Sáng hôm sau Mục Tân tiếp tục chuyến lữ hành của mình, nhưng ông ta không vào Cáp Mật thành, mà đi vào Thiên Sơn, xuyên qua con đường nhỏ hiểm trở, rốt cuộc tới Thanh Hương thành nổi tiếng. Ở nơi này ông ta lại có cảm thụ khác hẳn, nơi này tất nhiên phồn hoa, nhưng trong không khí lại có gì đó khiến lòng người lắng dịu, không giống thứ phồn hoa tấp nập ngoài kia, Thanh Hương thành có chút gì đó nhàn nhã, cách tuyệt với đua tranh bên ngoài.
Nhưng Mục Tân không hưởng thụ sự thanh nhàn đó bao lâu, ông ta phát hiện ra, người khắp tòa thành này mang sự sùng bái tới cuồng nhiệt với đại vương của họ.
“ Bánh nướng nhà ta cả đại vương nhà ta ăn cũng khen ngon.”
Tiểu phiến giơ sọt bánh nướng vàng ruộm lên, tay ra sức quạt cho mùi bánh nướng bay xa hơn mời chào thủ lĩnh thương đội này mua bánh.
“ Đại vương nhà ngươi?” Mục Tân không chú ý tới bánh mà bốn chữ kia:
Tiểu phiến phát hiện ra vụ làm ăn này không xong rồi, chép miệng hời hợt đáp:” Chẳng lẽ là đại vương nhà ông?”
Mục Tân cười khà khà, chẳng để ý tới thái độ tệ hại của tiểu phiến, bỏ một ngân tệ ra mua bánh, nhìn tiểu phiến đội cái mũ trắng của người Hồi Hột:” Ngươi không phải người hoàng tộc, nói thế là phạm cấm kỵ đấy.”
“ Có gì mà cấm?” Tiểu phiến ưỡn ngực lên:” Câu này ở trước mặt đại vương ta cũng nói được, đại vương càng vui vẻ, ta tới chỗ đại vương nhiều lần lắm rồi. Mỗi năm vào tháng tư hoa thanh hương nở, mọi người đều tới phủ thành chủ, hoa thanh hương nơi đó có người chăm sóc, hoa nở rất to, rất thơm, cho vào túi cất bên người, muối không tới gần nửa năm.”
Mục Tân cầm cái bánh lên cắn một cái:” Đúng là ngon, bán hết cho ta, dùng để ăn trên đường.”
“ Ha ha ha, ngài quả có con mắt nhìn hàng.” Tiểu phiến nhận thêm một ngân tệ nữa, hết lời khen ngợi:
Mục Tân ăn hết nửa cái bánh mới hỏi tiếp:” Vậy ta có thể vào được phủ thành chủ, để may mắn gặp đại vương không?”
Tiểu phiến lắc đầu:” Không được, phải là người có hộ tịch vàng cơ, không dễ đâu.”
Nói xong hớn hở úp sọt bánh lên đầu vui vẻ về nhà, hôm nay hết hàng sớm có thể đi xem vũ cơ rồi, ai muốn tốn thời gian với ông già làm gì, cho thêm tiền cũng không cần.
Mục Tân quay sang dặn A Đạt Tây Nhi:” Tra xem có cơ hội vào phủ thành chủ không?”
A Đạt Tây Nhi gật đầu, nhiệm vụ này không khó, chỉ cần tìm thương nhân Ba Tư thế nào cũng có tin tức.
Mục Tân xuống xe ngựa, hòa vào trong dòng người, sáu võ sĩ lập tức phân tán khéo léo bảo vệ xung quanh, không cho người khác tiếp cận.
Ông ta ở Đại Tống thời gian dài, biết quán trà là nơi tìm hiểu thành thị tốt nhất.
Ngước mắt nhìn Vĩnh An trà lâu hai tầng cực kỳ khí thế bên đường, ông ta theo hai quan viên Cáp Mật mặc áo xanh nhạt đi vào.
Rèm cửa dày buông xuống, cách tuyệt hoàn toàn với phố chợ ồn ào, tới thế giới của cầu nhỏ nước chảy, những chậu cây cảnh rậm rạp chia trà lâu thành khoảng trời khác nhau.
Hai quan viên kia có hẹn trước, theo hỏa kế tới gian phòng toàn trúc.
Mấy hỏa kế đứng bên hơi khom người chờ đợi, không thúc giục mà đợi Mục Tân lên tiếng
Sau khi quan sát một vòng Mục Tân quay đầu nói:” Nơi nào đông người đưa ta tới đó, ở sa mạc cô đọc quá lâu rồi.”
