Nôn một chập, Thiết Tâm Nguyên chất vấn Úy Trì Văn:” Người như thế làm sao cho vào thành?”
“ Đại vương, người ta là sứ giả, không bị hạn chế bởi luật pháp.”
Chuyện này tất nhiên, ai lại đi tóm sứ giả ném vào thùng nước vôi bao giờ, mất thể diện của người ta, nhưng mà nghĩ tới thứ sinh vật bò trên người hai tên kia, Thiết Tâm Nguyên lại nôn khan:” Phải sửa điều luật này mới được.”
Úy Trì Văn vừa đưa nước cho Thiết Tâm Nguyên súc miệng đồng thời báo Vương An Thạch cầu kiến, khiến y lại nôn một chập nữa.
“ Tên đó đã xử lý hết chấy rận chưa?”
“ Đại vương yên tâm, ông ta giờ sạch sẽ lắm.”
Thiết Tâm Nguyên uống một ngụm nước trà lớn:” Ông ta biên soạn điều lệ an toàn của xưởng thuốc nổ tới đâu rồi?”
“ Đại vương, lão già này thật lợi hại, chỉ một tháng không chỉ hiểu thấu quy trình xưởng thuốc nổ còn làm ra quy định mới còn hợp lý hơn của chúng ta, giờ xưởng của chúng ta làm theo quy định đó.”
“ Ông ta cầu kiến ta làm gì?” Thiết Tâm Nguyên vì không muốn chính thức hóa, tới giờ chưa gặp Vương An Thạch:
“ Ông ta hi vọng Cáp Mật quốc có thể chủng tộc đơn nhất hóa, không nên biến thành quá phức tạp, gây họa cho con cháu.” Úy Trì Văn cẩn thận nói:
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Ông ta biết chuyện ta sắp tiếp kiến sứ giả?”
“ Vâng, tướng quốc phủ đang chế định nội dung đàm phán, Vương An Thạch cũng đòi tham gia.” Úy Trì Văn lấy ghi chép đưa cho y:
Hoắc Hiền cho đầu nhân hai bộ này đãi ngộ rất cao, hai danh hiệu tướng quân, một trăm tư binh, ba vạn mẫu mục trường ở Thiên Sơn, sáu ngàn mẫu ruộng tốt, hai phủ ở Thanh Hương thành.
Còn tộc nhân hai bộ có quan viên Cáp Mật quốc đi giúp lập mục trường, dựng nhà cửa, quản lý giúp luôn.
Điều kiện rất hợp với khẩu vị Thiết Tâm Nguyên.
Còn vấn đề liên quan tới phức tạp dân tộc thì y không thèm xem, nếu Cáp Mật chỉ toàn người Hán với người Tống thì sẽ đứng về phía đối lập hoàn toàn với người Tây Vực, thành dị loại, là mục tiêu cho tất cả dân tộc ở Tây Vực tấn công.
Nếu vấn đề dân tộc đơn nhất hóa do quan viên Cáp Mật đề xuất ra, Thiết Tâm Nguyên sẽ cùng họ ngồi xuống thảo luận làm sao có biện pháp tốt nhất.
Nhưng trong số đó không thể có Vương An Thạch.
Đám Hoắc Hiền dù trong lòng có hướng về phía Đại Tống, lập trường vẫn phải đứng ở phía Cáp Mật, còn Vương An Thạch, bất kể kiến nghị của ông ta nghe có hợp lý ra sao tuyệt đối không thể lấy làm tiêu chuẩn chấp hành.
Đây là điều liên quan tới tiền đồ quốc gia, không thể có chút sơ sót nào.
Năm xưa Tô Tần nắm ấn tướng quốc sáu nước hoàn toàn vì quân chủ sáu nước vô dụng mới làm cái việc hi sinh lợi ích quốc gia.
Suy nghĩ rất lâu Thiết Tâm Nguyên mới bảo Úy Trì Văn:” Trả lời ông ta, hôm nay đã muộn, đợi ta gặp sứ giả hai tộc kia đã rồi tiếp ông ta.”
Vương An Thạch chờ đợi ở tướng quốc phủ nghe Úy Trì Văn chuyển lời thở dài, ngồi trong hoa viên nhìn bầu trời tối đen.
Ông ta chưa ngông cuồng tới mức lấy thân phận khách khanh mà lại đi xen vào quốc sách của Cáp Mật, chỉ là sau khi nhận được tin tức chuyện tranh đoạt ở Đông Kinh, ông ta muốn thử thăm dò một chút, tỏ thái độ ngông nghênh. Kết quả rất rõ ràng, Thiết Tâm Nguyên không muốn lệ thuộc vào Đại Tống, nên y không nhún mình.
Đó là phán đoán của ông ta.
Nói cách khác, ở chuyện tranh đoạt hoàng trữ Đại Tống, Thiết Tâm Nguyên có nguyên tắc, không phải là muốn được bằng mọi giá.
