Giọng nói của Mục Tân như có ma thuật thần kỳ, A Đạt Tây Nhi từ từ bình tâm lại:” Người hầu của ngài không nên dao động như thế, trước trí tuệ vô song của ngài, kẻ địch cường đại sớm muộn cũng sẽ phải cúi đầu, như thế hành động ám sát ngày mai nên dừng lại.”
Mục Tân mỉm cười:” Không, cứ tiếp tục, nhưng đừng để tổn thất người của chúng ta, ngay ở ngoài Thanh Hương thành có rất nhiều đám lính đánh thuê lưu lãng, bọn chúng không đủ cả cơm áo.”
“ Nhưng bọn chúng không có khả năng thành công!”
“ Ta không hi vọng chúng giết được Thiết Tâm Nguyên, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, Thanh Hương thành quá bình an, phải khiến nó trở nên hỗn loạn, như thế mới có cơ hội lợi dụng. Cáp Mật không phải đoàn kết một lòng. Chuyện này giao cho Nhất Phiến Vân xong hãy thay đổi nơi ẩn nấp, cắt đứt liên hệ với lão ta.”
A Đạt Tây Nhi đi chấp hành mệnh lệnh rồi, Mục Tân tiếp tục nghiên cứu bản đồ, trên bản đồ có đấy dấu mấy chấm đen, đó là điểm mù của quân đội thủ vệ Thanh Hương thành.
Rất bắt mắt, như vết bẩn trên y phục hoa lệ.
Ông ta biết Thiết Tâm Nguyên không sơ xuất như thế, đây chắc chắn là sơ hở y cố tình lộ ra, để kẻ ngu xuẩn đâm đầu vào, nhưng ông ta còn nhìn ra một điểm nữa, Thiết Tâm Nguyên dùng thủ đoạn kiểu này, chứng tỏ kẻ thù của y không ít, Thanh Hương thành không thanh bình như nó thể hiện ra.
Mục Tân suy luận không sai, ở Cáp Mật, người căm hận Thiết Tâm Nguyên rất nhiều, dù sao quốc gia này xây dựng trên xương cốt các bộ tộc khác.
Thiết Tâm Nguyên không thể nào giết hết được kẻ địch, vì thế tạo cơ hội cho kẻ địch lợi dụng.
Nhiều người bản địa Tây Vực sống vất vưởng ở hoang nguyên, bọn họ không muốn gia nhập Cáp Mật quốc, cũng không muốn rời bỏ mảnh đất của tổ tiên, nên cuộc sống vô cùng gian nan.
Thái độ của Thiết Tâm Nguyên với những người này xưa nay vẫn tương đối bao dung, y tin cuối cùng bọn họ sẽ bị cuộc sống làm cúi đầu, chỉ cần thời gian mà thôi.
Biện pháp này khá hiệu quả, năm nay có thêm bốn nghìn ba trăm người rời những ngọn núi hiểm trở nhất tới đăng ký hộ tịch với quan phủ.
Chiến tranh tuy thắng lợi, vết thương chiến tranh còn lâu mới lành.
Ba vạn bốn nghìn sáu trăm quân sĩ chiến tử.
Trong đó đội quân của A Đại tổn thất nghiêm trọng nhất, chỉ trong một trận đột kích của đám võ sĩ đen, bọn họ tổn thất tới bảy nghìn quân, toàn quân tan rã bỏ chạy, khi A Đại gom lại được thì chỉ còn hơn một vạn người.
Những người chết đều có gia quyến, mất đi nguồn thu nhập chính, quốc gia sẽ phải trợ cấp rất nhiều.
Chiến tranh đồng nghĩa với cái chết ở cả hai phía, vì thế mảnh đất Cáp Mật càng thêm nhiều người khẩn cầu thiên thần trừng phạt Cáp Mật vương tàn ác, chỉ cần cho bọn họ một mũi thương, một cái cung, bọn họ dám thách thức tên bạo chúa tàn ác.
Nhìn đội ngũ của Thiết Tâm Nguyên rời Thanh Hương thành, Nhất Phiến Vân kích động tới toàn thân run rẩy, nếu thiên thần giao Thiết Tâm Nguyên vào tay lão ta, lão ta sẵn sàng dùng sinh mạng đánh đổi.
Nhất Phiến Vân nấp sau đống loạn thạch, ánh mắt Thiết Tâm Nguyên không chỉ một lần liếc qua, dù biết y không thể nhìn thấy mình, trán vẫn lấm tấm mồ hôi, cả con sơn tiêu cũng ôm chặt lấy tay lão ta không dám nhúc nhích.
