Thoạt nghe hệt như câu chuyện về một nam chính đã max cấp kỹ năng thương trường, một đường vượt ải chém tướng, đạp bằng mọi chông gai, dễ như trở bàn tay vậy.
Cộng thêm Cung Lương ăn nói khéo léo, không nói lời thừa thãi, kể chuyện cứ gọi là trầm bổng chập trùng, đặc sắc vô cùng, khiến Cung Bảo Châu ngồi ghế sau nghe mà kích động, không ngừng gặng hỏi: "Rồi sao nữa, nam chính có chốt được cái đơn đó không?"
Cung Bảo Châu còn quên mất nam chính trong câu chuyện này chính là bố cô ấy.
Khi xe chạy đến dưới lầu khu chung cư, Cung Lương mới kể đến đoạn ông ấy đã đại sát tứ phương ở Bắc Bình như thế nào, làm một loạt các xưởng trưởng kinh ngạc, khiến một vị xưởng trưởng muốn đào góc tường ngay tại trận.
Tần Hoài hơi muốn nghe cho xong, nhưng thời gian đã không còn sớm nữa.
Bữa trưa bắt đầu khá muộn, hơn 12 giờ 40 mới dọn cơm, ăn xong cũng hơn 2 giờ, ngồi buôn đưa lê một tiếng đồng hồ là hơn 3 giờ, giờ ngoảnh đi ngoảnh lại là sắp 4 giờ rồi.
Tần Hoài còn phải tranh thủ ngủ hai ba tiếng, ăn chút gì đó, lướt WeChat tán gẫu một lúc, tham gia cuộc gọi video của nhóm [Gia đình Tướng Thân yêu thương nhau] để hỏi han mấy ông bà già neo đơn, rồi mới ra ga tàu cao tốc đón Tần Lạc.
Mấy thể loại truyện sảng văn thế này cứ để lần sau nghe tiếp vậy.
Dựa theo kinh nghiệm nghe ông Vương ôn lại chuyện xưa của Tần Hoài, con người ta một khi đã bắt đầu nhớ về dĩ vãng thì sẽ nhớ mãi không ngừng, kiểu gì cũng có ngày hắn sẽ lại được nghe chính câu chuyện đó từ miệng ông ấy.
Tần Hoài lên lầu đi ngủ.
Lịch trình tiếp theo cũng diễn ra đúng như những gì Tần Hoài sắp xếp: ngủ, thức dậy, ăn đại chút gì đó, gọi video tán gẫu, rồi đi đón Tần Lạc.
Trên đường Tần Hoài bắt taxi ra ga tàu cao tốc, hắn vẫn đang gọi video tán gẫu với mọi người. Giờ này Khuất Tĩnh đã tan làm, quân số có mặt cực kỳ đông đủ.
"Cái món Kiềm Hoa Cung Đăng Bao này nghe tên thôi đã thấy ngon rồi, tiếc là Tiểu Tần em bây giờ chưa biết làm, nếu không dịp Tết mà được ăn cái loại bánh bao mang đậm không khí lễ hội thế này thì hợp cảnh biết mấy." Trần Huệ Hồng tiếc nuối cảm thán.
"Kiềm Hoa Bao tượng trưng cho sự khởi đầu của những điều mới mẻ tốt đẹp, thì liên quan gì đến Tết chứ?" La Quân mặt không cảm xúc cà khịa.
"Sự khởi đầu của những điều mới mẻ tốt đẹp, tống cựu nghênh tân, quá hợp với Tết còn gì!" Trần Huệ Hồng đáp.
"À đúng rồi ông La này, Trương Thục Mai dịp Tết chắc cũng phải về quê mấy ngày nhỉ? Ông ở nhà một mình có lo liệu được không? Hay là ông sang nhà tôi ăn Tết đi, hoặc là ông đến chỗ Khuất Tĩnh mà ăn Tết, cô nhỉ viện đông người cho náo nhiệt." Tư duy của Trần Huệ Hồng nhảy số rất nhanh.
