Nhất Phiến Vân lờ đờ tỉnh lại nhìn thấy bầu trời trong xanh, trên đỉnh đầu lão ta có hai con kền kền bay vòng quay, sẵn sàng nhào bổ xuống bất kỳ lúc nào. Lão ta cảm nhận được thân thể mình đang di chuyển, rất chạm, tựa hồ bị người ta kéo lê đi vậy.
Chẳng buồn để ý chuyện đó, vừa mới tỉnh dậy cơn đau như thủy triều cuốn lấy toàn thân, nhưng đau đớn là tốt, chứng tỏ mình còn sống.
Khi lão ta xé bức tranh kia, bị thứ bột mịn khiến đầu óc tê dại, Nhất Phiến Vân đã biết là mình nguy rồi, quả nhiên bị kéo ngay xuống mười tám tầng địa ngục, trừ nỗ lực chống lại ma quỷ, lão không có cách nào khác.
Trong lúc ở địa ngục, giác quan lão vô cùng nhạy bén, ngửi thấy mùi quen quen, lão đuổi theo hướng đó, cho rằng đó là lối thoát, chẳng ngờ lại có thêm nhiều ma quỷ chờ đợi, ngoài chiến đấu và chiến đấu, lão ta không nhớ được gì mấy.
Tất cả là trò ma quỷ của tên tiểu mã tặc đó, song cơn đau dữ dội làm Nhất Phiến Vân không khơi lên nổi sự phẫn nộ, quay đầu sang, nhìn thấy ngay bộ mặt khủng khiếp của Ngọc Tổ Phổ.
Do mặt trời gay gắt, cái mặt không da của tên này đã khô quắt, thịt đen lại như là vỏ gỗ, được cái không có nước vàng chảy ra nữa, trông có vẻ tốt hơn nhiều.
Nước đổ vào miệng Nhất Phiến Vân, chảy qua lục phủ ngũ tạng, làm lão ta sống lại, vuốt ve con sơn tiêu co ro nằm ở dưới nách, nó mất đi một cánh tay, đây là sự tổn thương vô cùng nghiêm trọng.
Ngọc Tổ Phổ bị thương càng nghiêm trọng hơn, cánh tay, lưng đều toàn vết đao, có chỗ thậm chí đã thối rữa, nhưng hắn lại đem toàn bộ thuốc trị thương bôi cho Nhất Phiến Vân, thậm chí bàn tay bị chém của con sơn tiêu cũng được băng bó cẩn thận, hắn như hoàn toàn quên mất Nhất Phiến Vân từng ngược đãi mình ra sao, một lòng một dạ như chăm sóc quân vương của mình.
Hắn ta bị hủy rồi, giờ chỉ còn là con chó của Nhất Phiến Vân.
Đến chập tối, Nhất Phiến Vân khôi phục được sức lực, cẩn thận dùng đao cắt thịt thối trên người Ngọc Tổ Phổ, dùng số thuốc trị thương còn lại trên người hắn.
Đêm sa mạc lạnh buốt xương, một tấm áo choàng bọc lấy hai người một thú, run cầm cầm tong gió lạnh.
Một bầu nước chát
Một con lạc đà lười
Nửa tấm lông cừu
Ta vào sa mạc
Kim sơn ở chân trời
Hồ dương trước mặt
Không đi tới kim sơn
Ở lại bên cạnh ngươi
Không đi tới kim sơn
Ở lại bên người ngươi.
Tiếng ca bi thương của Nhất Phiến Vân vang lên suốt cả một đêm, lão ta không thể ngủ, ngủ rồi là không dậy được nữa, đến khi giọng đã khàn đặc, cổ họng đau rát, lão vẫn hát.
Rốt cuộc sự kiên cường hơn người đó được báo đáp, mặt trời xuất hiện rồi, mặt đất nhanh chóng ấm lên, Nhất Phiến Vân rời hồ cát dẫn một người một thú, thất thểu đi về phía bắc.
Cáp Mật ở phía tây, cách đó mười dặm là doanh trại quân đội Cáp Mật quốc bố trí ở sa mạc, thậm chí có thể thấy khói lượn lờ bốc lên, Nhất Phiến Vân không đi về phía đó.
Sa mạc không chỉ có cát vàng và tử vong, còn có ốc đảo và suối nước, phải xem ngươi có tìm ra được không.
Nhất Phiến Vân đi trước, Ngọc Tổ Phổ theo sau, sơn tiêu kêu vài tiếng đuổi theo hai người không chịu dừng bước.