Một hỏa kế hiểu tiếng Đại Tống vội đi lên thi lễ:” Ngài thích náo nhiệt thì mời tới trà đường, nơi đó có trà bác sĩ pha trà, người thuyết thư kể chuyện, rất náo nhiệt.”
Mục Tân gật đầu, đi theo hỏa kế nghiêng người dẫn đường, qua một chỗ dây leo xanh, lại đi hết hành lang dài tới được đại sảnh rộng rãi.
Hỏa kế chỉ cái bàn vuông:” Ngài tới đúng lúc lắm, trà bác sĩ đang pha đợt trà mới, hôm nay thuyết thư là Hoàng Lão Hữu, có nhiều câu chuyện đặc sắc.”
Mục Tân đi tới bàn trà, gọi ấm trà, chọn vài món ăn vặt ung dung ngồi xuống nghe kể chuyện, cảm thụ lại không khí Đông Kinh năm nào.
Thế nhưng chỉ nghe được vài câu, nụ cười của Mục Tân trở nên gượng gạo.
Vì tên thuyết thư khốn kiếp kia hôm nay không kể chuyện thần tiên quái dị, chẳng phải nói lịch sử xa xôi hay truyền thuyết mơ mộng, hắn kể về đại chiến Lâu Lan vừa diễn ra không lâu.
Trong miệng người thuyết thư, Thiết Tam tập kích băng thành chẳng có thuốc nổ, hắn dùng chùy đập vỡ tường băng, sau vì dùng chùy đập quá lâu liền nóng ruột, dùng vai húc sập tòa thành dài hơn ba chục trượng.
Mục Tân thì thành lão già chỉ biết la hét, thấy thành đổ thì la hét bỏ chạy, thấy máy bắn đá bị phá thì la hét tức tối. Mình là chủ soái mà lại tự leo lên tường thành, bị tên bắn trúng mông la hét ầm ĩ, bị một viên tiểu tương vô danh của Cáp Mật cắt mũi, la hét ôm lưng lạc đà chạy ba trăm dặm mới giữ được mạng ...
Mục Tân trải qua xấu hổ ban đầu liền trở nên tự nhiên, hoàn toàn Mục Tân trong miệng người thuyết thư chẳng liên quan tới ông ta.
Xung quanh vỗ tay liên tục, Mục Tân cũng vô tay tán thưởng, còn ném vào cái rổ phía trước người thuyết thư vài đồng ngân tệ, bất kể để thêm phần thú vị cho câu truyện hay là cố ý, trong truyện mỗi nhân vật khắc họa rõ nét, coi như là chuyện hay.
Thế nhân ngu muội, chỉ thích nghe thứ hợp khẩu vị của mình, nhưng đây là thủ đoạn tuyên truyền âm thầm đi vào lòng người rất tốt, là người truyền giáo, Mục Tân am hiểu thủ đoạn này hơn bất kỳ ai.
“ Đại vương chê chúng ta ngốc.”
Đang kể chuyện, đột nhiên có một câu nói truyền vào tai Mục Tân, nhìn sang bàn bên tháy một tên béo phị rõ ràng là loại ngu xuẩn đang ủy khuất kẻ khổ với bằng hữu.
“ Không phải chúng ta ngốc mà đại vương thấy chúng ta chỉ biết kiếm tiền không giúp ngài nên mới giận thôi.”
“ Không đúng, đại vương nói chúng ta óc đầy bụng phệ chẳng được tích sự gì, hại ngài phải nhận đám phạm quan mà Đại Tống không cần để quản lý Cáp Mật. Ngươi nói xem có phải đại vương đang có ý tuyển chọn quan văn từ người Cáp Mật không, dù sao vừa chọn võ tướng xong.” Tên béo có vẻ hăm hở lắm:” Làm quan cũng tốt, có ngân lượng, có nhà cửa, có ruộng, có tùy tùng, chỉ là ta không biết làm quan ra sao.”
“ Thôi đi, một tên bán quan tài mà làm quan, chẳng phải ngày ngày mong có người chết để ngươi phát tài.”
Mục Tân nghe tới đó thì mỉm cười, nâng ấm trà lên với trà bác sĩ, ý bảo hắn đưa một ấm trà nữa, sau đó cầm ấm trà sang bàn bên:” Vừa rồi nghe mấy vị nói chuyện náo nhiệt, nên không nhịn được tới hỏi, không biết người Ba Tư có thể làm quan ở Cáp Mật không?”