Tần Hoài xua tay: "Sao có thể gọi là lừa được, hồi tiểu học học thêm nhiều lắm. Lúc đó tôi học cấp ba, bố mẹ tôi vì muốn tỏ ra đối xử bình đắng nên tôi học thêm bao nhiêu môn thì Lạc Lạc cũng phải học bấy nhiêu, Toán Lý Hóa không đủ thì đắp thêm Olympic Toán, cờ vây vào. Giờ nghĩ lại, thành tích hồi tiểu học của con bé cũng được phết."
"Chỉ là lên cấp hai thì học thêm ít đi, lúc đó tôi đã thôi không đi học thêm nữa rồi, có đôi khi Lạc Lạc không muốn đi học mà làm mình làm mẩy, bố mẹ tôi không có thời gian quản nên cũng kệ luôn."
"Bây giờ đang là thời điểm mấu chốt, nhà lại không thiếu tiền, học thêm vài môn cũng tốt cho con bé."
Âu Dương: "Sao tôi cứ có cảm giác cậu chỉ đơn thuần là không muốn Lạc Lạc có một kỳ nghỉ quá vui vẻ nhỉ."
"Sao cậu lại nói vậy chứ? Tôi chính là người anh trai tốt nổi tiếng khắp mười dặm quanh quê nhà đấy." Tần Hoài tỏ vẻ nghiêm túc.
"Quan tâm đến việc học hành của em gái là điều tôi nên làm mà."
Ngày 16 tháng 1, trời nắng, thích hợp để tụ tập ăn uống.
Tần Hoài hiếm khi được ngủ nướng, ngủ một mạch đến 9 giờ mới tỉnh. Hắn liếc nhìn điện thoại, phát hiện toàn là tin nhắn chưa đọc.
Tin nhắn của Triệu Dung gửi đến sớm nhất, từ lúc hơn 4 giờ, đoán chừng là bà đã dậy, đến Vân Trung Thực Đường rồi mới nhắn tin.
Khi việc làm ăn của Vân Trung Thực Đường ngày càng ổn định, Triệu Dung và Tần Tòng Văn cũng không phải dậy sớm như trước nữa. Quán đã có đầu bếp làm bữa sáng và phụ bếp chuyên nghiệp, không cần bố mẹ của ông chủ ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, làm lụng vất vả đến chết đi sống lại nữa.
Triệu Dung hỏi những chuyện liên quan đến gia sư, từ kinh nghiệm giảng dạy, phân môn, tuổi tác, giới tính cho đến giá tiền một giờ đều hỏi sạch, tin nhắn gửi đến chỉ chít toàn là chữ.
Tần Hoài đọc đi đọc lại mấy lần mới nắm rõ được rốt cuộc mẹ hỏi những gì, rồi trả lời từng câu một.
Gia sư thì Cung Lương đã sớm tìm xong rồi, toàn bộ đều là giáo viên chuyên nghiệp. Hơn nữa xét thấy Tần Lạc là một nữ sinh cấp ba mười mấy tuổi, giáo viên mà Cung Lương tìm cơ bản đều là nữ, lại còn thuộc tuýp chủ nhiệm kỷ luật, đảm bảo chỉ cần đứng trước mặt Tần Lạc là con bé sẽ không dám giở trò lười biếng, trốn việc.
Tin nhắn sau Triệu Dung là của Trịnh Tư Nguyên gửi tới lúc hơn 7 giờ, cậu ta gửi địa chỉ nhà mình cho Tần Hoài, ngoài ra không nói thêm câu nào.
Sau đó là tin nhắn của Hoàng An Nghiêu gửi tới lúc 8 giờ. Vị thiếu đông gia không rành chuyện đối nhân xử thế này đang tự mình cân nhắc, bèn nhắn tin hỏi Tần Hoài đến nhà Trịnh Đạt ăn cơm thì có cần mang theo chút hoa quả không.
Tần Hoài vừa đánh răng vừa trả lời tin nhắn của Hoàng An Nghiêu, bảo cậu ta nếu thật lòng muốn mua thì cứ mua, nhưng lúc mang hoa quả đến tốt nhất nên chuẩn bị sẵn vài câu chúc tụng.
