Khi Thiết Tâm Nguyên dẫn đại đội nhân mã về Thanh Hương thành thì trong thành vẫn phồn hoa như lúc y đi, tuy không khí còn có chút mùi khói lửa, không trở ngại bách tính trong thành phát ra vô số lời tôn vinh đại vương của họ.
Trên chiếc xe ngựa canh phòng nghiêm ngặt, Hứa Đông Thăng ngồi đối diện với Thiết Tâm Nguyên báo cáo:” Không được nhiều như thuộc hạ dự kiến, chỉ có khoảng hai trăm tên mươi người, trong đó nhiều kẻ thậm chí không phải là võ sĩ mà chỉ là thương nhân bình thường thừa lúc cháy nhà hôi của thôi.”
“ Có dấu vết gì của Mục Tân không?” Thiết Tâm Nguyên chỉ quan tâm tới một vấn đề duy nhất:
“ Từ đầu tới cuối không thấy bóng dáng ông ta, Nhất Phiến Vân nói Mục Tân hẳn không ở trong thành, nếu không lão ta chẳng thể lấy cớ hủy Thanh Hương thành để kích động đám võ sĩ này.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Nhìn cách làm việc trước đây của ông ta thì có thể thấy ông ta không bao giờ đặt bản thân vào cảnh nguy hiểm, ông ta chỉ sử dụng mạng người khác người khác phục vụ cho mình.”
Hứa Đông Thăng lấy ra một phong thư:” Nhất Phiến Vân phái người gửi thư tới, ông ta nói mình phá hỏng gian kế của Mục Tân, mong được đại vương ban thưởng.”
Thiết Tâm Nguyên nhận lấy nhưng bỏ sang bên, chẳng cần đọc cũng biết lão già mặt dày vô sỉ đó nói cái gì:” Lão già này giỏi theo gió trở cờ lắm, lần trước ám sát ta, dám khẳng định lão già này hận không thể ăn tươi nuốt sống ta, nhận ra tình huống bất lợi liền bán đứng minh hữu, làm ra vẻ một lòng trung thành.”
“ Nói cho lão ta biết, không giúp ta tìm được Mục Tân, ta đích thân lột da lão. À phải, trước tiên ném lão ta vào địa lao vài ngày để lão ta ôn lại chuyện cũ, như thế có ích cho việc tìm Mục Tân hơn.”
Xe ngựa đi thẳng vào phủ thành chủ, sàn đá còn ướt nước, tiền viện càng vì chiến đấu làm cho tan hoang.
Thiết Tâm Nguyên bẻ một cái lá còn dính máu, bóp một cái tay đỏ rực:” Chúng ta tổn thất bao nhiêu?”
“ Trận vong bảy mươi người, bị thương hơn ba trăm.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, lại là một lần truy điệu nữa, y rất ghét hoạt động này, lần nào cũng rất lâu mới vui lên được.
Một tấc giang sơn một tấc máu, câu này tuy có khoa trương, nhưng nó biểu đạt sự thực tàn khốc.
Thiết Tâm Nguyên từ lúc đi trên con đường lập quốc tới nay chém giết không ngừng, dù người mình hay kẻ địch đều chết vô số.
Đó là chuyện không thể tránh khỏi, nhất tướng công thành vạn cốt khô.
Cảm khái chỉ là cảm khái mà thôi, cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Mấy hôm nay Vương An Thạch không tới Ôn Tuyền quán, làm Úy Trì Văn rầu rĩ, từ khi ông ta tới xưởng thuốc nổ là cơ bản không tới nữa.
Điều này làm hắn nhận ra, Vương An Thạch không hề chìm đắm trong hưởng thụ ôn nhu, cho dù tắm nước nóng có lợi cho bệnh tình của ông ta, nhưng khi cần vứt bỏ, ông ta vứt bỏ không chút luyến tiếc.
“ Đã bảo ngươi đang dùng bánh bao nhân thịt ném chó mà.” Thiết Tâm Nguyên chẳng ngạc nhiên:
“ Nhưng bệnh của ông ấy nghiêm trọng lắm.”
“ Chính vì ông ấy đã bệnh mấy chục năm rồi, nên không bận tâm bệnh thêm một lúc.” Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Tiểu Văn, trí tuệ ngươi có thừa, nhưng tâm trí trui rèn chưa đủ, đó vì tuổi tác của ngươi, nên ngươi không có lỗi, chỉ cần biết rằng, loại người như ông ta, mọi thứ trên thân thể đều có giá trị lợi dụng, bao gồm cả bệnh tật.”
