“ Địch tập! Địch tập!”
Người Khiết Đan trên tường thành la hét ầm ĩ, xe ngựa chen chúc ở cổng thành tức thì hỗn loạn.
Nhất Phiến Vân như cái xác chết không hồn đi giữa đám người hoảng loạn, trường đao trong tay không lúc nào rảnh rỗi, bất kỳ ai tới gần lão ta đều bị chém gục, Ngọc Tổ Phổ ở bên cạnh càng thêm điên cuồng, ngay cả chết rồi hắn vẫn chém đầu.
Phác Cốt Triết dẫn người theo sau Nhất Phiến Vân, âm thầm tiếp cạn tường thành, chôn thuốc nổ xuống dưới đất rồi nhanh chóng châm lửa, sau đó kệ Nhất Phiến Vân chém giết ở cổng thành, lui về phía sau.
Mặt đất như bị nâng từ dưới lên, Phác Cốt Triết nằm bẹp trên mặt đất lại cảm giác như bị người ta nện một búa vào lưng, ngực muốn hộc ra máu, tai mất đi tác dụng, cát bay đá chạy rào rào.
Đợi khi không còn đá rơi lên người nữa, Phác Cốt Triết lảo đảo đứng dậy, gào thét không thành tiếng, dù sao người khác cũng không nghe được gì, toàn bộ người Hồi Hột lao vào phía tường thành vẫn mù mịt bụi đất.
Nhưng hắn vất ngờ phát hiện, có một đám hắc y nhân chạy nhanh hơn mình, ai nấy linh hoạt như khỉ, nhảy trên mặt đất ngổn ngang, lao qua đoạn tường thành đổ nát rồi biến mất.
Hắn đột nhiên thấy, hôm nay mình không chết được, tâm tình cực tốt, la hét theo hắc y nhân vào thành.
Đám hắc y nhân không hứng thú với việc giết người, càng thích ném đuốc vào nhà cửa hai bên, đợi khi Phác Cốt Triết theo hắc y nhân đánh vào giữa thành thì con đường họ đi qua đã khói lửa ngút trời.
Mục Tân đứng trên ngọn núi cao nhìn quân thành rừng rực cháy, nhìn ba quan ải chém giết rung trời, không quay về Tổ Phổ đại vương phủ mà dẫn người đi vào hoang nguyên tối om.
Người Cáp Mật không lý nào bỏ qua Tổ Phổ đại vương thành, kết quả này không phải quá tệ, người Khiết Đan phải trả giả vì sự chủ quan ngạo mạn của chúng, hi vọng sau thất bại này, chúng sẽ cẩn thận hơn.
Khi Phác Cốt Triết tới vị trí kho lương như trong tình báo, lòng trầm xuống, nơi này chẳng có lấy một binh tốt nào cả, mang tâm lý cầu may mở một kho lương ra, bên trong trống không chẳng có dù chỉ là một hạt lương thực.
Vội vội vàng vàng chạy ra những chiếc xe ngựa chở lương thực, không có, toàn bộ là các loại da thú, bị đốt bốc ra mùi khét lét.
Đám hắc y nhân đưa mặt nhìn nhau, hoang mang cực độ.
Nhất Phiến Vân biến mất cùng với hai trăm tử sĩ mà hắn thu phục được.
Đằng xa có tiếng nổ cực lớn, ngọt lửa đỏ rực bốc lên trên không, phía tây, phía bắc, phía đông đều có tiếng chém giết cùng ánh lửa, chỉ phía nam đen xì xì.
Nhìn đám hắc y nhân nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối, Phác Cốt Triết cũng vội vàng kiếm chiến mã vô chủ đi khắp chiến trường thu gom tộc nhân của mình chạy về phía nam.
Lúc này Mục Tâm mày nhíu chặt, làm ông ta không vui không phải là cục diện rối loạn trước mắt, mà là Nhất Phiến Vân không hiểu từ đâu xuất hiện như sói điên tứ chi chống đất, miệng ngậm trường đao gầm gừ.
Giáp trụ của lão ta đã rách nát cả rồi, đùi lộ ra ra ngoài, chưa đợi Mục Tân kịp dùng ngôn ngữ dụ hoặc, lão ta đã như chó điên xông tới.
Một thủ lĩnh điên dại tất nhiên có một đám thuộc hạ điên dại, bất chấp phe mình ít người hơn vẫn đâm đầu vào cuộc chiến.
