Đúng như Cổ Lực nói, Bách Quả Hăm Thang Đoàn hiện tại thì kẹo bí đao là nhân vật chính tuyệt đối, hạnh nhân và đậu phộng là vai phụ có tên có tuổi, những thứ khác toàn bộ đều là diễn viên quần chúng.
Nhưng mà cái vai phụ hạnh nhân này hình như hơi có ý định lấn át nhân vật chính, phải cắt bớt chút đất diễn đi.
Cắt xong rồi, Bách Quả Hãm Thang Đoàn từ mức tàm tạm là có thể biến thành Bách Quả Hãm Thang Đoàn có hương vị không tồi.
Còn muốn Bách Quả Hãm Thang Đoàn đạt đến mức ngon miệng, thì phải tiến hành điều chỉnh tỷ lệ nguyên liệu tinh tế hơn nữa.
"Cái ý tưởng dùng kẹo bí đao lấn át đi phần lớn các nguyên liệu khác của cậu không tồi, nhưng vị hạnh nhân hình như hơi đậm, độ ngọt thì lại vừa khéo, lúc nấu đường có phải nên tăng thêm chút mỡ heo không? Tôi cảm thấy ăn vào kết cấu chưa đủ độ mướt." Trịnh Tư Nguyên nghiêm túc thảo luận.
"Mấy cái này đều có thể từ từ thử nghiệm từ từ sửa, tôi cảm thấy định hướng tổng thể hiện tại không có vấn đề gì. Mấy hôm nay tôi cũng thử ở nhà vài lần rồi, đây coi như là phiên bản thành công nhất, lượng kẹo bí đao chắc cứ chốt ở mức này thôi không cần đổi nữa." Tần Hoài vừa ăn vừa bàn luận.
Trịnh Tư Nguyên gật đầu: "Phương pháp này tuy khiến cho việc cho nhiều nguyên liệu có vẻ hơi thừa thãi vô bổ, nhưng cũng không mất đi tính chất là một thủ pháp cân bằng."
"Thực ra bố tôi ở nhà cũng từng lén càm ràm phàn nàn với tôi rồi, nhiều nguyên liệu như vậy căn bản không thể dùng phương pháp bình thường để dung hòa được, cách tốt nhất là dùng một hai mùi vị nổi bật lấn át đi tất cả những mùi vị khác."
"Bố tôi đã thử mấy lần, không có kết quả, thấy cậu lại không nghiên cứu Bách Quả Hãm nữa nên ông ấy cũng lười thử tiếp."
"Cậu lấy đâu ra linh cảm dùng kẹo bí đao lấn át đi các mùi vị khác vậy?"
Đàm Duy An lăng lặng múc một viên, sau khi ăn xong cứ im thin thít không dám hé răng bỗng tò mò ló đầu ra hỏi.
Tần Hoài biết, đã đến lúc hắn phải bắt đầu màn diễn kịch của mình rồi.
"Thực ra ngay từ đầu, Cung Tiên Sinh, Hoàng sư phụ và Trịnh sư phụ đã nói cho chúng ta biết đáp án này rồi."
Trịnh Tư Nguyên & Đàm Duy An: ?
"Hai người còn nhớ lúc đầu tôi hỏi về Bách Quả Hãm, ấn tượng chung nhất của bọn họ về việc Tỉnh sư phụ làm Bách Quả Hãm năm xưa chính là ông ấy dùng rất nhiều kẹo bí đao, lượng dùng lớn đến mức đồ trữ sẵn không đủ, Trịnh sư phụ còn phải chạy về nhà thó tận 5 cân không?"
Trịnh Tư Nguyên chỉ cảm thấy khó tin nổi: "Cậu chỉ dựa vào mỗi cái này mà nghĩ ra được phương pháp đó sao? Bách Quả Hăm vốn dĩ đã phải dùng rất nhiều kẹo bí đao, tôi cứ tưởng là do năm đó vật tư thiếu thốn, bố tôi vì muốn khoa trương nên mới cố tình nói quá lên."
