Thiên Sơn có tuyết nên bạc đầu, trăng Thiên Sơn càng thêm trong mất.
Không gặp được Thiết Tâm Nguyên trước khi y tiếp nạp thêm dị tộc, Vương An Thạch thấy rất thất bại, Đại Tống sở dĩ hào phóng đưa tội tù với quan viên tới Cáp Mật, là muốn tăng cường ảnh hưởng của mình, khi người Tống chiếm đa số ở Cáp Mật, Cáp Mật trừ lựa chọn Đại Tống làm đồng minh thì không còn đường nào khác.
Nếu Cáp Mật thành quốc gia đa chủng tộc, bọn họ sẽ có nhiều lựa chọn, thậm chí khả năng bị Hồ hóa, một quốc gia có phương pháp canh tác tiên tiến hơn, có nghề thủ công xuất sắc hơn bị Hồ hóa là tai họa với Đại Tống.
Đám người Hoắc Hiền, Lưu Phân, Bành Lễ, Hoàng Nguyên Thọ, Vương Đại Dụng vì nhìn thấy cơ hội thế tử Cáp Mật thành hoàng đế Đại Tống, bọn họ trở nên thiên hướng về Cáp Mật. Còn tội quan theo Âu Dương Tu trở về chỉ đúng bốn người trong số hơn ba trăm người đi, những người khác triệt để thành người Cáp Mật.
Gia quyến của bọn họ hoặc đã định cư ở Cáp Mật, hoặc đang trên đường đi, một khi quá trình di cư này hoàn thành, Cáp Mật sẽ có quan viên bản địa hợp cách đầu tiên.
Vương An Thạch nhìn trường học mở khắp Cáp Mật, toàn bộ trẻ con trên mười tuổi đều có quyền đi học không phân biệt chủng tộc, lại nhìn chính sách trợ học của Cáp Mật mà run sợ, mười năm sau đây là quốc gia cường đại không thua Đại Tống.
Thời gian cho Đại Tống không còn nhiều, Cáp Mật tiến bộ từng ngày, một khi hoàn thiện kiến thiết bên trong, bọn họ sẽ không cần gì ở Đại Tống nữa.
Ngược lại Cáp Mật giữ chính sách thế này, người đọc sách ở Đại Tống sẽ ùn ùn đổ kéo tới, đi theo Cáp Mật có một nhánh hương hỏa của Hiên Viên miếu, tuyệt đối không có rào cản đạo đức nào.
Vậy mà sĩ đại phu trong nước vẫn nghĩ Cáp Mật khao khát hoàng vị Đại Tống, đũa mốc muốn chòi mâm son, ông ta thậm chí cho rằng Thiết Tâm Nguyên gửi thê nhi tới Đại Tống là có thâm ý, không phải vì tránh chiến tranh, không phải vì tranh đoạt hoàng vị.
Y khiến Đại Tống lơ là, ru ngủ sĩ đại phu, nghĩ Cáp Mật thàm khát hoàng vị Đại Tống, như thế sẽ phải dựa vào Đại Tống, nghe theo Đại Tống.
Sai rồi, sai hết rồi, y là Cáp Mật vương, hoàn toàn đứng trên lợi ích của Cáp Mật để cân nhắc, nếu bây giờ Đại Tống tỏ thiện chí, may ra còn vớt vát được quan hệ sau này.
Đêm đã khuya, Vương An Thạch không sao ngủ được, ôm chăn ngồi đầu giường nhìn trăng Thiên Sơn trắng bệch.
Cú mèo bay qua, tiếng kêu thê lương.
Lòng Vương An Thạch như lửa đốt, khoác áo đứng dậy, ra bàn mài mực múa bút như bay.
…
Người Mông Ngột được tắm rửa sạch sẽ rồi kỳ thực rất bắt mắt, khuôn mặt vuông vức nam tính khí khái mà chất phác, đôi mắt dài hẹp có uy, mái tóc dài được gội sạch vẫn quật cường dựng lên, thêm chút phong trần lãng tử.
Mặc áo dài Đại Tống vào, họ sắn tay áo lên, buộc thừng vào ống chân, gọn gàng mà mạnh mẽ.
Có lẽ vì bị ép tắm rửa mà họ rất tức giận, tay đặt trên vỏ đao nát, như sẵn sàng chiến đấu.
Thiết Tâm Nguyên chẳng phật ý, nếu mà y bị người ta túm đầu ném vào thùng vôi, y cũng nổi điên.
Tháp Bất Nang, Ô Lạp Thấm là tên của họ, nên nhớ người Mông Ngột không có tên.
Khiến dũng sĩ nguôi giận chỉ có món ngon và rượu nồng.
Tên xấu bụng Úy Trì Văn bỏ đói họ cả đêm, cho đại vương cơ hội mua chuộc lòng người.
Dê nướng nguyên con của Cáp Mật nổi danh xa gần, dê trắng hai tuổi, phết mật ong, hương liệu, đem cả con đi nướng thành màu vàng ruộm, mùi thơm sực nức.
