“ Lão phu biết đại hộ thôn tính đất đai sẽ giảm số người nộp thuế, khiến nguồn thuế cạn kiệt, quốc gia nghèo khó, đó là tệ nạn của Đại Tống, chẳng phải của một mình Hàn Kỳ.”
“ Thế nhưng Cáp Mật cũng có chuyện ban thưởng ruộng đất, nay đại vương mới lập quốc ban thưởng chưa nhiều, thêm thời gian đất đai của Hoắc huynh sẽ chẳng kém gì Hàn gia.”
Giọng Vương An Trạch đầy vẻ trào phúng:” Đại vương đã biết cái hại của thôn tính đất đai, sao còn tiếp tục đi vào vết xe đổ của Đại Tống.”
Hoắc Hiền có chút không vui:” Cáp Mật đã đưa vào luật, ngay cả đại vương cũng phải nộp thuế, huống hồ đất đai của một người, cho dù là phạm tội cũng không được phép tước đoạt, kể cả đại vương cũng không thể thu hồi, nên sẽ không xảy ra chuyện như ở Đại Tống.”
Vương An Thạch giật mình:” Đại vương không ngờ hạn chế quân quyền của mình.”
“ Trước kia ta nghe nói một câu, gọi là nhà tuy rách, gió vào được, mưa vào được, đại vương không thể vào.” Thiết Tâm Nguyên không trả lời thẳng:” Không biết tiên sinh lý giải câu đó ra sao, ta chỉ muốn để lại cho tiểu dân miếng đất cuối cùng an thân thôi, không để hi vọng cuối cùng của họ bị hoàng quyền hay kẻ khác dùng cách thức thiếu danh dự cướp đi.”
Vương An Thạch khó chịu:” Đại vương cho rằng Đại Tống ta bóc lột bách tính quá mức?”
“ Mẹ ta từ một dải Hoành Sơn mang theo rất nhiều lưu dân, tiên sinh có muốn đi hỏi họ không? Hỏi họ vì sao lại rời bỏ Đại Tống, thà phải đánh nhau với mãnh thú, phải chung sống với độc trùng, thà bỏ sự bảo hộ của quân đội Đại Tống, mạo hiểm bị người Tây Hạ giết chết cũng phải rời khỏi Đại Tống, họ sẽ trả lời cho tiên sinh câu đó.”
“ Mưa xuân không thể trải khắp mặt đất, thế nào chẳng có những nơi khô hạn, nơi lũ lụt, đây là lời khó tránh.”
Vương An Thạch cực kỳ kiêu ngạo tự cho mình là đúng, từ khi bước vào sĩ đồ đã chuẩn bị chấp chưởng thiên hạ, vì thế ông ta không bận tâm bề ngoài của mình, không bận tâm bệnh tật, không bận tâm nhân gian tâng bốc, tất nhiên cũng không bận tâm tới lời chửi bới.
Một người "thiên biến không đáng sợ, tổ tông không phải theo, lời người không cần chú ý." Nhân quỷ thần ông ta đều không để ý, sao thèm để ý, làm sao để ý tới đám tiểu dân?
Ông ta chỉ muốn thế giới tiếp nhận sự cải tạo theo ý nghĩ của mình, coi đó là chính xác nhất.
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, đi lên đỉnh núi, trong đình đã sửa soạn một bàn tiệc thịnh soạn, một trù sư béo núc ở bên cẩn thận duy trì than lửa, vừa nướng con dê, tỏa ra múi thơm mê người.
Thấy khách khứa tới, trù tử dùng tốc độ nhanh nhất chặt thịt dê sau đó mang đồ kiếm cơm của mình xuống núi.
“ Trù tử này là kẻ ta ghét nhất, nhìn thấy hắn là tức, hắn tham ô, thế lợi, hèn mọn, nhát gan ... Bao năm qua ta luôn muốn đánh hắn một trận nhưng không được toại nguyện.” Thiết Tâm Nguyên đưa tay mời mọi người nhập tiệc:
Nghe Thiết Tâm Nguyên nói kỳ quái, Vương An Thạch thắc mắc: “ Vì sao?”
“ Mỗi lần ta muốn trừng phạt, hắn lại làm ra bộ dạng mặc người giết mổ, ta đành phải cắn răng nói với bản thân, đây là một trong số những người đi theo mình đầu tiên.”
Vương An Thạch cầm đũa lên:” Hắn có thay đổi không?”
“ Không những không sửa mà còn thêm thói quen nhổ nước bọt vào cơm nước của người hắn chướng mắt, càng ngày càng tồi tệ.”
“ Thứ điêu nô ấy phải giao huấn.”
