Hoắc Hiền được Úy Trì Văn gọi vào lều của Thiết Tâm Nguyên, xem bản yêu cầu của Đại Tống, thở dài:” Triều đường Đại Tống không ngờ xa lạ Cáp Mật ta tới mức này.”
Thiết Tâm Nguyên chẳng vui nổi:” Mang lợi ích tới tận miệng chúng ta, đành nhận vậy, con số này không biết khiến Dương Hoài Ngọc phải đấu tranh thế nào mới có được.”
Úy Trì Văn cười tới toét cả miệng:” Hiện đạn thuốc nổ có những thứ tồn dư từ gần ba năm trước, theo như ghi chép có chừng một thành đã xuất hiện tình trạng mất hiệu quả sử dụng, công tượng doanh yêu cầu chúng ta mau sử dụng. Vốn chúng ta còn phải tốn tiền tiêu hủy số đạn thuốc nổ này, không ngờ Đại Tống tới tặng tiền cho chúng ta.”
Lưu Phân không còn gì để nói, đây là vụ giao dịch quá không công bằng, năm nay Cáp Mật mưa thuận gió hòa, đầu xuân có một trận bão đen mang tới không ít mầu mỡ cho đất, vì thế lương thực mọc rất tốt, được mùa là chắc chắn, thậm chí lương thực năm ngoái tới giờ nhiều nhà vẫn để đầy kho.
Đại Tống lại cho rằng ở đây lương thực đắt hơn vàng, nực cười.
Hoắc Hiền nhẩm tính một lúc:” Đại vương, thần thấy bán trăm vạn đảm lương cũng không thành vấn đề, chỉ không biết bọn họ có tiêu hóa nổi số lương thực này không.”
Cáp Mật từ trên xuống dưới trải qua trận đói mà ai cũng sợ, giờ từ quan tới dân, cứ có ít đất là cải tạo trồng lương thực.
Chẳng ai có thể ngờ có một ngày lương thực Cáp Mật lại nhiều tới mức làm người ta lo lắng, đến mùa thu tới, không chỉ rỡ bỏ lệnh cấm nấu rượu còn khuyến khích nấu rượu rồi.
: Ha ha ha, thật đúng là buồn cười, ở Cáp Mật canh tác còn dễ dàng thuận lợi hơn Đại Tống cả chục lần, vậy mà các vị đại lão trong triều đường cho rằng dùng giá cả ở Kinh Triệu phủ mua lương thực của chúng ta là bắt chẹt, ha ha ha ...” Lưu Phân cười tới chảy nước mắt, người run rẩy như lá trong gió lạnh, tiếng cười thê lương dần, cuối cùng nước mắt biến thành khóc thật:
Ông già này cảm xúc hơi mãnh liệt quá rồi, Thiết Tâm Nguyên thiện chí an ủi:” Dù sao Cáp Mật xa xôi quá mà.”
“ Xa cái gì xa?” Không ngờ Lưu Phân đấm bàn sầm một cái, râu tóc dựng ngược:” Không nghe không hỏi, một đám tiểu nhân ngu dốt ngồi ở miếu đường suy luận đại sự thiên hạ, để giờ thành trò cười thế này. Ôi chao, hổ thẹn! Đáng hổ thẹn.”
“ Lão phu biết trong lòng đại vương lúc này đang vui vẻ lắm, đang ăn mừng vì gặp được đám người ngốc nhất thiên hạ, được lợi to còn khiến đám người ăn trên ngồi chốc kia dương dương đắc ý, cho rằng mình thành công.”
“ Ôi, đáng thương cho bách tính Đại Tống ta vất vả làm lụng.”
Đối với ông già tình cảm phong phú khóc thành như thế, chẳng ai có cách gì, đợi ông ta không đủ mới nói được, nếu không tổn hại tâm phế.
Mãi một lúc lâu mới đợi Lưu Phân ngưng khóc, Thiết Tâm Nguyên cảm thấy mình không đủ nghĩa khí với Dương Hoài Ngọc, nói:” Như vậy ta giảm giá xuống một nửa được không?”
Lưu Phân lạnh lùng lắc đầu:” Xin đại vương cứ làm theo ý định của mình, chớ vì mấy giọt nước mắt không đáng tiền của lão phu khiến Cáp Mật tổn thất. Nếu đại vương tin lão phu, hãy để lão phu chủ trì cuộc giao dịch này, nhất định khiến Cáp Mật kiếm lớn.”