Bị mùi thịt thơm dụ dỗ, Tháp Bất Nang, Ô Lạp Thấm cực kỳ cực kỳ miễn cưỡng hành lễ theo sự chỉ huy của Úy Trì Văn, sau đó được Thiết Tâm Nguyên ném hai vò rượu.
Cáp Mật không thiếu thương nhân đi khắp nơi buôn bán vì thế kiếm người hiểu tiếng Mông Ngột không khó, trong số tư lại có không dưới chục người.
Thiết Tâm Nguyên ôm vò rượu lên trước, tu một ngụm lớn, người Mông Ngột không chịu thua cũng ngửa cổ đổ rượu vào bụng như nước lã.
Rất hiếm có, lần đầu uống rượu mạnh của Cáp Mật mà không phun ra, cho dù mặt cả hai đỏ rực, ngồi một chỗ mà cũng có chút lắc lư.
Thiết Tâm Nguyên không cho họ cơ hội kịp suy nghĩ, ném mỗi người một cái đùi dê, lại nâng vò rượu lên mời.
Hai người kia không có cách nào từ chối, đành cầm vò lên uống, sau đó vội vàng ngoạm miếng thịt dê để trấn áp hơi rượu, nhưng thịt dê chưa ăn nổi mấy miếng đã ngã gục xuống thảm, miệng vẫn ngậm đùi dê.
Những người Mông Ngột khác ngoài đại sảnh thấy cảnh này thì xẩu hổ đỏ mặt, nhưng không biết làm sao.
Sứ giả đã say tất nhiên không thể đàm phán gì nữa, Thiết Tâm Nguyên càng có thêm thời gian xem tin tức thu thập được về hai bộ tộc này.
Rất lạ, người ngoài không ngờ lại yêu cầu hất nước lạnh vào đầu sứ giả.
Thiết Tâm Nguyên là người rộng lượng, cho phép họ, nhìn hai người Mông Ngột cao lớn đi tới, kéo sứ giả ném vào ao nước ngoài sân.
Úy Trì Văn chỉ tráng hán mặc áo lông cừu trắng:” Tên này thân phận đáng nghi lắm, hẳn là Tháp Lạp Qua thiếu tộc trưởng Bạch Mã bộ, còn người kia không rõ.”
Thiết Tâm Nguyên vui vẻ:” Nhìn đi, ai nói người dã man là bọn ngốc? Sau này tiếp xúc với họ phải chú ý vào, người thông minh giao thiệp với người thành thật, chưa biết ai thiệt, vì họ chỉ cần lửa ngươi một lần thôi đủ khiến ngươi đau tận tim.”
Bạch Mã bộ và Khất Nhan bộ nói cho cùng là đại tộc từng có mười vạn nhân khẩu, nếu trong tộc không có người trí tuệ sáng suốt, bọn họ sớm bị khí hậu ác liệt của phương bắc làm diệt tộc rồi.
Chỉ bàng vào hai vò rượu Thiết Tâm Nguyên đã ép người thực sự có tiếng nói phải xuất hiện.
Tháp Lạp Qua đá hai tên vô dụng xuống ao nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên vừa xẻo thịt ăn vừa tựa cười tựa không nhìn mình, biết thân phận bại lộ, nói với thần xạ thủ Ngột Lập Mạnh:” Chúng ta đi nói đi.”
“ Nhưng chúng ta không biết hát.”
“ Ta thấy Cáp Mật vương không muốn nghe hát đâu.”
Ngột Lập Mạnh gật đầu, cùng Tháp Lạp Qua đi vào đại sảnh.
Lần này Thiết Tâm Nguyên chủ động đứng lên giang tay ra:” Cáp Mật hoan nghênh bằng hữu phương xa tới.”
Tháp Lạp Qua ôm ngực thi lễ:” Dã nhân phương bắc chạy nạn tới đây, mong đại vương thu nạp.”
Lời này là thông qua thiệt nhân phiên dịch, Thiết Tâm Nguyên không tin hai người kia lại nói như thế, nhìn thiệt nhân chân run run, phất tay cho hắn lui.
Không còn cách nào khác, đành gọi Úy Trì Chước Chước tới, nàng cực kỳ có thiên phú ngôn ngữ, gần như mọi ngôn ngữ Tây Vực đều nói được.
Quả nhiên nội dung khác hẳn.
“ Tháp Lạp Qua nói phương bắc gió tuyết quá lớn, mùa đông quá dài, bò dê không sống nổi, vì thế mà họ phải đi tránh rét. Tới đây hỏi đại vương, có bãi cỏ nào bỏ trống không cho họ mượn, nghỉ ngơi một thời gian, vỗ béo bò dê, sau đó tiếp tục tây tiến tìm bãi cỏ không người.”
Rất thẳng thắn, rất vô lễ, chẳng trách mà thiệt nhân không dám dịch.
Hắn không nói tới tộc nhân bị người Khiết Đan giết gần hết, không nói tới gian khổ trên đường đi, nói như thể qua Cáp Mật du lịch vậy.