Triệu Trinh nhìn thấy nụ cười này là biết khuê nữ sống rất tốt, hơn nữa khi xuất hành gần như đem thao toàn bộ hậu cung Cáp Mật, cả vương thái hậu cũng đi theo, có thể thấy ở Cáp Mật đúng là dưới một người trên vạn người:” Sắp tới chắc phu quân con sẽ có chút oán giận trẫm, coi khuyên giải chút, nói với y, tất cả chỉ là tạm thời thôi. Giao dịch giữa quốc gia với quốc gia, không thể xen lẫn tư tình, trẫm cũng không thể vì chuyện tư mà ảnh hưởng chuyện công.”
Sau đó đưa cho nàng xem yêu cầu của Đại Tống với Cáp Mật do triều đường thống nhất.
Chuyện liên quan tới quốc sách, Triệu Uyển không dám tùy tiện nhận xét, đành giữ im lặng.
Triệu Trinh cũng không giải thích nhiều, làm cũng làm rồi, nói ra những lời thế này là vì không muốn Thiết Tâm Nguyên nguội lạnh với Đại Tống, giờ đã nói ra, tiếp nhận hay không là chuyện của y.
Buổi tối về nhà Triệu Uyển cùng Vương Nhu Hoa trò chuyện rất lâu, ngày hôm sau triệu nàng vào hoàng cung đón nhi tử, lần này chuyên môn ngồi phượng liễn của mình. Trưởng công chúa Đại Tống không có tư cách, nhưng khi Triệu Uyển giương cao cờ hắc phượng thì nàng là vương hậu Cáp Mật.
Nàng còn cố tình vào cung lúc văn võ bách quan tan triều, đi qua điện Đại Khánh, ngang nhiên dẫn đội ngũ hùng hậu đi trên ngự đạo, tới Trường Xuyên cung của Phùng quý phi.
Văn Ngạn Bác thấy Âu Dương Tu đi qua bên cạnh, đưa tay giữ lại:” Vĩnh Thúc huynh, Cáp Mật có thể lấy ra được ba mươi vạn đảm lương không?”
Âu Dương Tu tủm tỉm cười:” Hẳn là có thể.”
Văn Ngạn Bác thở phào:” Thế thì tốt, biên quân Hà Hoàng không cần phải đường xá xa xôi vận lương từ Tây Kinh nữa.”
“ Khoan Phu huynh, Cáp Mật cách Hà Hoàng còn xa hơn Tây Kinh đấy.”
Văn Ngạn Bác cười ha hả:” Tây Vực đường xá rộng rãi, lừa ngựa lạc đà nhiều, vận chuyển đơn giản, lại không có chiến sự như Lan Châu, vả lại mua lương thực Cáp Mật với giá ở Tây Kinh, Đại Tống ta có lợi hơn.”
Âu Dương Tu chắp tay:” Cao kiến của Khoan Phu huynh, đám bọn ta không bằng được.”
Hàn Kỳ ôm triều vật đứng bên nhìn Triệu Uyển đi vào hành lang, vuốt râu cười:” Trưởng công chúa hôm nay lấy phượng liễn Cáp Mật ra hẳn là vào cung nói khó với bệ hạ, có thể thấy ba mươi vạn đảm lương, trăm vạn bó cỏ khô đã là cực hạn của Cáp Mật.”
Âu Dương Tu thở dài:” Lão phu cũng thấy lời Nghi quốc công có lý, chừng đó lương thực đủ khiến Cáp Mật phải nhịn đói rồi.”
Nói xong cáo biệt rời đi.
Hôm nay trên triều đường nghe thấy đám Hàn Kỳ định giá lương thực, Âu Dương Tu kinh hãi lắm rồi, vừa rời hàng phản đối, bị Hàn Kỳ ngay trước mặt hoàng đế mắng :" Ông bây giờ còn cho rằng mình là tướng quốc Cáp Mật sao?", lời lẽ đau lòng đó khiến Âu Dương Tu nuốt điều muốn nói vào bụng.
Văn Ngạn Bác nhíu mày:” Âu Dương Vĩnh Thúc tâm quá mềm, ông ta vẫn muốn nói đỡ cho Cáp Mật, không phân rõ trong ngoài, không phải đạo làm thần tướng.”
Hàn Kỳ gật đầu:” Trung khu chính sự công vụ bộn bề, không hợp với tính Âu Dương Vĩnh Thúc, đi Lư Châu vẫn hợp hơn.”