Thiết Tâm Nguyên tròn mắt, lão già này không phải thương tâm quá mà thần kinh thác loạn rồi chứ.
Lưu Phân nghiến răng nghiến lợi:” Giao dịch xong, lão phu sẽ đem sự thật nói cho Vương An Thạch biết, cho cả triều đình Đại Tống biết, xem đám người đó dấu mặt vào đâu.”
“Không làm vài kẻ treo cổ tự tử thì không hả mối hận này.”
Thiết Tâm Nguyên lòng quả thực nở hoa rồi, không thèm che giấu nữa:” Cho dù tiên sinh không nói, Âu Dương tiên sinh ở Đông Kinh cũng nói ra sự thực, nhưng họ không tin đâu, cho dù tiên sinh có đâm đầu chết ở triều đường, đám đại lão đó cũng không thay đổi nhận thức của mình.”
“ Cái này là ta không đúng, trước kia ta luôn muốn cho Đại Tống thấy Cáp Mật giàu có thế nào. Giờ ta sẽ gửi thư cho lão bà của ta, bảo nàng dấu hết đồ tốt đi, đến đâu cũng nói khó khăn của Cáp Mật, kể bách tính gian khổ thế nào, cho phù hợp với tưởng tượng của bọn họ, như thế Cáp Mật có thể vui vẻ cùng giao dịch chục năm, ha ha ha ...”
Triệu Uyển không hiểu vì sao phụ hoàng đột nhiên muốn cùng ăn cơm với mình, từ rất rất lâu rồi, phụ hoàng đã không ăn cơm cùng người khác nữa, trừ buổi yến tiệc.
Cơm nước hoàng cung giờ chẳng còn hợp khẩu vị của Triệu Uyển nữa, thịt dê mà thái mỏng như lá thế này ăn còn vị gì nữa, thức ăn đều nguội cả rồi, món nào cắt nhỏ nát cả ra.
Triệu Trinh bế Thiết Hỉ, để Phùng quý phi đút cho thằng bé tham ăn đó ăn, khi nó ăn nó lăn ra ngủ gật bảo Phùng quý phí bế đi chơi cho tiêu cơm rồi ngủ.
“ Sao rồi, cơm nước không ngon bằng ở hoàng cung Cáp Mật à?”
Triệu Uyển đặt đũa xuống:” Ở Cáp Mật con muốn ăn gì thì ăn cái đó, không giống như ở đây, bao năm ăn giống hệt nhau.”
Triệu Trinh cười:” Nhà lớn bao nhiêu thì quy củ lớn bấy nhiêu.”
Triệu Uyển bĩu môi:” Cáp Mật cũng chẳng nhỏ hơn Đại Tống của phụ hoàng.”
Đối với câu cãi cùn vô lý này của nữ nhi, Triệu Trinh chỉ cười trêu:” Nói xem lớn được cỡ nào?”
“ Toàn bộ Thiên Sơn là hậu hoa viên nhà của con, bao gồm cả trăng trên Thiên Sơn.”
“ Ha ha ha ...” Triệu Trinh bị câu nói ngây thơ của nữ nhi làm cười phá lên:” Quả nhiên là có khí khái của quốc mẫu đấy. Nói lời hào hùng thì tất nhiên là thống khoái, nhưng con đi lâu như thế, không sợ trong nhà trống vắng sao?”
Triệu Uyển kiêu ngạo chỉ cái bụng nhô lên của mình:” Cái gốc của Cáp Mật ở đây, dù có người thừa cơ mà vào cũng chỉ là thêm một nữ nhân thôi.”
“ Ừ, thế mới đúng là nữ chủ nhân, đừng vì chuyện nhỏ nhặt khiến phu thê bất hòa, phu quân con là nhân kiệt một đời, sẽ biết nặng nhẹ.”
Triệu Uyển nghĩ tới Thiết Tâm Nguyên tốt với mình thế nào, bất giác lộ ra nụ cười nhẹ, chỉ là chuyện riêng tư của phu thê, không cần nói ra ngoài khiến trượng phu mất uy phong.
(*) Đến chương này coi như Thiết Tâm Nguyên vất vả trồng cây cũng được hưởng trái ngọt rồi, lòng người đã hướng về.