“ Địch tập! Địch tập!”
Thủ quân trên ải hét lớn, ném đuốc vào đồng lửa chuẩn bị trước, tức thì một cột khói đen xì bốc lên trong ánh sáng mập mờ binh minh.
Quân tiên phong vừa đặt chân lên đất cứng là đả kích của người Khiết Đan ập xuống, mưa tên bay vút lên không như đàn châu chấu, đạt độ cao tối đa mang theo động năng cường đại tấn công quân trận.
Vì tập kích nên quân Cáp Mật đều là khinh kỵ, gặp tai ương trước tiên là số chiến mã không có bất kỳ bảo hộ gì, mũi tên nhọn hoắt xuyên qua đầu lâu, cổ, thân thể, chiến mã hí vang, loạng choạng rồi ngã vật xuống đất.
Mưa tên bắn trúng khải giáp quân sĩ Cáp Mật để lại vết lõm hoặc vết xước rồi yếu ớt rơi xuống đất. Toàn thân bọc trong khải giáp đen bóng chỉ lộ mỗi đôi mắt, tay giơ thuẫn bài bảo hộ ngực, quân sĩ Cáp Mật tiếp tục xông lên phía trước.
Quân sĩ tụ tập trên tường thành càng ngày càng nhiều, cung thủ vừa rồi còn bắn cao, hiện giờ đã chuyển sang bắn ngang.
Cuộc chiến diễn ra quá đột nhiên, chỉ có một số quan quân cấp thấp tự phát kháng cự, quan ải đầu tiên do Da Luật Thịnh Đường xây dựng còn chưa phát huy hết uy lực của nó.
Tiễn thuật của người Khiết Đan cực cao sau khi phát hiện cung tên không làm gì được thiết giáp của quân Cáp Mật, chuyển sang bắn ngựa, người vừa ngã xuống là bị vó ngựa phía sau dẫm nát.
Trên tường thành lần nữa vang lên tiếng tù và, lần này quân lệnh rất thống nhất, mưa tên của người Khiết Đan không còn né tránh du kỵ của mình trở về nữa, trở nên dày đặc.
Thiết Tam Bách đứng dưới cờ soái hét lớn trợ uy cho huynh đệ, không hề có bất kỳ thăm dò nào, hắn tung liền lúc năm nghìn kỵ binh ồ ạt lên trận, nếu như có thể phá hủy được tường thành địch ngay trong đợt tấn công đầu tiên, sau đó thừa cơ đoạt quan ải, có thể khiến người Khiết Đan hiểu lầm rằng đây chính là hướng tấn công chủ yếu của quân đội Cáp Mật.
Vì thế hắn không tiếc hi sinh trong cuộc tiến công bất ngờ này.
Tới gần rồi, quan ải đã ở ngay trước mắt, kỵ binh Cáp Mật còn lại lấy bọc thuốc nổ trong lòng ra tới tấp ném xuống chân thành.
“ Đổ nước, đổ nước!”
Trên tường thành quan quân Khiết Đan hét lớn, bọn họ đã được cảnh báo về sự lợi hại của thuốc nổ người Cáp Mật.
Bọc thuốc nổ chống nước, nhưng dây dẫn cháy thì không, khi đội kỵ sĩ chuẩn bị mạo hiểm dùng đạn thuốc nổ kích nổ thì từng mũi nỏ tiễn lớn từ phía sau bay tới, rơi xuẩn xác vào đống thuốc nổ, mỗi nỏ tiễn rơi xuống đất liền bùng lên ánh lửa.
“ Đi thôi.”
Đội chính hét lớn, nhìn quân tốt Khiết Đan trên tường thành hỗn loạn thì thỏa mãn lắm, thế mới bõ công bao nhiêu huynh đệ bỏ mình.
Tiếng sấm nổ quen thuộc vang lên, tiếp ngay đó cuồng phòng mãnh liệt thúc cả đội ngũ chạy về nhanh hơn, rồi đá lớn nhỏ đập chan chát lên khải giáp.
Tường thành sụp một mảng nhưng Thiết Tam Bách không cười nổi, vì sau tường thành bị sập kia lại còn một tòa úng thành.
Nguyên nhân hắn thất kinh vì tin tình báo không hề nhắc tới sự tồn tại của úng thành, chỉ một quan ải nho nhỏ đã mang tới bất ngờ lớn thế này, không biết Tổ Phổ đại vương phủ còn bao nhiêu điều họ chưa biết.
