“ Đại vương làm thế không công bằng!” Úy Trì Chước Chước lúc đắp chăn cho Thiết Tâm Nguyên nói nhỏ:
“ Giết người là lập uy, áp chế dã tâm của chúng, làm như thế khiến kẻ khác yên phận, đỡ phải giết nhiều, đây đã là kết quả tốt nhất rồi.” Thiết Tâm Nguyên nhắm mắt nói:
“ Ai nói mấy bộ tộc đó, bọn chúng đứng núi này trông núi nọ, phản bội chúng ta thì chết là đáng. Thiếp đang nói Cạc Cạc kìa, chàng không nhìn thấy thằng bé đó nhận lệnh rời đi trông tội nghiệp ra sao.”
“ Ai cũng phải chịu trách nhiệm về việc mình làm, nó đã muốn làm theo ý mình, không tiếp nhận an bài của ta, còn muốn ta hòa nhã tươi cười với nó à?” Nhắc tới Cạc Cạc, Thiết Tâm Nguyên lại nổi giận, với y mà nói từ ý nghĩa nào đó hành vi của Cạc Cạc cũng không khác gì phản bội:
Về mặt tình cảm, Cạc Cạc còn thân cận với Thiết Tâm Nguyên hơn Úy Trì Văn nhiều, y một tay kéo Cạc Cạc ra khỏi bầy dã nhân, năm xưa khi ở bãi sa thạch bị mã tặc vây công, không chắc mình có thể sống không, nhét hắn vào khe đá ...
“ Đại vương, Cạc Cạc vẫn ở ngoài kia, nó sợ nhất mất đi sự sủng ái của ngài.” Úy Trì Chước Chước chỉ nói thế rồi thổi tắt nến rời đi, trong phòng chỉ còn ngọn đèn dầu leo lét trên trên tường, quyết định ra sao là của Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng, chùm chăn che mặt, nằm mãi không ngủ được, hết lăn bên nọ lại lộn bên kia, cuối cùng tức mình đạp chăn ra, khoác áo choàng lên rồi rời phòng ngủ.
Một hán tử cao lớn lừng lững mà ngồi ở bậc thềm khóc tới nước mắt nước mũi lòng thòng, vừa nhìn đã sôi máu. Thiết Tâm Nguyên vừa định nói vài câu an ủi, không biết lửa giận ở đâu tới, lấy roi ngựa treo trên tường, không đợi Cạc Cạc lên tiếng đã quất túi bụi.
Chẳng biết Thiết Tâm Nguyên đánh bao lâu, đến khi mệt tới thở hồng hộc rồi mới dừng tay, rống lên với Cạc Cạc ôm đầu trên mặt đất:” Xéo đi, nếu còn có lần sau lão tử cho ngươi đi dọn nhà xí cả đời.”
Cạc Cạc kinh hoàng nhìn đại vương rồi co cẳng bỏ chạy, tuy toàn thân đau rát song tảng đá trong lòng bỏ xuống, chạy rất nhanh.
Thiết Tâm Nguyên ném roi đi, chui vào chăn, lần này ngủ rất ngon lành.
“ Ngươi không biết đại vương nổi giận đáng sợ thế nào, cái roi ngựa to bằng ngón cái, chưa bao giờ nỡ quất mà vương mà lấy ra quất ta ... Ái ái ái, nhẹ chút ...”
Úy Trì Văn thô bạo giúp Cạc Cạc xử lý vết thương rồi sang bên hờn dỗi, vì đại vương phóng túng Cạc Cạc hơn hắn trăm lần, làm trái quân lệnh, bất tuân là đại tội, vậy mà ăn trận đòn là xong.
Nếu hắn mà phạm vào lỗi như thế, tuyệt đối không thể qua dễ dàng, làm hắn tổn thương.
Cạc Cạc mở tủ của mình, bên trong toàn là vũ khí, nhiều nhất là các loại đao lớn đao nhỏ và một số móc kỳ quái, ném cho Úy Trì Văn một thanh đao nhỏ:” Ta không thích màu xanh, cho ngươi.”
Úy Trì Văn rút thanh đao khỏi vỏ, mê mẩn nhìn hoa văn bông tuyết trên đó:” Ta xin ngươi cái này bao lâu, ngươi không chịu, sao không nên lại cho ta.”
“ Ta đi rồi bên đại vương chỉ còn ngươi, bảo vệ đại vương cho tốt.”