"Tôi già rồi chứ có phải tàn phế đâu, tôi tự lo liệu được cuộc sống của mình OK?" La Quân tức đến mức tuôn cả tiếng Anh, "Mấy năm trước năm nào tôi chẳng đón Tết như vậy, sao không thấy bà quan tâm?"
"Ông nói hay nhỉ, mấy năm trước tôi đâu có biết tôi không phải là người, cũng đâu biết ông không phải là người."
Tần Hoài không nhịn được, phụt cười thành tiếng.
"Chị Hồng, Khuất Tĩnh, La tiên sinh, em xuống xe đây, không buôn chuyện nữa nhé. La tiên sinh, cháu thấy đề nghị của chị Hồng rất hay đấy, ông có thể đến cô nhi viện đón Tết. Ông quyên góp nhiều tiền cho cô nhi viện như vậy, Viện trưởng Khuất chắc chắn sẽ tiếp đón ông vô cùng nồng nhiệt, không chừng còn để bọn trẻ vẽ tranh, ca hát, biểu diễn văn nghệ, làm đồ thủ công, làm Điểm Tâm cho ông nữa, toàn là những kỷ niệm quý giá cả đấy." Tần Hoài rất có kinh nghiệm đưa ra lời khuyên, sau đó lại càng kinh nghiệm hơn khi dập máy gọi video trước khi La Quân bắt đầu chửi bới.
Gửi cho Tần Lạc một tin nhắn, hai phút sau, hai anh em đã hội ngộ ở ga tàu cao tốc.
"Anh!" Tần Lạc kéo hai chiếc vali to đùng kích động lao như bay về phía Tần Hoài, "Anh ơi, cuối cùng em cũng được gặp anh rồi! Anh có biết dạo này em sống kiểu gì không, bánh bao bố làm càng ngày càng khó nuốt, nếu không nhờ có bánh bao của anh Trần An thì em chẳng biết phải sống sao nữa."
"Đoạn vừa rồi em nói anh ghi âm lại cả rồi, lát nữa sẽ gửi cho bố, tiền mừng tuổi năm nay của em coi như bay màu." Tần Hoài nghiêm túc nói.
"Được rồi, đùa đấy, ăn gì chưa?" Tần Hoài đón lấy một chiếc vali.
"Em ăn suất ăn trên máy bay rồi, một suất không đủ no nên em ăn tận hai suất. Lên tàu cao tốc vốn dĩ em định mua cơm hộp, nhưng đắt quá, loại 30 tệ hết sạch chỉ còn loại 50 tệ. Lúc ra khỏi nhà mẹ cho em có 1000 tệ tiền tiêu vặt, nếu ăn một bữa trên tàu bay mất một phần hai mươi thì lỗ quá."
"Anh ơi, giờ này còn cơm ăn không? Có phải chỉ còn mỗi đồ nướng thôi không? Anh có biết quán nướng nào ngon không? Bữa nướng đầu tiên của em ở Cô Tô anh bao nhé? 1000 tệ này em có thể tạm thời không trả anh được không? Em muốn giữ lại để uống trà sữa.” Tần Lạc líu lo nói không ngừng.
Tần Hoài bảo: "Cứ giữ lấy đi, lấy tiền mừng tuổi dịp Tết ra gán nợ là được. Bớt uống trà sữa lại, thèm quá thì bảo anh Âu Dương pha Trà Chanh Giã Tay cho, nhớ là uống loại bình thường thôi đấy."
"Ở nhà có đồ ăn rồi, anh Tư Nguyên đặc biệt làm Bánh Trung Thu Thịt Tươi với Tô Bính cho em, Âu Dương cũng mua sẵn đồ ăn vặt và nước ngọt cho em rồi. Lát nữa anh gửi mật khẩu WiFi cho, 10 giờ sáng mai gia sư đầu tiên sẽ đến nhà, lúc đó anh đi làm ở Hoàng Ký không rảnh quản em, nhưng anh đã nhờ chị Hồng đưa Tuệ Tuệ sang nhà mình làm bài tập rồi."
"Tối chơi điện thoại thì đừng có thức khuya quá, phải để lại ấn tượng tốt cho giáo viên dạy kèm đấy."
LVQ8371