Nhà Cung Lương tổng cộng còn chắng có nổi hai cái tủ, chỉ là đồ đạc chất đống bên trong khá lộn xộn. Có lẽ vì sợ để bên ngoài bị chuột gặm mất, nên về cơ bản cứ là đồ ăn thức uống, dù chỉ là củ khoai lang cũng phải khóa chặt trong tủ.
Cung Lương bới móc cẩn thận một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy gói mứt bí đao bọc trong giấy dầu giấu dưới đáy một hộp sữa bột mạch nha đã rỗng tuếch từ đời nào.
"Mẹ ơi, con tìm thấy rồi, con mang mứt sang cho Tỉnh sư phụ đây." Nói xong, Cung Lương liền cầm gói mứt bí đao chuồn lẹ sang nhà hàng xóm.
Bên phải nhà Cung Lương là nhà thím Hạ, bên trái chính là nhà Tỉnh sư phụ. Nhà cửa san sát nhau nhưng diện tích lại chênh lệch, nhà thím Hạ và nhà Tỉnh sư phụ đều rộng hơn nhà hắn một chút.
Có điều nhà thím Hạ đông con, có hai cậu con trai và một cô con gái, hai cậu con trai đều đã tốt nghiệp cấp ba nhưng chưa có công ăn việc làm ổn định, cô con gái thì đang học cấp ba. Bọn trẻ lớn cả rồi mà cứ chen chúc ngủ chung thì không ổn, nên nhà thím Hạ vì muốn tạo không gian riêng tư tối đa cho từng đứa, đã ngăn căn nhà bé tí teo ra thành mấy phòng liền, đâm ra lại càng chật chội bí bách.
Nhà Tinh sư phụ thì tương đối rộng rãi hơn nhiều, Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt đều ở đây cả, căn nhà chia làm ba phòng ngủ mà vẫn dư ra được một cái phòng khách không hề nhỏ. Có thể thấy chế độ đãi ngộ của nhà hàng quốc doanh rất khá, nhà được phân cũng to rộng hơn.
Cửa nhà Tỉnh sư phụ không đóng, Cung Lương vốn định gõ cửa, kết quả vừa đẩy nhẹ cửa đã mở toang. Ba thầy trò Tỉnh sư phụ, Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt đều đang tụ tập ở phòng khách, trên bàn và ghế la liệt những tờ giấy dầu mở tung, bên trong toàn là mứt bí đao, thoạt nhìn số lượng nhiều đến mức phát hoảng.
"Tỉnh sư phụ, cháu mang mứt bí đao sang đây ạ." Cung Lương bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngỡ ngàng, đang ngó nghiêng tìm chỗ đặt gói mứt trong tay xuống, thì vừa liếc sang Trịnh Đạt, hắn lại bị dọa cho hết hồn thêm lần nữa.
Trán Trịnh Đạt sưng vù một cục to tướng, mặt mũi bầm dập tím tái, trong hai lỗ mũi còn nhét đầy giấy nháp, nhìn cái bộ dạng này cứ như vừa bị ai tẩn cho một trận nhừ tử vậy.
"Hôm nay... nhà hàng quốc doanh có đánh nhau, lan sang cả đầu bếp cơ à?" Cung Lương hoảng hốt.
Tin tức giật gân thế này sao hắn lại không nghe phong phanh gì nh.
Hoàng Thắng Lợi cười ha hả, vô tình trào phúng sư đệ: "Thấy chưa, ai nhìn thấy cái bộ dạng này của cậu, phản ứng đầu tiên cũng đều là hôm nay ở nhà hàng có đánh nhau mà cậu đánh thua đấy."
Cung Lương lại ghé sát vào quan sát Trịnh Đạt một phen, xác định cái bộ dạng này tuyệt đối không phải do vấp ngã, mà là bị ăn đòn trăm phần trăm, bèn quan tâm hỏi: "Ai đánh cậu vậy?"
"Mẹ tôi." Trịnh Đạt ồm ồm đáp.