Thiết Tam Bách cố gắng xua đi suy nghĩ không hay, chuyên tâm vào trận chiến trước mắt, lệnh nỏ tám trâu và nỏ pháo tiến lên, công binh bắt đầu đào hào ngoài tầm bắn của người Khiết Đan.
Hào không cần quá sâu, đủ chứa một người khom lưng đi trong đó là đủ, một người giơ thuẫn che chắn, ba người đào hào.
Nhìn hầm hào của Cáp Mật tiến lên với tốc độ mắt thường có thể trông thấy, Da Luật Thịnh Đường vừa nghe tiếng báo động vội vàng cưỡi ngựa chạy tới tái mặt, thành quân xây dựng gấp gáp, biện pháp phòng ngự của hắn không nhiều, hữu dụng nhất chỉ có cung tiễn.
Mục Tân trường bào trắng phiêu hốt như thần biết bên cạnh thì tán thưởng, so với sự vụng về của quân sĩ Lâu Lan, đội ngũ này công thủ thuần thục hơn nhiều, một bên đào hào, bên kia kỵ binh không ngừng quần thảo vừa trút mưa tên vừa tìm sơ hở áp sát, khiến người Khiết Đản không dám tùy tiện xuất kích.
Từ khi cuộc chiến bắt đầu, người Cáp Mật chọn phương thức tấn công cường ngạnh nhất, không cho kẻ địch cơ hội thở lấy hơi.
“ Trưởng lão, chúng ta phải ứng phó như thế nào đây, nếu để quân Cáp Mật đào tới chân thành, úng thành khó giữ.” Chưa từng chứng kiến uy lực thuốc nổ trên chiến trường, Da Luật Thịnh Đường không tránh khỏi sợ hãi, dưới chân hắn là đống thi thể tàn khuyết, cảnh tưởng như địa ngục, nếu không phải thấy Mục Tân trấn tĩnh thì có lẽ hắn quay đầu bỏ chạy rồi.
Mục Tân ung dung cười, đẩy thuẫn lớn hộ vệ mình, vỗ tường thành:” Đại vương nên phái bộ binh ra xử lý những con chuột đáng ghét đó.”
Da Luật nhìn nỏ tiễn bay đầy trời, ngập ngừng:” Như thế ...”
“ Ngài cho rằng không phái người ra thì nỏ tiễn không giết được sao? Nhìn xem, quân sĩ phía chính diện còn được bao nhiêu nữa?”
Da Luật Thịnh Đường cắn răng nhìn bộ hạ trên tường thành liên tục bị nỏ thương bắn gục:” Chúng ta chỉ cần kéo dài thời gian đợi thái úy tới, không nên tùy tiện xuất kích, nếu người Cáp Mật muốn tòa thành trại này thì cho chúng là được, thành trại như thế chúng ta còn ba cái, không thể để nhân thủ hữu hạn tổn thất ở đây.”
Mục Tân bắc tay lên mắt nhìn ra xa:” Đại vương suy nghĩ quá đơn giản rồi, quân Cáp Mật không dễ dàng bị chặn lại như thế đâu. Chỉ cần nhìn quân trận phía đối diện là biết, chúng tuy tấn công dữ dội song không có sự luân phiên, binh lực rõ ràng không đủ, chúng thực sự định dựa vào số quân này công thành đoạt trại sao?”
Da Luật Thịnh Đường lập tức lệnh bộ tướng tiếp tục cố thủ quan trại, một khi không giữ được thì lui về quan ải thứ hai, bất kể thế nào cũng phải cầm chân đội quân này ngoài rìa sa mạc, nếu không toàn tộc sẽ thành nô lệ cho dã nhân.
Mục Tân lặng lẽ xuống thành, lên chiến mã chờ đợi, theo sau Da Luật Thịnh Đường hốt hoảng rời đi, ông ta chẳng bất ngờ, kẻ này vốn không đáng giúp đỡ, có chút gian xảo song quá hèn nhát.
Mục đích của ông ta chỉ là giúp Da Luật Thịnh Đường giữ số lương thực vật tư tích trữ bao năm mà thôi, có chúng, Tiêu Hiếu Mục có thể ác chiến với Thiết Tâm Nguyên một trận, còn tên chỉ biết lo lắng cho người nhà này, chẳng có hứng thú nhìn dù chỉ một cái.