“ Võ công ta tệ thế nào không phải ngươi không biết, làm sao mà bảo vệ được đại vương.” Úy Trì Văn trả lại ngay, nếu mình không bảo vệ được đại vương, tên này trở về sẽ xử lý mình trước khi tìm kẻ thù:
“ Vậy thì dùng mạng mà bảo vệ.” Cạc Cạc nói rất dứt khoát, đeo cái bọc to tướng lên vai, nghe răng cười, đi ngay trong đêm tối.
…. ….
Vương An Thạch có thói quen dậy sớm, trời còn tờ mờ sáng đã thức giấc, đi bộ dạo quanh chân núi, đêm qua mưa to làm sáng nay sương mù đậm.
Chợ sáng đã huyên náo tiếng người, đó là chợ bán buôn, mỗi ngày giao dịch lượng lớn bò dê cùng các loại hoa quả ngũ cốc, nơi thương nhân buôn bán với nhau.
Nếu như không phải có núi cao thấp thoáng sau sương mù, xa xa là ruộng lúa mạch ngả vàng, giơ đưa hương thơm dìu dịu lan tỏa, Vương An Thành gần như nghĩ mình đang ở Đông Kinh.
Chỉ là khi người Khiết Đan tới, sự phồn hoa này sẽ bị cơn sóng dữ cuốn sạch, ông ta không cho rằng Cáp Mật có thể độc lực đối phó với Khiết Đan. Ngay cả Tây Hạ và Đại Tống cũng không thể một mình chống lại đại quân Khiết Đan.
Một tiểu cô nương chừng tám chín tuổi, da trắng mũi cao, mi mắt như họa, thuần khiết như sương mai, tóc búi kiểu trái đào vô cùng hoạt bát đáng yêu, được mấy mỹ nữ Y Tái Đặc kiều diễm đi theo, đang dùng bình ngọc hứng sương trên cây Thanh Hương.
Đứng trong sương sớm tiểu cô nương nhìn thấy Vương An Thạch không tránh đi như tiểu cô nương bình thường mà hơi gật đầu chào.
Vương An Thạch mỉm cười đi tới, chắp tay:” Đại Tống dã tẩu Vương An Thạch bái kiến Trưởng công chúa điện hạ.”
“ Á.” Thiết Tiểu Muội kinh ngạc che miệng kêu một tiếng:
“ Công chúa từng nghe tới lão phu?”
Thiết Tiểu Muội đưa bình cho cung nữ bên cạnh, nhún mình thi lễ:” Ta thường nghe huynh trưởng nói tới tiên sinh.”
Thấy tiểu mỹ nhân cố nén cười, Vương An Thạch biết Thiết Tâm Nguyên nói về mình không có gì hay ho hết, song tiểu cô nương mỹ lệ thì không ai giận được:” Công chúa lấy nước không nguồn làm gì vậy?”
“ Mẫu thân ta rất thích mùi thanh hương, chỉ có lấy sương trên cây thanh hương làm ra tinh chất thanh hương mới thuần nhất.”
“ Lòng hiếu thảo của công chúa thật đáng khen, Vương mỗ là kẻ phàm tục, không nên ảnh hưởng tới công việc của công chúa, xin cáo từ.”
“ Không phiền, không phiền, ta rất muốn nghe chuyện Đông Kinh, cùng thỉnh giáo chút học vấn, nay tình cờ gặp được tiên sinh thật là khéo.” Thiết Tiểu Muội cười như trăm hoa đua nở, ỷ mình còn nhỏ hết sức tự nhiên đi tới nắm ống tay áo Vương An Thạch:” Mời tiên sinh tới Bách Hoa cốc của ta uống chén trà.”
Vương An Thạch nhìn tiểu cô nương chưa đầy mười tuổi nhưng đã có tiềm chất họa nước ương dân, không sao từ chối được.
Sơn cốc rất nhỏ, chiều sâu không tới trăm trượng, xung quanh là ngọn đồi thấp, rất ít có tác động của con người, thêm vài phần dã thú, sườn đồi mọc bạt ngàn thứ hoa vô danh.
Những sơn cốc nhỏ thế này ở Thanh Hương cốc rất nhiều, sống bên trong đa phần là hào thương đại cổ bản địa, Lưu Phân cũng ở bên phải tiểu sơn cốc này.
Thiết Tiểu Muội mời được Vương An Thạch, vẻ mặt kích động tới đỏ bừng bừng, rối rít thúc giục mấy cung nữ chuẩn bị trà bánh chiêu đãi quý khách.