Bốn năm bị giam trong địa lao đó, Thiết Tâm Nguyên thành ma chướng trong lòng lão ta.
Thiết Tâm Nguyên đi qua rồi, hơi lạnh phát ra từ đáy lòng bốc lên, đột nhiên lão ta lăn khỏi sườn dốc, nhảy lên con ngựa, phóng đi như bay.
Bản năng nói với lão ta, nơi này rất nguy hiểm.
Lựa chọn nơi an nghỉ cho các tướng sĩ là một đại sự quốc gia.
Chỉ có an bài tốt cho người chết, bù đắp cho gia quyến, vinh danh người trở về, Cáp Mật quốc mới có thể tiếp tục duy trì.
Đây cũng là sức ngưng tụ của quốc gia, cực kỳ quan trọng với quốc gia mới trỗi dậy.
Thất Lý pha là con dốc có lớp đất rất dày, không chỉ hướng về phía mặt trời còn khuất gió, chỉ cần rời Thanh Hương cốc là thấy con dốc dài bảy dặm này.
Rất lâu rồi Thiết Tâm Nguyên đã quyết định dùng nơi này làm nghĩa địa.
Hiện ở trên triền dốc chỉ có lác đác vài ngôi mộ, đa phần là mộ người Hán và Tống, người Tây Vực không có thói quen để mộ của mình tùy tiện phơi bày bên ngoài như thế, vì thói quen trộm mộ ác liệt của vùng đất này.
Đảm bảo thi thể mình được bình an chôn dưới đất là chuyện vô cùng quan trọng, cho nên nhiều người thà hỏa táng thi thể người thân, chứ không muốn bị người ta moi ra làm mồi săn thú.
Đi khắp Thất Lý pha, Thiết Tâm Nguyên toàn thân bao bọc trong khải giáp đen xì, chỉ để lộ ra đôi mắt, nói với Hứa Đông Thăng:” Hãy xây một bức tường đá thật lớn, khắc trên đó tên của các tướng sĩ tử trận.”
Hứa Đông thăng gật đầu, tiếp tục cùng đám quan viên phụ trách xây dựng lăng mộ đi theo Thiết Tâm Nguyên.
Đi thêm một lúc Thiết Tâm Nguyên cười:” Lão Hứa, chiêu dẫn rắn rời hang của huynh không ăn thua rồi, ta đi mỏi cả chân còn chưa thấy bóng một kẻ địch nào.”
Hứa Đông Thăng không buông lỏng cảnh giác:” Sẽ tới thôi, có người tiếp xúc với đám võ sĩ lang thang.”
“ Kệ chúng, ta phải đi đây, còn nhiều chuyện cần làm hơn, không đáng tiêu hao nhiều thời gian với chúng như vậy. Huynh xử lý đi, sự bao dung của ta có giới hạn, tới thời khắc này còn không muốn gia nhập Cáp Mật, vậy ta cũng không cần nữa.” Thiết Tâm Nguyên nhảy lên lưng mã vương:
Hứa Đông Thăng phất tay ra hiệu cho hơn hai trăm kỵ binh, cũng lên ngựa, kẻ địch lúc này không xuất hiện, cơ bản là không tới nữa rồi.
Từ Thất Lý pha tới cửa Thanh Hương cốc chưa tới hai dặm, ở giữa ngoài bãi loạn thạch và đồi thấp thì chẳng còn gì, có thể phóng mắt nhìn thấy hết bốn phía, khoái mã chỉ cần chạy vài hơi là tới sơn cốc.
Mã vương quẫy đuôi lên tục, có vẻ nó ghét cái kiểu đi chậm chạp này, nhất là còn bị chiến mã khác kẹp ở giữa, bực mình phì mũi liên tục.
Uỳnh!
Một tảng đá lớn đột nhiên rời vị trí từ trên sườn núi rầm rầm lăn xuống, chắn ngang đường đi, tức thì mưa tên ảo ào trút về phía đó, tên đại hán trọc đầu vừa cầm trường đao đứng lên chưa kịp hô khẩu hiệu đã biến thành nhím.
“ Hây a!”
Tiếng hét lớn từ phía bên kia vang lên, tiếp đó một chiếc phi luân được tráng hán ném ra, xoay tròn lao tới.
Kỵ binh giơ thuẫn bài lên cản, chỉ nghe "rẻng" một tiếng, không ngờ phi luân chặt đứt cả thuẫn bài lẫn thân thể hắn, máu tuôi trào như suối phun.