"Thiếu mứt bí đao, cậu ta mò về nhà cạy khóa lục tủ, mẹ cậu ta tưởng trộm lẻn vào nên phang thẳng cho một gậy. Trịnh Đạt đập đầu vào tủ cộc một cái, đứng không vững nên mũi lại đập luôn vào tường, thế là ra nông nỗi này."
"Phải tôi tôi cũng bảo đáng đời, về nhà lấy đồ thì cứ đường hoàng mà lấy, đằng này lại còn cạy khóa, ai nhìn thấy mà chăng tưởng là trộm." Hoàng Thắng Lợi bồi thêm.
Trịnh Đạt không phục cãi lại: "Tận 5 cân 6 lạng mứt bí đao đấy, tôi đi xin mẹ tôi thì bà ấy có cho không? Chắc chắn là phải cạy khóa rồi! Hơn nữa thế này cũng gọi là có thu hoạch còn gì? Ăn một trận đòn nhưng ít nhất cũng lấy được mứt về, đâu có uổng công bị đánh."
Tỉnh sư phụ bất đắc dĩ lắc đầu, làm ra vẻ hung dữ nói: "Đáng lẽ phải đập cho trận nữa, đánh nhẹ quá rồi."
Trịnh Đạt vội vàng cười xòa làm hòa, tiếc là trên cái khuôn mặt bầm xanh bầm tím, hai lỗ mũi lại còn nhét đầy giấy nháp, nụ cười kia trông muốn thảm họa bao nhiêu có bấy nhiêu.
"Tỉnh sư phụ, làm Điểm Tâm mà cần dùng nhiều mứt bí đao đến thế cơ ạ?" Cung Lương tò mò hỏi.
Tỉnh sư phụ cười híp mí đáp: "Điểm Tâm bình thường thì chắc chắn là không cần rồi, nhưng ngày mai chăng phải sinh nhật cháu sao? Sinh nhật thì đương nhiên phải ăn chút đồ ngon, làm mấy món là lạ một tí chứ.”
Cung Lương lúc này mới ngộ ra, nhiều mứt bí đao thế này mà lại là chuẩn bị để làm Điểm Tâm cho sinh nhật ngày mai của hắn sao, trong phút chốc hắn vừa kinh ngạc vừa cảm động, liền buột miệng từ chối theo bản năng: "Thế này thì quý giá quá ạ."
"Tỉnh sư phụ, cháu tổ chức sinh nhật mà còn phải phiền bác chuẩn bị nguyên liệu tự tay vào bếp nấu nướng mời cháu ăn, cháu đã thấy ngại lắm rồi. Chỗ này... nhiều thế này, cái này..."
Mứt bí đao chất đầy cả phòng làm con Ngoa Thú này cũng chẳng biết nói gì cho phải, trong chốc lát cứ ấp a ấp úng mãi không thành câu.
"Thế này thì có sá gì. Mứt bí đao cũng chẳng phải thứ gì quý hiếm, có khối loại kẹo xịn hơn mứt bí đao nhiều, bọn trẻ con hễ có kẹo sữa với kẹo hoa quả là chẳng thèm đụng tới mứt bí đao nữa ấy chứ, chỗ này nhìn số lượng thì nhiều vậy thôi, chứ chẳng đáng giá là bao đâu."
"Sinh nhật là ngày trọng đại, hồi bác còn nhỏ, vào ngày sinh nhật chỉ cần bố bác làm được, thì chắc chắn là muốn ăn gì được nấy. Có gan rồng mật phượng thì gan rồng mật phượng cũng được ăn."
"Ngày mai nhớ bảy giờ đến nhé, bác đã cố tình xin giữ lại phòng bao cho mấy đứa rồi đấy. Qua sinh nhật 20 tuổi, sang năm kết hôn nữa là thành người lớn thực thụ rồi, sau này có đón sinh nhật mà muốn bác cất công làm Điểm Tâm cho thế này, bác cũng chẳng làm cho nữa đâu." Tỉnh sư phụ trêu đùa, xua tay ra hiệu cho Cung Lương mau về.
LVQ8371