Gian tế lẻn vào thành không thể chỉ có ba tên.
Vì thế công tác lùng sục vẫn bắt đầu.
Nhưng đào ba thước đất không tìm thấy số còn lại làm Hoàng Nguyên Thọ lo lắng vô cùng.
Cuộc chiến vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt, người Đại Thực ngoài thành không xây dựng băng thành nữa, lợi dụng tốc độ của kỵ binh, ném bao cát dưới tường thành, một lớp cát lại một tầng nước, tới mười ngày, dưới thành xuất hiện con dốc lớn cao tới ba trượng.
Dốc như vậy có tới bảy cái, hỗn hợp nước và cát vàng, chỉ cần một tuần hương liền bị cái lạnh như ở địa ngục làm dính vào nhau, đạn thuốc nổ ném xuống lăn lông lốc theo dốc, chỉ nổ được cái lỗ to bằng đầu người.
Dân phu Quy Tư may mắn sống sót dưới sự yểm hộ của máy ném đá vác bao cát kết đội đắp dốc trên cao.
Chém giết vẫn thảm liệt, chỉ là lần này quân tốt Cáp Mật cũng không đành lòng ra tay.
Chiến trường vốn là chuyện của nam nhân, nhưng bây giờ trong đám đông khóc lóc ôm bao tải xông lên kia có rất nhiều nữ nhân, lại còn là mỹ nhân y sam diễm lệ.
Quy Tư nhiều mỹ nữ.
Ở Tây Vực, Quy Tư là nơi mọi nữ tử xinh đẹp khao khát, chỉ có ở đó mới học được ca vũ đẹp nhất, âm luật hay nhất, vẻ đẹp mới có thêm gia trị, đó là thế giới quan của người Tây Vực.
Giờ thì mỹ nữ Quy Tư cũng thành tốt thì, dầu hỏa đổ xuống, biến thành cái xác đen xì.
Một người, hai người, ba người ... Rồi đến khi mấy chục nữ tử ngã xuống, bị cát vàng che lấp, sức tấn công trên tường thành bất giác giảm đi nhiều.
Kẻ địch càng thêm điên cuồng.
“ Nhanh, nhanh lên ...” Giáo úy bị mãnh băng va phải làm máu me đầm đìa cực kỳ phẫn nộ, đang đánh nhau mà đám ngu xuẩn này lại thương hương tiếc ngọc, lấy roi quất túi bụi:
Thế nhưng hiệu quả không tốt, còn khiến sĩ tốt bất mãn.
Thấy sĩ khí không cách nào thúc đẩy được, Mạnh Nguyên Trực sai doanh khác lên thay thế.
Từ khi quân địch bắt đầu xây dốc thì chiến sự không còn ngày đêm nữa, sáu vạn bốn nghìn quân Khách Lạt Hãn cùng dân phu Quy Tư ngày đêm vác cát nỗ lực nâng có con dốc, hai vạn một nghìn kỵ binh Đại Thực rình rập, có bất kỳ cơ hội nào là chúng sẽ lập tức xung phong, hai bên tên qua đạn lại đều tử thương vô số.
Bách tính Lâu Lan thành không biết sự hung hiểm trong đó, ai nấy đều vững tin vào chiến thắng, vì thế trừ không được ra khỏi thành thì cuộc sống không có quá nhiều xáo trộn.
Lôi lão đại mấy ngày qua vận may cực tốt, cứ luôn may mắn nhặt được một hai cái đầu người vào đúng nơi đúng lúc, hắn chẳng thấy lạ xách đầu đi kiếm thưởng mới là quan trọng nhất.
Đầu người Đại Thực rất đáng tiền, cho dù là lai lịch bất mình nhặt về cũng là tính là công huân, vì ở trong thành, người Đại Thực là kẻ địch.
Trong năm ngày mà Lôi lão đại đã nhặt được tổng cộng mười một cái đầu, đổi được một trăm mười kim tệ, hắn cất đi không tiêu, cảm thấy thế nào cũng có người tới đòi hắn số tiền này.
Đên ngày thứ sáu không có đầu cho hắn nhặt nữa, dù hắn cả ngày đi tới mấy chỗ hẻo lánh cũng không phát hiện ra đầu người mới, Lôi lão đại thất vọng lắm.
Lão gù thấy Lôi lão đại không nói không rằng ngồi sưởi ấm, tới bên cạnh hỏi:” Hôm nay không nhặt được à?”
Lôi lão đại lắc đầu tiếc nuối:” Chắc là không còn gian tế nữa, chúng vào thành không nhiều.”
“ Có người giúp ngươi đấy.”
