Sáng nay phong lưu khoái hoạt trở về nhà, Lưu Lão Thử phát hiện nhà mình bị người ta chiếm mất rồi.
Phát hiện ra điều này chuyện đầu tiên Lưu Lão Thử là nằm ngửa ra đất, giang chân giang tay, dù đám hắc y nhân chọc mũi đao lên bụng cũng cắn chặt răng không nói một lời.
Hắn biết dám cho chút động tĩnh gì là mình chết chắc.
Tên hắc y nhân cầm đầu suy nghĩ rất lâu, quyết định tha mạng cho hắn, nhưng yêu cầu mang tới thức ăn.
Đám người này bộ dạng khốn đốn, nhiều tên mình còn chảy máu, hai tên vẫn nguyên tên nỏ ghim vào tay chưa rút ra.
Lưu Lão Thử cực kỳ tốt bụng mang nước sạch và thuốc trị thương tới, đám hắc y nhân không đụng tới, khi ép Lưu Lão Thử nấu cơm rồi ăn trước, bọn chúng mới ăn như chết đói.
Mình còn hữu dụng tức là sẽ sống thêm một thời gian nữa.
Chẳng có gì để nói về đám hắc y nhân này, là thám tử hay tử sĩ ngoài thành đột nhập vào thôi.
Quanh năm suốt tháng lượn lờ quanh mép bờ sinh tử, Lưu Lão Thử chưa bao giờ nghĩ tới chuyện ngày mai, dù mai có chết, hôm nay cũng nỗ lực sống.
Lưu Lão Thủ đun rất nhiều nước nóng, có ba tên hắc y nhân đang sốt, miệng chúng bị buộc khăn, tiếng vô nghĩa phát ra biến thành rên rỉ.
Gian nhà này dùng rạ trộn bùn đắp thành, rất đơn giản cũng rất ấm áp.
A Bặc Đỗ Lặc - Mục Đặc ngồi khoanh chân trên giường đất, lặng lẽ đợi trời tối.
Tối đa chỉ có thể nấp trong căn nhà này tới khi trời tối, sau đó vinh quang cuối cùng của võ sĩ hắc ám bọn họ sẽ tới.
Hắn hi vọng khi đó tên người Cáp Mật nhát như chuột này sẽ cho mình biết phủ thành chủ ở đâu, tiếc là do ngôn ngữ khác biệt, bất kể đánh đập hay uy hiếp đều không có thu hoạch gì.
Mục Đặc nghĩ ra một cách, đó là phóng hỏa gây hỗn loạn, sau đó trong hỗn loạn tìm ra thủ lĩnh của địch rồi thừa cơ tập kích, nếu thành công sẽ không phụ sự ủy thác của trưởng lão trí tuệ.
Từ trước tới nay hắn tin tưởng tuyệt đối ở chiến thắng, Mục Đặc không cho rằng trên đời có kẻ địch mà võ sĩ hắc ám không thể chiến thắng.
Nhưng vụ nổ khủng bố kia, rồi cái thứ ngay cả không khí cũng có thể đốt cháy đó làm hắn lần đầu nghi ngờ thần linh.
Đó là thứ vũ khí không nên có ở thế gian.
Mũi Lưu Lão Thử cứ chảy máu suốt, nhỏ tong tong xuống sàn đá thành cả vũng, hắn có vết thương cũ ở mũi, nơi đó bị không biết bao nhiêu người đấm vào, bất kể ai muốn đánh Lưu Lão Thử thì luôn luôn ra tay với cái mũi tội nghiệp đó.
Mục Đặc luôn cảnh giác quan sát bốn xung quanh, cho nên hắn nhanh chóng phát hiện ra một chuyện lạ, máu mũi của Lưu Lão Thử chảy ra mãi mà không tràn ra khỏi khe đá nhỏ, hắn đứng dậy đi tới dùng chuôi đao gõ, sau đó lắng tai nghe, khẳng định phía dưới trống.
Khẽ nạy viên đá bên trên ra, tức thì một khối gỗ dày xuất hiện trước mắt, hắn mừng rỡ tiếp tục nảy ván gỗ liền thấy một cửa động cho một người đi vào, còn mặt Lưu Lão Thử trắng bệnh.
Mục Đặc châm một ngọn đuốc ném vào động, hắn hoan khỉ phát hiện phía dưới có không gian không lớn, nhưng khô, liền nhảy xuống đốt đèn dầu dưới động lên, tức thì há mồm kinh ngạc.
