rơi vào tay ta, để xem ta làm gì .... Ông đây đã muốn sống yên lành nốt phần đời còn lại, ai bảo các ngươi tới đánh thức ta , ha ha ha ...”
Úy Trì Văn không đi xa, ngồi ở tầng trên nghe Ngọc Tổ Phổ phát ra tiếng kêu như ma quỷ.
Ánh sáng chiếu qua thiên tỉnh giữa Hang Sói mờ dần, chẳng bao lâu nữa là trời tối, đuốc ở nơi sâu trong Hang Sói đã đốt lên.
Con sơn tiêu bám vào vách đá sần sùi lặng lẽ bò qua đầu Úy Trì Văn, cái bóng của nó bị đuốc phóng to vô hạn, chùm cả người Úy Trì Văn trong bóng tối.
Úy Trì Văn và đám hộ vệ đều vờ như không thấy, đợi khi sơn tiêu trốn vào một gian phòng mới mỉm cười, dẫn hộ vệ mang giỏ đầy thức ăn xuống địa lao.
Địa lao đã yên tĩnh trở lại, chỉ có tiếng rên rỉ nho nhỏ, đám võ sĩ Đại Thực được Nhất Phiến Vân cởi khỏi cột gỗ, tên nào tên nấy nằm co ro trên đống rơm.
Úy Trì Văn chỉ huy hộ vệ đặt giỏ xuống:” Trong canh có ít thuốc an thần tĩnh khí, uống vào có lợi cho sức khỏe, lão mã tặc, ông cũng uống một chút, sắp tới vất vả đấy.”
“ Bỏ đó, ta tự an bài.”
Úy Trì Văn làm theo yêu cầu của Nhất Phiến Vân rồi dẫn bộ hạ rời đi.
Nhất Phiến Vân rất công bằng, chia thức ăn thành những phần bằng nhau, còn chu đáo đặt bên miệng những người không động đậy được, sau đó ngồi quan sát xem bất kỳ ai gặp vấn đề gì không.
Nếu không có hi vọng thoát thân, Nhất Phiến Vân chẳng quan tâm thức ăn có độc hay không, nhưng bây giờ thì khác rồi, lão ta sắp rời khỏi cái lồng Cáp Mật, trở về với biển lớn, lão rất lo Thiết Tâm Nguyên đột nhiên đổi ý không dùng mình nữa, nên đầu độc chết.
Lão ta chưa từng có ý định giúp Thiết Tâm Nguyên đi đột kích quân nhu lương thảo gì đó, lão muốn lợi dụng vũ khí cường đại của Cáp Mật, lập lại vương quốc mã tặc của mình.
Đám người bị thương ăn rất tợn, chẳng mấy chốc ăn hết sạch thức ăn được phân phối, Nhất Phiến Vân múc nước rau xanh cho chúng, không để lại cho mình chút gì.