Những phong bao lì xì kia chỉ nằm gọn trong lòng cô bé một chốc lát, sau đó liền mọc cánh bay thăng vào túi của anh trai cô bé, chăng chút lưu luyến nào, ra đi một cách đứt khoát và tuyệt tình như thế đấy.
Lì xì của Trịnh Đạt dày hơn lì xì của Hoàng Thắng Lợi rất nhiều, bản thân phong bao cũng to hơn hẳn.
Lì xì mà Trịnh Đạt đưa thoạt nhìn hơi giống một phong thư màu đỏ, vừa nhìn đã biết là hàng thiết kế riêng.
Trong phong bao đưa cho Tần Hoài nhét tới tận 28888 tệ, của Tần Lạc thì ít hơn một chút, 2888 tệ.
Chừng này cũng đủ khiến Tần Lạc mừng rỡ rồi.
"Còn nợ anh 3929 tệ." Tần Hoài vô tình báo số.
Sau khi bóc xong hai bao lì xì này, chỉ còn lại xấp lì xì của Cung Lương.
Xét về số lượng, Cung Lương không thể nghi ngờ là dẫn trước bỏ xa. Nhưng lì xì Cung Lương đưa đều có kích cỡ bình thường, có cái dày cái mỏng, Tần Hoài sờ thử độ dày, cảm thấy lì xì của ông ấy chắc chắn không to bằng của Trịnh Đạt.
Cái thứ nhất, 88.
Cái thứ hai, 188.
Cái thứ ba, 666.
Cái thứ tư, 888.
Cái thứ năm, 1888.
Cái thứ sáu, 6666.
Cái thứ bảy, 8888.
Cái thứ tám, một tờ giấy.
Tần Hoài: Giấy á?
Tần Hoài rút tờ giấy ra, phát hiện đó là một tấm séc.
Một tấm séc trị giá 18888 tệ.
Tần Hoài cũng chẳng sợ bị cười chê, hắn sống chừng này tuổi đầu mới lần đầu tiên nhìn thấy séc thật. Phản ứng đầu tiên của hắn khi nhìn thấy tấm séc là rút điện thoại ra tìm kiếm xem người nhận được séc phải cầm séc ra ngân hàng đổi tiền như thế nào.
Điều này rất quan trọng.
Phía sau vẫn còn 4 bao lì xì nữa.
Tần Hoài đã bắt đầu do dự, bốn phong bao lì xì phía sau đều rất mỏng, dựa theo phong cách của cái thứ tám, bên trong bốn phong bao còn lại chắc không phải toàn bộ đều là...
Tần Hoài chậm rãi bóc phong bao lì xì thứ chín, rút ra.
Tấm séc 28888 tệ.
Cái thứ mười, tấm séc 66666 tệ.
Cái thứ mười một, tấm séc 88888 tệ.
Cái thứ mười hai, tấm séc 188888 tệ.
Cung Lão Bản!
Giờ này khắc này, Tần Hoài chỉ có một suy nghĩ.
Hắn vẫn quá lười biếng, vậy mà lại không luyện ra được Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A trước khi rời khỏi Cô Tô, khiến Cung Lão Bản phải chịu thiệt thòi rồi. Cung Lão Bản ngài yên tâm, sau khi về quê ăn Tết, Tiểu Tần nhất định sẽ khắc khổ luyện tập, nỗ lực luyện tập, nộp cho ngài một bài thi hài lòng, nhất định sau Tết sẽ cho ngài ăn được Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp AI
Tần Hoài liếc sang lì xì của em gái bên cạnh, lập tức bắt đầu kiểm tra.
Lì xì Cung Lương cho Tần Lạc nói tương đối thì tém lại hơn rất nhiều, xếp theo thứ tự lần lượt là: 6, 8, 66, 88, 188, 666, 888, 1666, 1888, 6666, 8888 và một tấm séc 18888 tệ.
Tần Lạc hoàn toàn ngẩn tò te, cả người ngây dại, tay cầm điện thoại mà cứ như vừa trúng số độc đắc, rơi vào trạng thái trống rỗng và đờ đẫn sau cơn mừng rỡ tột độ.
Mãi một lúc lâu sau, Tần Lạc mới hoàn hồn, phát hiện toàn bộ lì xì của mình đã nằm gọn trong tay Tần Hoài, cô bé nhỏ giọng nói: "Anh ơi, em đâu có nợ anh nhiều tiền đến thế!"
"Anh biết, anh chỉ đếm giúp em thôi." Tần Hoài trả lại lì xì cho Tần Lạc, "Cất kỹ đi.”
Tần Lạc cẩn thận nhét lì xì vào ngăn kéo của cặp sách, nhét xong vẫn chưa yên tâm, lại ấn sâu vào thêm chút nữa, ôm khư khư cặp sách vào lòng, dự định suốt quãng đường này sẽ không buông tay ra.
"Anh ơi, em có cảm giác mình giống như nữ chính trong truyện thần hào vậy." Giọng nói của Tần Lạc cũng trở nên bay bổng.
"Tỉnh mộng đi, nữ chính truyện thần hào nhiều tiền hơn em nhiều, người ta cầm một tấm thẻ mỗi ngày quẹt hai mươi vạn tệ, tiêu không hết còn bị phạt đấy." Tần Hoài đánh thức em gái, "Biết lát nữa phải làm gì không?"
"Biết ạ!" Tần Lạc gật đầu thật mạnh, "Em tra rồi, những tấm séc này là thật, định dạng đúng, chữ ký không có vấn đề, còn có cả mộc của ngân hàng. Trên mạng nói chúng ta phải mang theo giấy tờ tùy thân, nếu số tiền lớn thì phải đặt lịch hẹn trước với ngân hàng."
"Đợi hôm nay chúng ta về đến Cầu Huyền thì ngân hàng chắc chắn đã đóng cửa rồi, sáng sớm mai chúng ta sẽ cầm séc ra ngân hàng đổi tiền, em phát tài rồi!” Trong giọng nói của Tần Lạc không giấu nổi sự phấn khích và niềm vưi sướng tột độ của kẻ vừa phất lên.
"Đến lúc đó em sẽ gửi 1 vạn tệ ở chỗ anh trước, mười mấy ngày Tết này em muốn ăn gì mà chẳng được."
"Ý của anh là bảo em cất kỹ lì xì đừng để rơi, bây giờ lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cảm ơn bác Cung đi."
"Dạ dạ dạ." Tần Lạc vội vàng rút điện thoại ra bắt đầu soạn tin nhắn Wechat hỏi thăm, ngặt nỗi điểm Ngữ Văn không tốt, vò đầu bứt tai nửa ngày cũng chẳng nghĩ ra được câu nào khiến người ta sáng mắt lên, đọc vào thấy ấm áp như gió xuân mà lại không quá gượng gạo, nên đành mở trình duyệt lên điên cuồng tìm kiếm.
Giờ phút này chính là lúc Tần Lạc hối hận nhất trong đời vì điểm Ngữ Văn thi chuyển cấp của mình không qua môn.
Thấy Tần Lạc đã bắt đầu hì hục viết sớ, Tần Hoài gom gọn lì xì của mình rồi nhét luôn vào cặp của con bé. Hắn lấy điện thoại ra gửi tin nhắn lần lượt cho mấy người Hoàng Thắng Lợi, báo tin mình đã bình an lên tàu cao tốc, cảm ơn lì xì của các vị tiền bối, sau đó báo bình an trong nhóm gia đình, lại gọi điện riêng cho Tần Tòng Văn báo tối nay hai anh em không về thôn Tần Gia được, phải ngủ lại Cầu Huyền một đêm.
LVQ8371