Từ ngày tới Cáp Mật, Vương An Thạch giống Mục Tân, đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác, lúc nào cũng đầy ắp câu hỏi, lúc nào cũng có thứ khám phá.
Làm cuộc sống ở Cáp Mật vô cùng phong phú.
Phó nhân mang tới một bầu rượu và mấy món nhắm, Hoắc Hiền, Lưu Phân và Vương An Thạch ngồi trong tiểu đình, ngắm cảnh cảnh sắc số một của Thanh Hương thành, Thiên Sơn minh nguyệt.
Trăng sáng ló Thiên Sơn
Mênh mang mây núi ngàn
Gió lùa bao vạn dặm
Tới ải Ngọc Môn quan
Quân Hán Bạch Đăng trấn
Rợ Hồ Thanh Hải càn
Xưa nay nơi chiến địa
Mấy kẻ về an toàn?
Khách thú ngắm biên tái
Nhớ nhà mặt khổ nhăn
Lầu cao đương tối đấy
Có kẻ không ngừng than
Lưu Phân ngâm ( Quan sơn nguyệt) của Lý Bạch khiến Vương An Thạch cảm khái không thôi:” Ngọc Môn Quan giờ là biên ải của Tây Hạ, Bạch Đăng trấn nằm ở Tây Kinh Khiết Đan, Thanh Hải thành đất phong của thế tử Cáp Mật, chúng ta chỉ biết ngồi lầu cao thở dài thôi.”
“ Đây vốn là cơ hội quật khởi ngàn năm có một của Đại Tống rồi, nếu bỏ lỡ sẽ để lại tiếc nuối vạn năm.”
Lưu Phân hừ một tiếng:” Lão phu là khách khanh Cáp Mật, Hoắc lão nhi nói thẳng ra là nô lệ mà Cáp Mật mua về, chuyện liên quan tới tiết tháo, bọn ta không thể làm quá nhiều.”
Vương An Thạch đặt chén xuống:” Công Phủ tiên sinh sao lại đầy bực dọc như thế?”
“ Bệ hạ không con, máu huyết của các phiên vương đều có thể tranh trữ, vì sao nhi tử Trưởng công chúa lại không?”
“ Một khi thế tử Cáp Mật thành quốc quân Đại Tống, Cáp Mật sát nhập vào Đại Tống là chuyện đương nhiên, dùng hoàng vị đổi lấy cơ hội rồng bay chín tầng trời, có gì phải do dự? Lão phu không tin chư công trong triều không hiểu đạo lý này, chẳng lẽ họ có ẩn tình không thể nói ra?”
Vương An Thạch bật cười:” Chuyện liên quan tới lợi ích toàn thiên hạ, sao nói đơn giản thế được?”
Hoắc Hiền lắc đầu:” Đại Tống ta có tài biến chuyện đơn giản thành phức tạp, biến phức tạp thành hỏng việc.”
Vương An Thạch có linh cảm không tốt lắm, Hoắc Hiền vốn là người chí hướng với ông ta, xưa nay theo đuổi biến pháp, nhưng giờ tư tưởng có vẻ hơi thay đổi, hơi nhíu mày:” Đâu chỉ Đại Tống ta, ở chuyện này e Cáp Mật vương cũng không nghĩ đơn giản như thế.”
Lưu Phân phản bác ngay:” Sai rồi, Cáp Mật vương kỳ thực ở loại chuyện này rất đơn giản, đó là thuận theo tự nhiên, còn chúng ta nếu để bỏ lỡ thời cơ, đến khi Cáp Mật hùng cứ Tây Vực, hoàng vị Đại Tống chưa chắc có mấy sức hấp dẫn với Trưởng công chúa và vương thế tử đâu.”
“ Chuyện trọng đại, nên có nhiều trọng thần Đại Tống tới Cáp Mật xem, để họ nhìn thấy Cáp Mật là thế nào mới được, đừng nghĩ cái gì của mình cũng là nhất, chúng ta làm ếch ngồi đáy giếng quá lâu rồi.”
Trong mắt Lưu Phân, Cáp Mật nay chưa thể gọi là vua muôn thú, nhưng là hổ con vừa rời khỏi sự chăm sóc của mẹ, đang mài giũa nanh vuốt của mình.
Hổ gì vẫn là hổ, trong quá trình trưởng thành có thể bị lợi rừng bắt nạt, nhưng rồi tới một ngày xé xác nó.
Khoảng cách xa xôi làm nhận thức của người Tống về Tây Vực nói chung và Cáp Mật nói riêng vẫn ở trạng thái truyền thuyết, từ văn chương côi lệ của thời Đường, từ cuốn du ký sót lại mang theo thành kiến rõ rệt.
Với đại đa số mọi người, Tây Vực ngoài cát và dã nhân cưỡi ngựa giết người thì không có ấn tượng gì.
Dưới loại trạng thái đó muốn hai nước có đối thoại bình đẳng hữu hảo là không thể.