Tụ tập ở đây toàn là người Cáp Mật, còn là cùng nhau trải qua ngày đầu tiên gian khó trên sa mạc, Thiết Tâm Nguyên chẳng cần người hầu hạ, đích thân chia thịt cho mọi người, không phải làm trò mua chuộc lòng người, với bọn họ không cần.
Rượu ngà ngà say, Mạnh Nguyên Trực hỏi:” Đại vương, thế tử ở Đông Kinh ổn chứ? Thần nghe nói đám người Đông Kinh nghĩ Cáp Mật ta là lợn béo, cho nên gây chút áp lực ....”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Không cần dùng thủ đoạn đó, chỗ dựa lớn nhất của Hỉ Nhi là chúng ta, chỉ cần Cáp Mật cường đại, nó có thể hoành hành Đông Kinh không cần cố kỵ gì hết.”
Mạnh Nguyên Trực xoa xoa tay:” Nhưng mà hơi lâu.”
“ Thế tử mới một tuổi, muốn nhanh cũng không được, Lão Mạnh ngươi bớt bậy bạ đi một chút thì sống tới khi thế tử trưởng thành cũng không khó.” Hứa Đông Thăng trầm ngâm:” Giờ ứng phó với người Khiết Đan đã, thám tử truyền tin về, Bắc viện đại vương Tiêu Hiếu Mục của chúng thay thiên tử tuần thú Tây Kinh, đã tới Yến Kinh, điều động thân vệ binh mã bản bộ bốn vạn, Hán nô mười vạn làm dân phu, nói là tới Chiêu Thảo ti Tây Kinh thay quân, ta cho rằng nhắm vào chúng ta đấy.”
Mạnh Nguyên Trực hớn hở:” Rốt cuộc tới rồi, bao năm qua chúng ta bố trí ở sa mạc chỉ đợi chúng tới, một trăm bốn mươi thành trì ngầm đều đã hoàn thiện, lương thực tích trữ đủ mười vạn quân dùng sáu tháng.”
“ Chỉ cần đại vương ra lệnh, thần phái người đi hạ độc toàn bộ nguồn nước ở sa mạc, biến nơi đó thành tử địa thực sự.”
Đều là chuyện trong dự liệu.
Khiết Đan sẽ tới Cáp Mật thu hoạch tài phú mà bọn họ tích lũy, người Tây Hạ tới cướp bóc Cáp Mật giàu có, tương lai A Đan sẽ tới báo thù.
Ai bảo Cáp Mật quá giàu có.
Dựng rào phòng trộm là chuyện Cáp Mật luôn làm, hệ thống phòng ngự ở sa mạc lẫn tám trăm dặm hãn hải chưa bao giờ lơi lỏng, bách tính Cáp Mật không lúc nào nhàn nhã.
Chuyện chiến trận kiểu hai quân đâm dầu vào nhau trên chiến trường đã bị Thiết Tâm Nguyên vứt bỏ rồi, vì chiến lực quân Cáp Mật chưa đủ, ý chí cũng không quá tốt.
Chủng tộc quá nhiều ảnh hưởng tới sự đoàn kết, người Tống, người Hán, người Hồi Hột chiếm đa số đều là người ngoại lai, đất đai nơi này không chôn cất tổ tiên của họ chưa phải là quê hương.
Không có sự gắn bó thì ý chí cũng không đủ.
Thiết Tâm Nguyên cho rằng trước khi mình chết có thể thấy Cáp Mật tộc đoàn kết đại dân tộc đã là ân điển của ông trời.
Giờ không rảnh mà nghĩ tới tương lai.
Người Khiết Đan sắp tới rồi, Tiêu Hiếu Mục đã trưng thu dân phu thì mùa xuân năm sau chiến tranh sẽ bắt đầu.
Hội nghị tối cao của Cáp Mật tổ chức ở Hang Sói liên tục sáu ngày.
Tất cả quan viên từ tri huyện trở lên, võ tướng từ giáo úy trở lên đều tham gia, bao gồm trưởng lao, đại diện các bộ tộc, tổng cộng ba trăm tám một người, Vương An Thạch cũng dứt khoát yêu cầu tham gia.
Nhân số đầy đủ, Hang Sói đóng đại môn.
Hoắc Hiền giới thiệu toàn bộ hiện trạng dân chính trong nước, còn định ra quy hoạch phát triển trong ba năm, thông qua tranh vẽ và mô hình đơn giản, thể hiện một cách sinh động tương lai của Cáp Mật.
Trên mô hình là từng tòa thành hùng vĩ, ruộng đồng bát ngát, sông chật kín cánh buồm, có tác dụng cổ vũ tinh thần rất lớn cho mọi người.
Mạnh Nguyên Trực lạnh lùng trình bày thực lực của quân đội, tới lúc này trưởng lão các tộc mới biết Cáp Mật có chín vạn quân thủ thành, bảy vạn kỵ binh, thành đế quốc cường đại.
Trạch Mã trình bày quan hệ của Cáp Mật với các nước xung quanh cùng mối quan hệ mà tương lai có thể phát triển, để mọi người nắm rõ, ai là kẻ địch, ai là bằng hữu.
Tiếp đó thượng quan châu phủ giới thiệu với Cáp Mật vương và toàn bộ mọi người động thái phát triển trong địa hạt của mình.