Trong động có cả chum nước sạch, vách tường treo không biết bao nhiêu thức ăn, đủ mọi chủng loại, bánh khô gần như cứ vươn tay ra là có.
Một cái rương cũ chứa đầy các loại trang sức, đồ ngọc, nếu mang tới Phi Ưng sơn cũng là khoản tài phú không nhỏ.
Ở Đại Thực cũng có bọn trộm mộ, Mục Đặc kinh nghiệm phong phú liền hiểu ra tên Lưu Lão Thử này kiếm sống bằng cái gì.
Phát hiện này làm Mục Đặc thành kính quỳ xuống cảm tạ thiên thần khi nô phó của người tuyệt vọng cho một con đường sống.
Có cái hầm này, Mục Đặc thấy mình có thể ẩn thân lâu dài trong thành, lấy đây làm cơ sở tiến hành bất kỳ cuộc chiến nào mình muốn.
Vũ khí của kẻ địch mặc dù đáng sợ, nhưng võ thuật của bọn chúng lại rất kém, nếu chúng không có hai thứ vũ khí đó, Mục Đặc dám đối diện với bất kỳ cảnh ngộ nào.
Võ sĩ bên trên cũng vô cùng hoan hỉ, kỳ tích xuất hiện làm mỗi người đều thành kính cảm tạ sự chỉ dẫn của thiên thần.
Lưu Lão Thử bị ném xuống hầm, đau đớn lăn lộn trên mặt đất, sau đó rúc sát vào góc tường run rẩy.
Đám võ sĩ đưa đồng bạn bị thương xuống hầm xong, để lại người kinh nghiệm nhất cẩn thận xóa hết dấu vết tồn tại của bọn chúng.
Mục Đặc xuống hầm, đóng hai lớp sàn lại, nắm bụi trước bị hắn chuyên môn tung lên không đang từ từ rơi xuống, căn phòng của Lưu Lão Thử giống như chưa từng có ai tới.
Quay sang nhìn Lưu Lão Thử ở góc tường.
Chỉ cần giết tên trộm mộ này là đoàn người họ không còn lo lắng gì nữa.
Thế nhưng nương theo ánh đèn dầu tù mù, Mục Đặc đột nhiên phát hiện tên đào mộ kia tuy lăn lộn ở góc tường nhưng lại chẳng có sự sợ hãi nào, lòng dâng lên cảm giác bất thường, không chút chậm trễ vung đao ra.
“ Bảo tàng động của lão tử, kẻ nào vào là chết.”
Lưu Lão Thử hét lên một tiếng lăn một cái vào khe hở đột ngột xuất hiện, cùng lúc ấy vách tường bốn phía bỗng nhiên lộ ra bốn cái hố lớn, cát ào ào đổ xuống, chẳng mấy chốc đã chôn tới chân mọi người.
Mục Đặc và đám hắc y nhân thất kinh, không còn thời gian để ý tới tên đào mộ khốn kiếp nữa, hét lớn rút chân, nhảy lên đấm mạnh vào ván trên đầu, chỉ nghe thấy nó phát ra tiếng động lớn, nhưng chẳng hề suy chuyển.
Mấy tên khác cũng thay nhau thử, nhưng không ăn thua, giờ mới nhận ra cánh cửa đó có vấn đề, muốn tìm tên người Cáp Mật kia tra hỏi thì chỉ thêm một lúc thôi mà cát đã vùi tới thắt lưng rồi, che cả khe hở mà tên đó trốn vào, đào cát không ăn thua, cát bên trên đổ xuống quá nhanh.
Mục Đặc lồng lộn như sư tử phẫn nộ, dẫm lên vài đồng bạn, lần nữa nhảy lên, lần này vai hắn húc vào ván sàn, cả căn hầm như rung lên, rắc một tiếng, ván gỗ hẳn là gãy rồi.
Mục Đặc mừng lắm, chỉ cần húc thêm lần nữa là hất được sàn đá bên ngoài.
Nhưng khi hắn rút chân khỏi cát, định phát lực thì bảy tám bàn tay tóm lấy hai chân, làm hắn không động đậy được, phẫn nộ rống lên, ra sức giãy:” Buông ta ra, đám ngu xuẩn này, chết hết bây giờ.”