Sau đó Hoàng An Nghiêu nhắn lại, cậu ta đã cùng bố đến nhà Trịnh Đạt rồi, đang bị các bậc trưởng bối chỉ huy làm việc này việc kia, nhưng có vẻ làm không tốt cho lắm.
Hoàng An Nghiêu nhờ Tần Hoài mua giúp cậu ta hai cân cherry, cậu ta thèm ăn cherry.
Tần Hoài nhắn lại một số 6, đi lục tủ lạnh, tìm được một hộp nhỏ Âu Dương ăn dở, nhìn sơ qua chắc cũng được hơn nửa cân, bèn lấy ra cho vào túi nilon.
Tin nhắn mới nhất là của Cung Lương gửi từ 7 phút trước, hỏi Tần Hoài đã xuất phát chưa, nếu chưa thì ông ấy có thể cho hắn đi nhờ một đoạn.
Tần Hoài trả lời là chưa.
Cung Lương không nhắn lại, nhưng 5 giây sau ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa.
"Tiểu Tần sư phụ, cháu còn bao lâu nữa thì xuất phát? Chú phải thu dọn chút đồ, chắc mất khoảng năm sáu phút, cháu xong thì ới chú một tiếng nhé."
Tần Hoài vội ra mở cửa, thấy Cung Lương đang mặc một chiếc áo khoác phao dáng thể thao, hai tay trống trơn, quần áo chỉnh tề, nhìn chẳng có vẻ gì là đang thu dọn đồ đạc cả.
"Cung Tiên Sinh, cháu cũng cần khoảng hai ba phút nữa ạ." Tần Hoài nói.
"Được, xong thì cháu cứ qua thắng bên này, chú để sẵn cửa cho." Cung Lương vui vẻ nói, rồi quay vào nhà gọi lớn: "Bảo Châu, dọn đồ xong chưa? Mang hết đồ chơi đi nhé!”
"Biết rồi bố, sao bố mua lắm đồ chơi thế? Nhà chú Trịnh có cháu gái cơ mà? Bố mua xe tăng với mô hình ô tô làm gì?"
"Cái con bé này biết gì chứ? Nhỡ đâu cô bé đó lại thích chơi mấy thứ này thì sao, chuẩn bị phòng hờ vẫn hơn. Đừng có mang định kiến với trẻ con, hồi đi học con chẳng khóc lóc gào thét đòi mẹ mua Gundam cho còn gì, mẹ không mua thì con đi cướp của anh con đấy."
Lịch sử đen tối của Cung Bảo Châu +1.
Tần Hoài đành im lặng, như vậy ít ra Cung Bảo Châu ở trong nhà sẽ tưởng hắn không nghe thấy đoạn hội thoại vừa rồi. Hắn không đóng cửa mà đi thẳng đến trước cửa phòng Âu Dương gõ cửa.
"Dậy chưa?” Tần Hoài hỏi.
"Dậy rồi dậy rồi." Âu Dương ngoài miệng kêu dậy rồi nhưng đầu tóc vẫn rối bù như tổ chim ra mở cửa, trên màn hình điện thoại vẫn đang là giao diện game. Tần Hoài liếc nhìn vào phòng, phát hiện cậu ta đã sắp xếp hành lý xong xuôi.
"Tối nay Lạc Lạc đến rồi đấy." Tần Hoài nhắc nhở Âu Dương ban ngày đừng quên dọn nhà.
"Biết rồi, tôi làm việc thì cậu cứ yên tâm. Cậu xem, hành lý tối qua đã thu dọn xong, phô mai que sáng nay cũng nhét vào nốt rồi."
"Đống ga trải giường vỏ chăn này lát nữa tôi sẽ gói gọn mang đi hết. Tôi mua một bộ chăn ga gối đệm mới tinh màu hồng, Lạc Lạc chắc chắn sẽ thích. Lát nữa dì dọn dẹp tới, tôi sẽ dặn dì ấy thay cho con bé."
“Cậu yên tâm, lúc đi tôi đảm bảo sẽ ra đi nhẹ nhàng, không mang theo một gợn mây."
LVQ8371