Con hồ ly trứ danh của Thiết gia lười nhác từ trong nhà đi ra, đứng dưới mái hiên há mồm duỗi người hai lần, coi như là hoạt động thân thể, sau đó nằm xuống tấm thảm chuẩn bị sẵn để tắm nắng.
Vương An Thạch đi tới thi lễ:” Chấn Vũ tướng quân mạnh khỏe.”
Hồ ly có tước vị ở Đại Tống, huống hồ nó đã hai mươi tuổi, nếu đem tuổi người mà luận đã là lão thọ tinh trăm tuổi, hết sức cát tường, vì thế Vương An Thạch dùng lễ vãn bối không có gì không ổn, cũng là tâm tình nguyện.
Trước kia hoàng đế mở triều hội bách quan thi thoảng nhìn thấy nó ở cửa đại điện ngửi đông ngửi tây, là thú lành đem lại lợi ích thực sự cho Đại Tống. Sĩ đại phu rất rộng rãi với nó, dù loại người âm độc thành tính như Hạ Tủng mà thấy hồ ly trong hoàng cung cũng phải chào một tiếng.
Quen được người ta thi lễ rồi, hồ ly chẳng lạ, ư hử một tiếng coi như đáp lễ, sau đó khép mắt lại.
Trà do tiểu cô nương pha chua chua ngọt ngọt, Vương An Thạch không thích, chỉ là thấy nó mắt sáng rực như đang đợi khen thuận miệng khen vài câu, rồi đặt xuống lảng đi:” Điện hạ đã đi học chưa?”
“ Ta đã đọc hết ( Bách gia tính), thuộc lòng ( Nữ giới), đọc nhiều nhất là sách sử. Huynh trưởng ta nói đọc sử giúp người ta hiểu được hưng suy được mất, nhân tính phức tạp.”
“ Đại vương là nhân kiệt một đời, tầm nhìn xa, nghe lời ngài ấy không sai được.” Vương An Thạch thân là đại học sĩ, tất nhiên có chức trách giáo hóa thiên hạ, thấy tiểu cô nương nhắc tới chuyện đọc sách không vui lắm, liền cảnh cáo:” Hoàng gia nữ được bách tính thiên hạ cung dưỡng tôn vinh, phải lòng thương thiên hạ, tâm nghĩ lê dân.”
Thiết Tiểu Muội khẽ thi lễ, nó tuy ghét học hành, nhưng nghi lễ bị Vương Nhu Hoa quản rất chặt, về sau Triệu Uyển gả tới càng yêu cầu gắt gao, chỉ có ca ca là tùy ý, lúc hứng thú lên thì kể chuyện chơi đùa suốt ngày, hết hứng thì đuổi đi như đuổi chó.
Vương An Thạch nhìn những thú bánh trái nhỏ mà đám tiểu cô nương hay ăn được mỹ nữ Y Tái Đặc đưa lên liên tục thì cười khổ trong lòng, mặt vẫn cười ấm áp, mỗi món nếm một ít, khen không ngớt.
Gần đây Vương An Thạch tâm tình không tốt, ít khi được nhàn nhã như thế này.
Kể cho tiểu cô nương nghe chuyện vui ở Đông Kinh, giảng giải đạo lý, mãi mới nhận ra mặt trời lên cao, sương mù trong sơn cốc đã tan hết liền đứng dậy cáo từ.
Vương An Thạch lấy chân thay xe chậm rãi tản bộ trên phố, một cỗ xe ngựa từ phía sau đi tới, ông ta đã nhường đường rồi mà không chịu vượt qua, cứ lẽo đẽo theo sau, nhíu mày đứng bên đường đợi, cảm giác bị người khác theo sau rất không thoải mái.
Khi xe ngựa đi sát qua, cái mặt già không nên nết của Lưu Phân xuất hiện ở cửa sổ xe.
“ Chó già!” Vương An Thạch tức giận mắng:
“ Lừa bướng!” Lưu Phân chẳng chịu kém chút nào.
Có xe ngựa, Vương An Thạch không đi bộ nữa, mặt trời lên rồi trời nóng bức, đi một lúc thôi đã toát mồ hôi.
“ Tiểu nương tử Thiết gia ra sao?”
“ Gia giáo rất tốt, không hề có tính kiêu ngạo.”
“ Ồ, lần đầu thấy ông khen người Thiết gia.”
“ Thiết Tâm Nguyên mưu mô xảo quyệt, lòng dạ sắt đá, có phong thái kiêu hùng một thời, người như thế ai thích được? Thiết mẫu một mình nuôi con thành hào thương ở Đông Kinh, nữ tử đó đáng kính nhưng không dám có lòng thương xót.” Vương An Thạch lắc đầu:” Chỉ có tiểu nữ Thiết gia, tâm tính đơn giản thuần lương, được huynh trưởng bảo hộ, như đóa u lan sơn cốc, ai thấy cũng thích, lão phu sao có thể là ngoại lệ.”
Vương An Thạch đi rồi, Thiết Tiểu Muội lấy ra một bộ nam trang mặc vào, thế là chẳng mấy chốc biến thành tiểu thiếu niên tuấn tú, đắc ý xoay trái xoay phải, không thấy có gì khác biệt.