"Đương nhiên là không phải rồi, thực ra tôi lấy được linh cảm trong lúc nói chuyện phiếm với Lạc Lạc dạo trước đấy."
Tần Hoài biết, bảo lấy cảm hứng từ đâu cũng không dễ khiến Trịnh Tư Nguyên tin phục bằng việc bảo lấy cảm hứng từ chỗ Tần Lạc.
"Chẳng phải Lạc Lạc sắp được nghỉ đông sao? Con bé này tham ăn muốn chết, chưa nghỉ mà đã ngóng Tết rồi, thi cuối kỳ còn chưa thi xong đã lải nhải với tôi trên WeChat bảo Tết về muốn uống canh đậu Bà nội nấu."
"Các cậu có thể không biết, các cụ già ở quê tôi dịp Tết rất chuộng dùng các loại đậu nấu canh uống, cốt là để lấy may mắn đầu năm."
"Nghe đồn ở một ngôi làng thuộc thành phố khác, nhiều năm trước có một cụ già sống thọ trăm tuổi. Con cái trong nhà rất hiếu thuận, mỗi dịp lễ Tết và sinh nhật cụ đều đi tìm các loại đậu khác nhau, mỗi loại đếm đúng 100 hạt đem nấu canh cho cụ uống, ngụ ý cầu mong trường thọ.”
"Về sau cụ già này quả nhiên sống rất thọ, sống qua ngưỡng 100 tuổi luôn."
"Thế là cái tục nấu canh đậu này bắt đầu lưu truyền, dùng càng nhiều loại đậu càng tốt, mỗi loại 100 hạt, chủng loại càng phong phú thì ngụ ý càng tốt, lời chúc càng sâu sắc."
"Bà nội tôi cứ mỗi dịp Tết đến là lại muốn lấy hên, nhưng cho nhiều loại đậu quá thì canh nấu ra lại khó uống. Cho nên bà thường chỉ cho vài loại đậu, hoặc chỉ nấu mỗi canh đậu xanh, canh đậu đỏ rồi uống thêm vài bát, coi như ngụ ý cũng giống nhau."
"Lạc Lạc nhắc tới canh đậu liền làm tôi chợt nhận ra, nhiều khi nguyên liệu đa dạng không phải là để món ăn ngon hơn, mà là vì càng nhiều loại thì ngụ ý càng tốt đẹp."
"Nghĩ kỹ lại xem, hôm sinh nhật Cưng Tiên Sinh, Tỉnh sư phụ đã làm hai món Điểm Tâm là Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hi Thang Đoàn, tất cả đều là những món mang ngụ ý cực kỳ tốt. Suy ra, Bách Quả Hãm Thang Đoàn dùng nguyên liệu phức tạp như vậy, mục đích có lẽ không phải là để hương vị ngon hơn, mà là vì ngụ ý.”
"Thế nên tôi mới được truyền cảm hứng, lại kết hợp với gợi ý là dùng rất nhiều kẹo bí đao, nên cảm thấy hướng đi chắc chắn là như vậy, bèn ở nhà luyện tập vài ngày."
"Các cậu xem hướng đi này hoàn toàn khả thi, chúng ta có phải nên cứ theo hướng này mà..." Tần Hoài cố tình ngừng lại, chừa thời gian cho Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An hùa theo.
Đàm Duy An nghe mà ngớ cả người, hắn thấy Tần Hoài nói cũng có lý đấy, nhưng hắn lại không sao hiểu nổi.
Hắn có cảm giác như Tần Hoài đang bịa chuyện để lừa mình, nhưng cái logic này nghe lại rất trôi chảy, với cả hắn cũng chẳng nghĩ ra được lý do gì Tần Hoài phải bịa chuyện lừa mình làm gì.
Hắn thực sự không hiểu.
Hắn không hiểu sao lại có người thông qua manh mối kẹo bí đao và vài dòng chat WeChat với em gái mà có thể đúc kết ra được cái ý tưởng kinh người như vậy.
LVQ8371