“ Một người sống trên đời luôn có vài người bạn, ta cũng có, Ngọc Tổ Phổ, bây giờ chúng ta đi tìm lão bằng hữu của ta ... Sao ngươi không nói gì? À, thịt trên mặt ngươi đã thành thịt khô rồi, nói chuyện với ngươi là một loại thống khổ.”
“ Ta biết ngươi định nói gì, người đó tên Lão Ba Sát, năm nay đã trên bảy mươi, là lão già sống dai. Trước kia lão ta cũng là mã tặc, bị ta đánh bại rồi liền kiếm một ốc đảo sống cho hết đời.”
“ Tám năm trước ta đưa cho lão ta một đám nhóc con, nhờ lão ta dạy dỗ hộ, bây giờ bọn chúng hẳn cũng lớn rồi. Ha ha ha, trước kia Thiết Tâm Nguyên thả ta ra, nhưng ta không dám tìm họ, sợ bị Thiết Tâm Nguyên theo dõi để nhổ tận gốc thế lực của ta, ở Tây Hải một thời gian ta mới khẳng định được tên tiểu ma tặc đò không quản ta nữa.”
“ Khi đó định đi tìm Lão Ba Sát, kết quả là gặp được Mục Tân, còn tưởng là một người làm việc lớn, ai ngờ là tên thần côn hèn nhát, mãi mãi đứng sau xúi bẩy người khác, không có dũng khí.”
“ Thế rồi ta bị Thiêt Tâm Nguyên bắt lại, Ngọc Tổ Phổ ngươi biết địa ngục là thế nào không? À, giáo nghĩa của các ngươi không có địa ngục, ta thì thực sự tới địa ngục rồi, ta biết đó là Thiết Tâm Nguyên giở trò, nhưng ta vẫn không biết làm sao y nhét được địa ngục vào đầu ta.”
“ Thật là thần kỳ, ta rất muốn biết, song thong thả thôi, tất cả thất bại trên đời này gần như do vội vàng mà ra, tuổi ta tuy rất cao rồi, nhưng không sao, ta không chết nổi đâu, chúng ta còn có thời gian.”
Nhận được quân báo của A Đại, trong lòng Thiết Tâm Nguyên đã không còn người tên là Nhất Phiến Vân nữa, y luôn giữ lời, huống hồ Nhất Phiến Vân hoàn toàn không có khả năng gây sóng gió với Cáp Mật nữa.
Thanh Hương thành cách Hồ Dương Thành, Ba Lý Khôn khá xa, Thiết Tâm Nguyên liền chuyển tới Cáp Mật thành cho tiện việc chỉ huy, một vạn trong số ba vạn Cận vệ quân theo cùng, đã thấy được bóng dáng của bậc quân vương khi xuất hành rồi.
Về phương diện quân sự, Thiết Tâm Nguyên không cần lo lắng nhiều, đây không phải sở trường của y, cho nên quyết đoán buông quyền để A Đại và Mạnh Nguyên Trực có thể yên tâm chỉ huy tác chiến.
Đây là đại kỵ với một quốc vương, sao có thể tùy tiện giao quân quyền ra cơ chứ? Đáp án là không có cách nào khác.
Nếu như sai đám Thiết Nhất đi giám quân, đoán chừng đám Mạnh Nguyên Trực sẽ tức chết, nếu mình mà cầm quân, điều duy nhất Thiết Tâm Nguyên có thể đảm bảo là cưỡi mã vương sẽ chạy nhanh hơn binh sĩ.
Năm nay được mùa cực lớn, đây là chuyện xác định từ tháng trước, nhưng khi lương thực bắt đầu cho vào trong kho, Thiết Tâm Nguyên mới có thể yên tâm ngồi nhìn các vị tướng quân của mình quyết chiến với Khiết Đan.
Đánh trận là chuyện cực kỳ hao tốn lương thực vật tư, hai mươi ba vạn người không sản xuất chỉ ăn, cực kỳ hao tổn quốc khố.
Hơn sáu trăm loại vật tư quân sự liên tục đưa lên tiền tuyến, đây là chuyện khổ sai.
Thế nên công tác lúc này của Thiết Tâm Nguyên là đảm bảo phân phối vân tư vận hành trôi chảy, trước mắt khi đợt sương đầu tiên xuống, áo mùa đông và bánh than cho quân đội toàn bộ đầy đủ.
(*) Đúng là lão mã tặc, lão già dai quá.