Đây là mô hình hội nghị chưa từng có, khiến mỗi người thấy như tầm nhìn của mình trải rộng chứ không chỉ hạn chế ở mảnh đất trước mắt nữa.
Vương An Thạch chấn kinh không nói lên lời, liên tục sáu ngày cắm cúi viết lách, không muốn bỏ qua bất kỳ điều gì.
Đại hội nghị thế này có cái lợi là thống nhất tư tưởng, đạt tới sự tập quyền tối cao.
Số người tham dự đông khiến âm thanh phản đối của cá thể trở nên nhỏ bé, bằng ưu thế vượt trội của đại vương có thể dễ dàng phủ quyết, dưới lý do thiểu số phục tùng đa số, có thể dập tắt ý kiến chính xác nhất, lý do cường đại nhất, rất thích hợp hoàng đế thống trị và khống chế tư tưởng.
Thiết Tâm Nguyên đạt được mục đích rồi, mọi người đều đánh giá rất cao đại hội nghị lần này.
Các trưởng lão cho rằng mình tham dự chế định quốc sự, biểu thị mình có quyền quyết sách, quan viên tầng thấp thấy trong quốc sự có tâm huyết của mình, quốc gia phồn vinh có đóng góp của mình.
Bọn họ quên, ở đại hội này, bọn họ chẳng quyết định điều gì, chỉ mang tai đi nghe, thi thoảng được đại vương chỉ định phát biểu nhận vài cái gật đầu.
Vương An Thạch kích động tới hai ngày không ngủ, khảng khái viết vạn ngôn thư, cho rằng Đại Tống nên phục chế loại hội nghị này.
Chỉ cần chủ trương của mình phù hợp với lợi ích của đại bộ phận là mục đích có thể thành, không cần đi gõ cửa từng nhà thuyết phục họ đồng ý với chủ trương của mình. Tới khi đó dù người phản đối là ai cũng là thiểu số, có thể lờ đi.
Ba ngày sau báo cáo kết thúc, các trưởng lão cùng quan viên dưới tri châu, tướng quân rời Hang Sói, để lại tinh anh cao tầng tiếp tục thương thảo đối phó với chiến tranh sắp tới.
Có kinh nghiệm từ cuộc chiến vừa qua, hội nghị diễn ra vô cùng thuận lợi.
Hứa Đông Thăng phái phân nửa thám tử Cáp Mật vượt qua sa mạc tới Tổ Phổ đại vương phủ ở đối diện, nhân sỗ tới sáu trăm n gười, người mua chuộc càng không kể siết, nhất là nơi trọng yếu kho vũ khí, lương thực đều tích cực mua chuộc.
Đồng thời tiến hành các hoạt động ám sát, phá hoại khắp nơi, trì hoãn bước tiến của Tiêu Hiếu Mục.
Hỏa Nhi dẫn người công tượng danh vào sa mạc kiểm tra tình hình tích trữ vật tư cùng trạng thái thành bảo.
Hoắc Hiền hạ lệnh đình chỉ mọi hoạt động thương mại qua lại với Tổ Phổ đại vương phủ, bách tính thành Hồ Dương rút lui, quân đội vào thay thế, hoàn toàn biến thành binh thành.
Đám tướng lĩnh trẻ Cạc Cạc, Mạnh Hổ học theo tiền bối, dẫn quân đội trấn áp bộ lạc du mục xung quanh phụ thuộc vào Cáp Mật, đồng thời diệt trừ thế lực mã tặc đang ngóc đầu lên.
Trạch Mã mang lễ vật và ca vũ đoàn hùng hậu, cùng lạc đà trắng, ly ngưu trắng lên đường đi chúc mừng sinh nhật ba mươi tuổi của Tây Hạ thái hậu Một Tàng Thị.
Bành Lễ cũng mang lượng lớn tài vật tới Đông Kinh, thuyết phục Đại Tống giữ sức ép với Tây Hạ, để chúng không thể phân binh tới Cáp Mật thừa lúc cháy nhà hôi của.
Lý Xảo dẫn đại quân bình định Vu Điền đang quần long vô thủ, nếu không khuất phục sẽ dùng vũ lực trấn áp tới khi không có bất kỳ tiếng nói phản đối nào.
Thiết Tam Bách thanh kiểm tra nhân khẩu Cáp Mật, tranh thủ moi Mục Tân ra trước mùa thu, nếu có thể thì tiêu diệt luôn.
Các trưởng lão tuyên truyền cho mỗi một người dân Cáp Mật biết, đám man rợ Khiết Đan chuẩn bị tới cướp lương thực, kim tiền, lão bà của mọi người, chúng là kẻ địch của toàn bộ Cáp Mật, tinh thần chống giặc ngoại xâm trong nước dân cao.
Trong cơn mưa tầm tã, Mục Tân rời khỏi Thanh Hương thành, ông ta không muốn chết, ông ta còn muốn xem vở kịch ngày càng lớn diễn ra ở Cáp Mật.
Rời Thanh Hương thành, Mục Tân nhìn thấy những ngôi mộ đều tăm tắp ở Thất Lý pha, phiến đá cực lớn được nước mưa rửa sạch bong, nhưng cái tên khắc trên đó hiện ra hết sức rõ ràng.
Mục Tân buông một tiếng thở dài, ông ta như thấy phiến đá kia đang mọc rễ vươn sâu cắm vào đất, không cách nào lay động được.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.