“ Đó là khuyết điểm của ông ta, ông ta sớm nghĩ thông rồi, nên bất kỳ ai muốn lợi dụng bệnh tật của ông ta để đạt mục đích đều thất bại thôi. Người ta chơi cảnh giới và tư tưởng, còn ngươi chơi thủ đoạn vặt, bị ông ta qua mặt là bình thường.”
Úy Trì Văn không cam tâm, hắn đang ở tuổi nghé con không biết sợ cọp:” Đại vương, nói vậy loại người này không có nhược điểm à?”
“ Sao lại không có nhược điểm, nhưng nhược điểm của người ta với người bình thường đều là ưu điểm, không phải người thường có thể tận dụng được. Chỉ cần ngươi nói gì người ta không bận tâm, ngươi làm gì người ta không để ý, ngươi đả kích người ta cũng mặc, thế thì ngươi làm gì nổi?”
Úy Trì Văn tròn mắt:” Đại vương, người đang miêu tả một tên vô lại đâu phải bậc đại nho.”
“ Giống nhau cả thôi, đó là đám rùa già vô lại, lấy danh nghĩa muốn tốt cho ta, chỉnh ta chết đi sống lại, chiếm hết lợi ích rồi đá một phát tới Cáp Mật.”
“ Ta khó khăn lắm mới có chút thành tựu này, giờ đám lão già đó nhắc tới như thể ta nợ ơn họ, ngươi có tin nếu ta đứng giữa Đông Kinh nói bị đám lão già đó bức hại sẽ vô số người chửi mắng ta vô ơn, vô lương tâm không?” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:
Úy Trì Văn ngây ra:” Nghe có vẻ cũng có lý lắm ... Đại vương, khi nào chúng ta mới đạt được tới mức đó?”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Như ta, đoán chừng còn phải tu luyện hai chục năm nữa, đừng vội vàng, Cáp Mật còn non trẻ lắm, chúng ta tiến càng chắc, tương lai đi càng xa.”
Khi Thiết Tâm Nguyên đang chỉ bảo Úy Trì Văn, Đại Tống hoàng đế Triệu Trinh cúi nhìn Thiết Hỉ nằm trong nôi ê a tập nói, ánh mắt không che dấu được sự yêu thương.
Cái thằng nhóc này không lúc nào chịu yên, chăn bị nó co chân đạp đi từ lâu rồi, còn thích lật mình, lật xong là bò lồm ngồm khắp nơi, thấy bất kỳ cái gì cũng nhặt cho vào mồm.
Triệu Trinh thích nhìn nhất là mông ngoại tôn, ở đó có cái bớt, không khác của ông ta là bao, màu cũng giống nhau.
Ngoại tôn nắm mép nôi muốn đứng dậy, mấy lần không thành công, ngã bệt mông xuống, thế là vươn hai tay về phía Triệu Trinh, ngoạc miệng gọi:” Mẹ mẹ ... mẹ ...”
Triệu Trinh tốn không biết bao nhiêu dạy nó gọi công công, đáng tiếc không ăn thua, thằng bé này thích gặp ai cũng gọi mẹ.
“ Phụ hoàng, người kệ nó, đứng giúp nó đứng dậy, Hỉ Nhi một tuổi, phải tự đứng dậy rồi.” Triệu Uyển thấy phụ hoàng đưa tay ra định đỡ nhi tử lên thì nói:
Triệu Trinh quay đầu lại, nhìn cái bụng nhô lên của khuê nữ, nhíu mày:” Con có thai thì ở Lan Hiên nghỉ ngơi, không thích hoàng cung ước thúc thì ở trong phủ công chúa, ở căn nhà nhỏ của Thiết gia làm cái gì?”
“ Con là vương hậu của Cáp Mật, ở trong nhà của thái hậu Cáp Mật, chứ sao có thể sống ở hoàng cung hay phủ công chúa, người ta sẽ nói ra nói vào.”
Triệu Trinh biết không nói được khuê nữ cứng đầu, bực mình nói:” Cái mảnh đất chưa tới ba trăm dặm mà cũng dám gọi là quốc gia.”
“ Cáp Mật có trăm vạn con dân, mười vạn giáp sĩ, vừa rồi đánh bại cả Khách Lạt Hãn ở Lâu Lan, ai dám coi thường.”
Triệu Trinh như cố tình gây chuyện với khuê nữ, lại nói:” Hai trăm vạn? Còn chưa bằng một nửa bách tính phủ Khai Phong, muốn khoe khoang chiến công của tiểu tử đó à, trước mặt phụ hoàng còn chưa đủ tư cách đâu.”
“ Chẳng qua con khỉ thành tinh thôi .... May mà tôn tử của trẫm không giống y, trông rất vừa mắt.”