Nhất Phiến Vân giờ rất sợ ngủ, song ngay cả khi thức cũng chẳng tốt hơn là bao, sợ hãi lúc nào cũng như thủy triều bao quanh lão ta, hết đợn này tới đợt khác ập tới.
Bất kể lão ta làm gì, nghĩ gì, cảm giác luôn có đôi mắt lạnh lẽo vô cảm của Thiết Tâm Nguyên nhìn chằm chằm sau lưng.
Không biết cảm giác này có từ bao giờ, hay đã mọc mầm từ năm năm trước ...? Nhất Phiến Vân hỏi bản thân như thế.
Mang theo nghi vấn, Nhất Phiến Vân theo Úy Trì Văn tới sơn cốc ngoài thành, nhìn thấy tử sĩ doanh trong truyền thuyết.
Đây là cái sơn cốc không nhỏ, rất yên tĩnh, không hề có người qua lại, một bức tường trại cao lớn như hoàn toàn cách tuyệt nó với thế giới bên ngoài.
Tới gần cửa, Nhất Phiến Vân hít hít, lão ta ngửi thấy mùi mã tặc đặc sệt khiến lão như tiếp thêm sức sống, tuyên bố:” Người trong đó đều là nhân thủ ta cần, toàn bộ.”
Úy Trì Văn rất dễ tính mỉm cười:” Nếu thế ta chờ tin tức tốt của ông, trang bị ông cần ở Hồ Dương thành, đợi ông tới đó sẽ có quân sĩ vũ trang cho.”
Nhất Phiến Vân quay lại nhìn chằm chằm Úy Trì Văn, giọng hết sức ác độc:” Trên đời này có hai người mà ta nhất định muốn giết, ngươi đoán xem là ai?”
Úy Trì Văn cười khoe hàm răng trắng ngây thơ hỏi:” Có phải là đại vương của Tổ Phổ đại vương phủ và thống lĩnh quân thành không?”
Nhất Phiến Vân cười gằn một tiếng, đẩy cửa tử sĩ doanh đi vào, vừa đi vừa hô to:” Các con đâu, gia gia của các ngươi tới rồi, không mau ra nghênh tiếp.”
Tử sĩ doanh cách Thanh Hương thành không xa, khoái mã đi một canh giờ là tới, chẳng mấy chốc Úy Trì Văn trở về cổng thành, gặp được Cạc Cạc và Mạnh Hổ trông có vẻ rất phấn chấn.
Úy Trì Văn và Cạc Cạc quan hệ rất tốt, nhưng mà rất ghét nói chuyện với hắn, nếu bên cạnh Cạc Cạc còn có một tên Mạnh Hổ thì Úy Trì Văn cơ bản không muốn ở cùng hai tên này dù chỉ một khắc.
Chỉ cần nhìn đám tùy tùng theo sau mang thi thể dã thú là biết hai tên đi săn.
Đột nhiên nhìn thấy thi thể một con linh dương, Úy Trì Văn nổi giận, hắn không quan tâm tới sống chết của một con linh dương, mà ba năm trước sau lần đại đồ sát linh dương lấy thịt cứu đói, đại vương ra lệnh không được phép giết linh dương ở toàn bộ bình nguyên Cáp Mật.
Không ngờ hai tên này bất chấp quân lệnh của đại vương, giữa ban ngày ban mặt mang thi thể linh dương đi nghênh ngang ở chốn đông người.
Lúc này tới quát mắng không hay, nói không chừng bị chúng thẹn quá hóa giận đánh mình một trận thì thiệt thân, Úy Trì Văn định đợi nói sau, lẩn vào đám đông, không ngờ bị Cạc Cạc tinh mắt nhìn ra.
“ Tiểu Văn, Tiểu Văn, đợi ta một lúc, tối nay ta mời ngươi ăn thịt linh dương nướng.”
Úy Trì Văn nhìn thấy rõ ràng cơ mặt quan trông thành co giật. Tên Cạc Cạc vốn ngu ngốc, giờ trông càng ngu, Mạnh Hổ lại còn từ sau lưng Cạc Cạc thò đầu ra cười thì ngu hơn nữa, vẫy tay coi như chào hỏi nhưng không tới gần hai cái tên ngu ngốc đó.
Quan trông thành theo hệ thống Cáp Mật vốn kiêm nhiệm luôn thu thuế và đốc tra, đô úy dưới quyền mới chuyên môn phụ trách thủ vệ cổng thành.
Vốn đây là chức vị béo bở nhất cả Cáp Mật, từ khi Hoắc Hiền tới thắt chặt kỷ luật quan trường, chức vị này thành ôn thần mà ai cũng tránh.
Cáp Mật tổng cộng có tám tòa thành, ba mấy cổng thành, ba tháng trước có hai mốt quan trong thành bị Hoắc Hiền hỏi tội, giờ vẫn ở trong nhà lao Đại Tuyết Sơn thành ngắm tuyết.