Chó điên thì đánh chết là được, Mục Tân lạnh lùng hạ lệnh tiêu diệt, dù ông ta không hiểu vì sao đám võ sĩ Đại Thực thấy mình vẫn rút chiến đao ra.
Chiến cục vô cùng quỷ dị, Mục Tân nhìn một cái là phát hiện đám người này không hề có bất kỳ chút tổ chức nào, mạnh ai nấy đánh, bởi thế chẳng mấy chốc Nhất Phiên Vân bị bao vây kín mít, dù lão quay cuồng thế nào cũng không thể thoát.
Con sơn tiêu bám trên lưng không biết trúng bao nhiêu đao, tới khi tay bị loan đao chém đứt kêu một tiếng thảm thiết.
Nhất Phiến Vân nghe tiếng kêu như hồi tỉnh một chút, đứng dậy, kệ cho đao chém vào vai, ôm chặt lấy con sơn tiêu bị đứt tay, há mồm ra ngoạm cổ địch giật mạnh, máu tươi phọt đầy mặt ...
Ngọc Tổ Phổ cũng rống lên như sói tru, vứt vũ khí lao vào võ sĩ Đại Thực trước mắt, há to mồm cắn cổ, đầu giật một cái, rứt văng cả huyết quản, sau đó nhai vài cái nuốt xuống.
Một tên ma quỷ bám vào thi thể người ta nhai nuốt khiến xung quanh đột nhiên yên tĩnh chốc lát.
Chỉ vẻn vẹn chốc lát.
Chuyện ăn thịt người cứ như bệnh truyền nhiễm, mấy chục tên võ sĩ Đại Thực đi theo Nhất Phiến Vân cũng gào rú lao vào cắn cổ địch.
“ Giết, giết chúng, chúng đa biến thành ma quỷ rồi.” Đến cả Mục Tân cũng không khỏi kinh hoàng, đám võ sĩ Đại Thực kia từng là tin đồ vô cùng thành kính, vô cùng trung thành của ông ta:
Nhưng đám võ sĩ Khiết Đan đã sợ mất vía rồi, không dám tới gần kẻ ăn thịt người kia, bị người Mục Tân thúc ép, bất đắc dĩ xông vào đám võ sĩ tử sĩ doanh không ăn thịt người.
Uỳnh!
Một võ sĩ tử sĩ doanh bị hơn chục người Khiết Đan bao vây, biết mình không thoát được, giật tung toàn bộ tạc đạn trên người.
Phác Cốt Triết và hắc y nhân phát hiện ngay ra nơi phát ra tiếng nổ trong đêm, kẻ địch đã ở ngay trước mắt rồi.
Mục Tân thấy ánh đuốc thấp thoáng từ xa tới gần, căm ghét nhìn Nhất Phiến Vân như con giòi ngọ nguậy trên thi thể, ông ta không hạ lệnh tiếp tục giết người nữa, ném ngọn đuốc và chiếc xe ngựa gần nhất, trên hoang nguyên liền xuất hiện một con hỏa long thật sự, rút rao đâm vào mông mấy con lừa, để chúng mang theo túi lương thực rách bỏ chạy, lương thực vãi tung tóe.
Khi Phác Cốt Triết tới nơi chỉ biết trơ mắt nhìn con hỏa long cháy rừng rực mà tiếc nuối.
Hắn biết nếu như có thể đem được số lương thực vật tư này về, tộc nhân sẽ được ban thưởng vượt ngoài mọi sự tưởng tượng, cho dù muốn mục trường màu mỡ ở Bắc Thiên Sơn cũng được.
Lương thảo bị thiêu chỉ là một phần, còn phần khác do con lựa bị đâm đao vào lưng chạy bốn phương tám hướng.
Phác Cốt Triết không tìm được mấy thi thể tử sĩ doanh, đa phần là mảnh vụn còn lại trong chiếc hố, nhưng có một số xác chết vô cùng kỳ quái, như bị dã thú căn xé chết, độ thảm liệt vượt ngoài tưởng tượng.
Trong đống thi thể không có Nhất Phiến Vân cũng như Ngọc Tổ Phổ, ngay từ đầu lão ta chẳng hề có chút thành ý nào với cuộc đột kích tự sát này, ai cũng biết lão ta chỉ muốn tìm cơ hội thoát thân, không ngờ tới cùng người biểu hiện kiên quyết nhất là lão ta.
Để đề phòng có chuyện ngoài dự liệu, Phác Cốt Triết phái người đi đổ dầu vào những chiếc xe lương bốc cháy, triệt để biến chúng thành tro.