Nó chẳng quan tâm tới học vấn của Vương An Thạch, chỉ cần biết ông ta là quan lớn của Đại Tống, rất có khả năng đưa được mình tới Đông Kinh, cho nên mới tỏ ra ngoan ngoãn lấy lòng.
Đang suy nghĩ linh tinh đột nhiên nhìn thấy Úy Trì Văn trong gương, mặt tức thì trắng bệch, nó chưa bao giờ để người khác biết mình có bộ nam trang này, giờ bị hắn nhìn thấy, có khi nhìn ra manh mối.
Úy Trì Văn ngồi ở ngưỡng cửa vỗ đầu than thở:” Hôm trước đại vương bố trí bài tập mười ngày cho công chúa, không biết công chúa đã viết chưa?”
Thiết Tiểu Muội cố tỏ ra trấn tĩnh:” Việc gì ta phải cho ngươi xem.”
“ Cạc Cạc vừa đi rồi, công chúa lại muốn đi đâu? Để thuộc hạ đoán nhé?”
“ Không cần ngươi quản.” Thiết Tiểu Muội tiếp tục mạnh miệng, nó biết Úy Trì Văn khác Cạc Cạc, với Cạc Cạc, nó chỉ cần vờ sắp khóc là đầu hàng ngay, còn tên này không ích gì, có khóc chết hắn cũng chẳng mềm lòng:
“ Hôm nay công chúa và Vương An Thạch nói chuyện học vấn suốt buổi sáng, công chúa ham học như thế từ bao giờ? Công chúa muốn đi Đông Kinh chứ gì? Thái hậu và vương hậu sắp về, công chúa đi làm gì?”
Thiết Tiểu Muội bị hắn nói trúng tim đen, bất giác khẩn cầu:” Ta không đi, ngươi đừng nói cho ca ca ta được không?”
Úy Trì Văn đột nhiên đứng dậy, nắm tay Thiết Tiểu Muội kéo đi, thẳng phủ thành chủ, kệ nó cầu xin thế nào cũng không dừng lại.
Thiết Tâm Nguyên đang nằm dưới bóng cây nghỉ trưa, Úy Trì Chước Chước cầm cuốn sổ dày ở bên báo cáo.
Chợt thấy Úy Trì Văn kéo muội tử tới lập tức hớn hở ngồi dậy nhìn một lượt:” Nữu Nữu, sao lại mặc nam trang như thế, nhưng phải nói rất tuấn tú.”
Thiết Tiểu Muội ấp úng không biết trả lời ra sao, liền nghe Úy Trì Văn nói:” Đại vương thấy công chúa mặc nam trang có giống người không?”
“ Ha ha ha, chuyện này phải hỏi tỷ tỷ ngươi, nàng ấy mới có quyền phát ngôn nhất.”
Úy Trì Chước Chước thấy đệ đệ nháy mắt với mình đi một vòng quanh Thiết Tiểu Muội, nghiêm túc nhìn nha đầu này mấy lượt:” Giống, quá giống, từ đôi mắt tới mũi, tuy khuôn mặt không rắn rỏi như đại vương, nhất đôi mắt này, nhìn một cái biết ngay là quý nhân.”
Thiết Tiểu Muội bán tín bán nghi:” Thật không?”
“ Tất nhiên rồi, muội giống hệt đại vương mấy năm trước đấy.”
Thiết Tâm Nguyên không ngại bêu xấu mình:” Hồi xưa mẹ còn có ý đồ cho ta mặc nữ trang nữa, bảo ta giống nữ nhi, Nữu Nữu lớn lên sẽ vô cùng xinh đẹp đấy.”
Khó khăn lắm mọi người mới hợp lực dỗ dành Trưởng công chúa Cáp Mật vui vẻ rời đi.
Nha đầu tuy thông minh nhưng còn nhỏ, dùng cách này có thể lừa qua được, nhưng không bao lâu nữa nó lớn lên sẽ hiểu, mẹ nó không thể một mình sinh ra nó được.
“ Mạnh Nguyên Trực, Trác Mã là quân khốn kiếp, Lý Xảo cũng là thứ khốn kiếp.” Thiết Tâm Nguyên mặt hầm hầm, chửi mắng om xòm:” Cả Triệu Trinh, Hạ Tủng cũng chẳng phải thứ tử tế, năm kẻ đó làm lão tử rơi vào cảnh này. Hai năm nữa thôi không lừa được Nữu Nữu nữa, nếu biết sự thật nó sẽ đau lòng tới cỡ nào.”
Úy Trì Chước Chước an ủi:” Tiểu muội mệnh tốt, lớn lên rồi sẽ biết bản thân có mẫu thân chiếu cố, có ca ca nuông chiều là may mắn thế nào, sẽ không nghĩ linh tinh nữa.”
“ Chỉ hi vọng thế!...” Thiết Tâm Nguyên nói không tự tin lắm, Nữu Nữu là con của Trác Mã và Mạnh Nguyên Trực, tính cách có phần hoang dại, cứng đầu, đến lúc đó ương lên không biết phải làm thế nào.
Đúng lúc này cung nữ vào bào Mạnh Nguyên Trực cầu kiến, Úy Trì Chước Chước liền lui ra.