Thế nên giờ quan trông thành toàn loại thiết diện vô tư, nhất là quan trông thành ở Thanh Hương thành, Lưu Đại Hộ.
Nghe tên là biết tên này chẳng phải xuất thân cao môn đại hộ gì ráo, loại người từ tiểu hộ bần cố từng bước đi lên trong mắt chỉ có luật pháp, không có tình nghĩa, sau này nói không chừng thành quan tư pháp tối cao.
Úy Trì Văn cười híp mắt, hắn thích nhất Cạc Cạc và Mạnh Hổ gặp họa, tất nhiên chỉ nói về rắc rối nhỏ thôi, nếu Cạc Cạc gặp họa thật, hắn là người đầu tiên đi cứu.
Lưu Đại Hộ mặt lạnh băng chắn trước ngựa Cạc Cạc:” Xuống ngựa tiếp nhận kiểm tra.”
Cạc Cạc cười toe toét:” Lão Lưu, đều là người quen cả, tiểu gia không bí mật mang theo hàng hóa gì đâu.”
“ Kiểm tra mới biết được.”
Mạnh Hổ xông lên:” Lão Lưu, không nể mặt chút à?”
Lưu Đại Hộ hừ một tiếng:” Nếu là Đại tướng quân ở đây, bản quan tự nhiên cho qua, cũng không có tư cách kiểm tra, còn Mạnh giáo úy ngài chưa có tư cách không qua kiểm tra đã vào thành.”
Cổng thành là nơi đông đúc, từ thì vô số kẻ rảnh việc bắt đầu tụ tập chỉ trỏ đợi xem trò vui.
Mạnh Hổ thấy bẽ mặt lắm, giơ roi ngựa lên như muốn quất, thấy Lưu Đại Hộ đứng thẳng tắp không né tránh, hậm hực thu roi lại.
“ Mạnh Hổ cái tên không có trứng.” Úy Trì Văn thất vọng làu bàu, nếu dám quất roi này, ít nhất ăn một trăm quân côn, đó là còn nể mặt Mạnh Nguyên Trực rồi:
Như thế Úy Trì Văn sẽ vui vẻ lấy cớ thăm bệnh xem cái mông be bét của hắn, để xem sau này còn lên mặt được với mình nữa không.
Cạc Cạc thì không để bụng, thoải mái phất tay:” Cứ để cho ông ta kiểm tra, chúng ta không có vấn đề, việc gì phải sợ chứ.”
Hai người bọn họ tất nhiên không bí mật mang hàng hóa vào thành, nhưng Lưu Đại Hộ tới thẳng chỗ tên phó tòng chở con linh dương, nghiêm giọng chất vấn:” ( Cấm liệp lệnh) không cho săn linh dương, Thiết giáo úy sao còn vi phạm?”
Cạc Cạc gãi đầu gãi tai:” Ta nói con linh dương này không phải do ta săn, mà khi ta đuổi thỏ, nó tự đâm đầu vào gốc cây chết thì ông có tin không?”
Úy Trì Văn phì cười, Cạc Cạc có thể bịa ra cái cớ cùn này đã là giỏi rồi. Xung quanh cũng cười rộ lên, đoán chừng không lâu nữa câu này sẽ thành giai thoại ở Thanh Hương thành.
Lưu Đại Hộ mặt đen xì, quát:” Nhân chứng vật chứng đầy đủ, tịch thu linh dương, Thiết giáo úy tự tới phủ nha nhận tội, bản quan sẽ dâng tấu nói với đại vương chuyện này.”
Mạnh Hổ nhảy từ lưng ngựa xuống, chỉ mặt Lưu Đại Hộ:” Ngươi dám à?”
Lưu Đại Hộ không thèm nhìn hắn, phất tay một cái binh sĩ đi tới cướp linh dương, xoay người đi:” Trước trưa mai nếu không tới phủ nha, phạt gấp đôi.”
Úy Trì Văn lúc này không thể ở bên xem trò vui nữa rồi, vội tới vờ vịt kéo Mạnh Hổ lại:” Chẳng phải là tội lớn, cùng lắm phạt tiền thôi, hai ngươi còn tiếc chút tiền đó à?”
Mạnh Hổ vừa bình tĩnh một chút lại nổi khùng:” Không phải là chuyện tiền nong, con linh dương này thực sự đâm đầu vào cây chết, không liên quan tới huynh đệ ta hết.”
“ Lát nữa đi nộp tiền, coi như các ngươi xui xẻo, đừng để việc nhỏ làm tổn thất lớn.” Úy Trì Văn rõ ràng không tin:
Mạnh Hổ tuy hậm hực nhưng không gây chuyện nữa, theo Úy Trì Văn và Cạc Cạc vào thành, cứ coi là Lưu Đại Hộ lấy bọn họ làm gương dọa thương hộ khác cũng được.
(*) Đặc sản Thanh Hương thành - thằng ngốc.