“ Ta biết, không hiểu vị anh hùng này là ai, ta nhận tiền thưởng giúp hắn rồi, không đụng tới một xu. Lão gù, có nghĩ ra ai không, có thể giết mười một hắc y nhân, e là cao thủ hàng đầu.” Lôi lão đại chép miệng:” Đây là nhân tài, Cáp Mật chúng ta thiếu nhất là nhân tài.”
Lão gù trầm ngâm:” Sao không tra xem?”
“ Tra thế nào, người Lâu Lan chúng ta, ai chẳng có vài bí mật, giờ được cơ hội làm lại ai muốn nói? Kỵ húy lắm, chỉ là đầu ở đây, còn người đi đâu, mười một tráng hán, dù là thịt thối cũng ...” Lôi lão đại nói tới đó mặt trắng bệch:” Mấy ngày qua ông có ăn bánh bao thịt của Tôn bà tử không?”
Lão gù gật đầu:” Có, sáng nay vừa mới ăn, nghe đâu là bánh bao Thái học chân chính, ngày nào không ăn không có sức, ngươi hỏi hỏi làm gì?”
Lôi lão đại thấy có thứ gì trong bụng muốn trào ra:” Lâu Lan thành bị vậy, lương thực đều được quan gia khống chế rồi, thịt làm bánh bao của bà ta từ đâu mà ra?”
Nghe tới đó Lão gù cũng nôn khan mấy cái, đấm ngực bồm bộp:” Mẹ nó, ra là thế, ra là thế, Lôi bà tử là hảo hán, sau này đánh chết cũng không dám gây chuyện với bà ấy nữa.”
“ Năm xưa bà ấy mở hắc điếm, chuyên dùng thuốc mê ...”
Lão gù xua tay liên hồi:” Đừng nói nữa, đừng nữa, ta không muốn biết, biết nhiều thành nhân bánh mất.”
Lôi lão đại nhắm mắt hồi lâu, cuối cùng thắt chặt đai lưng, kiểm tra lại đao:” Thân là bộ khoái, bất kể thế nào ta cũng phải làm cho rõ.”
Vỗ vỗ vai Lão gù, thần thái như Kinh Kha qua sông Dịch:” Lão gù, ta đi đây.”
“ Vạn sự cẩn trọng, đánh được thì đánh, không nên cố.” Lão gù gật đầu rơm rớm lệ, thấy mình sắp mất một khách hàng rồi.
Hiệu bánh bao của Tôn bà tử ở ngay đầu đường, một đồng một cái bánh bao to bằng nắm đấm rất là phải chăng.
Khi vào thành Tôn bà tử nói, bà ta nhiều tuổi, không làm ruộng được, đổi thượng phòng của mình lấy cái nhà nhỏ đầu đường này để bán banh bao.
Lâu Lan thành không có lợn, phải lấy bò dê làm nhân bánh, nơi này không thiếu gia vị, nên bánh bao ngon, khách rất đông.
Mùa đông cái lồng hấp bốc khói nghi ngút, thịt thơm ngào ngạt, không ít người ngồi quây quanh xuýt xoa ăn bánh bao nóng hôi hổi.
Thường ngày cứ ngửi thấy mùi này là Lôi lão đại thế nào cũng mua hai cái ăn cho sướng, hôm nay vừa ngửi thấy liền chạy vào góc tường nôn một hồi.
Cái mặt già nhăn nheo của Tôn bà tử sau hơi nước trắng như Mạnh Bà dưới suối vàng, bánh bao trắng trẻo từng cái từng cái thơm ngon lấy ra, chẳng mấy chốc mà bán hết sạch.
Đang dọn lồng hấp, Tôn bà tử thấy Lôi lão đại đi tới, niềm nở gọi:” Đại quan nhân tới rồi, thật không khéo, bánh bao vừa mới hết, chiều ngài lại tới nhé.”
Lôi lão đại tới gần:” Tôn bà bà, thứ bánh bao thịt này đừng nên bán nữa.”
Tôn bà từ tức thì mặt dài ra, căm hận nói:” Lão bà tử có chút bản lĩnh mưu sinh này, không bán bánh bao thì đi bán thân à? Ngài có hứng thú với thân già này sao?”
Lôi lão đại xua tay liên hồi:” Không không, bà bà cứ bán bánh nhân rau, nhân thịt dê bò gì cũng được, dù là thịt ngựa ... Chỉ là, thứ thịt thập cẩm này ... Hay là thôi đi.”
“ Không ngờ ngài biết rồi.” Tôn bà tử giật mình, đành nói:” Cả đống thịt ... vứt trong hố phí quá.”
“ Bà giết thế nào? Bọn chúng toàn là cao thủ.”
“ Lão bà tử làm sao giết được nhiều tráng hán như thế, chỉ thấy vứt đó thì tiếc nhặt về ...”