Văn Ngạn Bác không muốn tùy tiện đàm luận việc đi ở của một trọng thần như thể, nói một câu qua loa:” Bàn sau đi.”
Khi Triệu Uyển rời cung liền có quan viên lập tức đi kiểm tra ghi chép của thủ vệ cửa cung, thấy số người vào cung và rời cung bằng nhau thì thở phào.
Bốn cung nữ Y Tái Đặc theo bên cạnh Triệu Uyển thực sự quá xinh đẹp, đẹp tới mức làm toàn bộ triều thần cùng người hoàng cung cực kỳ đề phòng. Vết xe đổ của Trưởng công chúa đời trước con đó, không ai muốn xảy ra chuyện mất mặt lần nữa, nhất là bây giờ cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng trữ đã mở màn.
Nhưng bọn họ thở phào chẳng được bao lâu liền bị một ý chỉ làm sững sờ.
Đồng bình chương sự Văn Ngạn Bác phạt một nghìn cân đồng, Xu mật sứ Hàn Kỳ phạt một nghìn cân đồng, Chiêu Văn quán đại học sĩ Trần Chấp Trung, Tập Hiền điện đại học sĩ Lương Thích phạt tám trăm cân đồng. Tới ngay Long Đồ các đại học sĩ Bao Chửng thanh chính như thế cũng bị phạt năm trăm cân đồng.
Chỉ riêng Âu Dương Tu được hoàng đế lấy lý do trung thành cần mẫn thưởng trăm thớt lụa.
Hoàng đế không thể trừng phạt thần tử một cách vô lý, nếu không khiến họ phẫn nộ, nếu quang minh chính đại ra chỉ trừng phạt, chắc chắn có lý do, còn là lý do cực kỳ xứng đáng.
Đám Văn Ngạn Bác, Hàn Kỳ không dám hỏi nguyên do, đành tiếp chỉ xong vội vàng vào cung thỉnh tội.
Triệu Uyển về nhà, vừa đóng cửa lại giao nhi tử cho Châu Nhi, đắc ý đung đưa tới phòng bà bà, ôm tay bà bà cười hì hì:” A nương, lần này thật là hả.”
Vương Nhu Hoa vẫn nhắm mắt lần tràng hạt:” Tất nhiên, phụ hoàng con không hiểu tình hình Cáp Mật, chúng ta có thể dựa vào đó mà kiếm tiền, nhưng một khi phụ hoàng con biết thì sẽ có hậu quả gì? Đường đường thiên tử, lời nói là luật pháp, bị nữ nhi và nữ tế lừa gạt, là đại nghịch bất đạo.”
“ Nguyên ca nhi từ nhỏ lắm trò, nó chẳng thiếu cách kiếm tiền, mất đi khoản tiền bán lương thực, cho phụ hoàng con thấy sự trung thành nữ nhi và nữ tế có lợi hơn nhiều, lại giữ uy nghiêm cho ông ấy. Chuyện này còn có ích hơn là con đem nghi trượng khoe khắp nơi trong thành.”
Triệu Uyển giọng giễu cợt:” Một đám quỷ nghèo, dám xem thường Cáp Mật ta. Hi hi, lần này tiền phụ hoàng phải trả thừa ra có thể kiếm về từ chỗ bọn họ, ai bảo dùng gian mưu hại người.”
Vương Nhu Hoa vỗ vỗ đầu Triệu Uyển:” Con và Nguyên ca nhi đúng là trời sinh một cặp đấy. Phụ hoàng con không thể mang tâm tư kiếm lại tổn thất từ trên người bách quan được, cả giang sơn này là của ông ấy rồi, thời gian nữa sẽ kiếm lý do trả tiền phạt cho họ thôi.”
“ Trừng phạt chỉ là sự cảnh cáo, chiêu này con nên học, tương lai thế nào cũng dùng.”
Triệu Uyển nghe nói tiền của đám người kia sẽ được trả lại, niềm vui vơi đi một nửa, hai tay chống cằm nói:” A nương, chúng ta về Cáp Mật đi, ở Đông Kinh thật vô vị.”
Vương Nhu Hoa gật đầu:” Đông Kinh với chúng ta mà nói không phải chốn ở lâu, chỉ cần Văn Ngạn Bác và Hàn Kỳ tới bái phỏng ta xong, chúng ta sẽ về Cáp Mật.”