Thiết Tâm Nguyên thở hắt ra:” Ta cũng nghĩ thế, nhưng khi thích khách tấn công phủ thành chủ, hắn đang làm cơm, biết đối phương lợi hại, hắn vẫn sách dao ra đánh nhau, nên ta quyết định đợi xem sao.”
Vương An Thạch nâng chén cùng Thiết Tâm Nguyên, Hoắc Hiền uống chén rượu mạnh:” Vừa rồi đại vương còn nói pháp luật bình đẳng, giờ lại phân biệt đối xử là vì sao?”
“ Ta chỉ muốn nói với tiên sinh giới hạn của Cáp Mật nằm ở đâu thôi.”
“ Lão phu hiểu rồi, đại vương nói tới chuyện tranh hoàng trữ, trên đời làm gì có chuyện ngon lành như vậy, ngài vừa muốn nhi tử thành trữ quân Đại Tống, lại không muốn Cáp Mật có biến hóa gì.” Vương An Thạch cười nhạt:” Chẳng lẽ hoàng vị Đại Tống không đáng tiền như thế? Cáp Mật nếu không sáp nhập vào Đại Tống, Đại Tống từ trên xuống dưới làm sao chấp nhận một vương tử dị quốc kế thừa đại thống?”
Thiết Tâm Nguyên lấy trong lòng ra cái ấn Chinh tây đại tướng quân:” Ta biết cái ấn này là trò hề nực cười nhất thiên hạ. Các vị coi thứ này như trò cười, nhưng ta coi nó như châu báu, vì thứ này ta và Mạnh Nguyên Trực mới vật lộn tranh đấu, vì thứ này Tây Vực mới xuất hiện Cáp Mật quốc.”
“ Cáp Mật không phải là quốc gia, nó là hành viên của chinh tây đại tướng quân, ta muốn tổ chức mười vạn thiết kỵ hoàn thành sứ mệnh nên có của Chinh tây đại tướng quân.”
“ Giới Phủ tiên sinh, có Chinh tây đại tướng quân ta làm chó săn giúp các vị chinh phạt bốn phương, sao con ta không có tư cách nồi lên vị trí đó? Vì sao nó không thể vừa là hoàng trữ Đại Tống, vừa là Cáp Mật vương?”
Vương An Thạch không nói không rằng, chỉ không ngừng ăn thịt uống rượu, chẳng mấy chốc rượu bị ông ta uống hết, thịt trong khay bị ông ta ăn hết, ợ một tiếng:” Ăn no rồi, ha ha ha, hôm nay lão phu được nghe diệu luận, được ăn no uống say, đa tạ đại vương khoản đãi, xin cáo từ.”
Nói xong lảo đảo phất ông tay áo theo ánh trăng xuống núi.
Có thể nhìn ra Vương An Thạch cực kỳ tức giận, cố gắng lắm mới giữ được phong thái danh sĩ, ép mình uống say bỏ đi, coi như nể mặt lắm rồi. Thiết Tâm Nguyên thong thả ném đậu rang vào mồm:” Chúng ta nói linh tinh như thế, không bị người ta coi thường chứ?”
Hoắc Hiền cười lớn:” Phàm thứ bị sĩ đại phu họ nhìn trúng, có gì không gặp họa, chẳng qua Khiết Đan quốc thổ quá lớn, khả năng chịu đựng cao, Tây Hạ binh lực quá mạnh, bọn họ không có biện pháp nào, đổi lại là quốc gia khác bọn họ đã khiến dân chúng lầm than rồi.”
“ Cáp Mật ta tạm thời không có thứ đó, chỉ đành dùng con đường ngang ngược vô lý mà thôi.”
Hiện giờ Khiết Đan sắp bị đám sĩ đại phu đồng hóa, văn tự Khiết Đan chỉ xuất hiện trên bia mộ, chẳng mấy khi dùng ở trên công văn nữa, đa phần dùng các loại chữ của Đại Tống.
Văn chương của Đại Tống hôm nay vừa làm ra ở Đông Kinh, ba ngày sau đã được ca cơ hát ở Nam Kinh nước Liêu.
Chỉ cần Đại Tống duy trì quốc vận thế này trăm năm, nói không chừng đám sĩ đại phu không tốn binh tốt thu phục lại Yến Vân Thập Lục Châu.
Đáng tiếc thời gian không đợi người, Đại Tống tệ nạn quá nhiều, đối phó với phương bắc đã mệt nhoài, sao rảnh rỗi thực hiện ý đồ đồng hóa đó, song có Cáp Mật tồn tại, ít nhất tranh thủ cho Đại Tống năm mươi năm.
Hôm nay Thiết Tâm Nguyên đã xòe bài, xem phản ứng sĩ đại phu ra sao tiếp tục mặc cả.