Tần đại gia lãng tai nên chẳng nghe lọt chữ nào, tình hình thế nào cũng không rõ, bèn kéo Tần Viện Trưởng lớn tiếng hỏi han mấy câu rồi mới bừng tỉnh đại ngộ: "Tôi biết rồi, cái này tôi từng xem trên tivi này, món ăn do ngự trù nấu bưng lên bàn, phải tưới thêm chút nước sốt trước mnặt hoàng đế rồi đợi vài giây mới coi là hoàn thành."
Thật ra cũng chẳng đến mức khoa trương như thế.
3 phút 50 giây thật ra là...
Đóng góp vĩ đại nhất của Âu Dương dành cho món Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Ba phút trôi qua, nương theo tiếng chuông báo thức điện thoại rung lên, mọi người nhao nhao bưng bát lên bắt đầu thưởng thức.
Tần Lạc rất có kinh nghiệm, ăn viên nhân đậu đỏ trước, những người còn lại đều thấy cô bé có vẻ sành sỏi nên L2 .^ ^ ^ + .^ cũng bắt chước làm theo, nếm viên nhân đậu đỏ đầu tiên.
Cắn một miếng.
Mọi người đều không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ có Tần Lạc là hơi thất vọng.
Lần này nhân đậu đỏ dùng để làm bánh trôi chỉ là loại nhân làm sẵn bình thường nhất bán ngoài chợ, kiểu ăn tàm tạm không khen không chê, còn chẳng bằng nhân đậu đỏ tự làm của mấy quán ăn sáng bán bánh bao nhân đậu, lại càng không có cửa so sánh với loại nhân do chính tay Tần Hoài sên.
"Cái bánh trôi to đùng này ăn cũng y chang bánh trôi nhỏ thôi nhỉ, có phải người bên Cô Tô không thích ăn bánh trôi nhỏ nên mới nặn to chà bá thế này không?" Tần đại gia tự thấy mình đang thì thầm rất nhỏ với Tần Viện Trưởng, nhưng ông nào biết cả cái phòng bếp này ai nấy đều nghe rành rành.
Tần Viện Trưởng cũng gân cổ gào lại cực to: "Chắc là thế, nhưng mà lớp vỏ nếp Hoài Hoài làm ăn ngon phết đấy."
Thấy chưa, tình yêu thương mà Tần Viện Trưởng dành cho Tần Hoài lúc này đã bộc lộ rõ ràng không giấu đi đâu được.
Viên thứ hai Tần Lạc chọn là viên nhân vừng đường, cắn một miếng lại càng thấy thất vọng tràn trề, hương vị chẳng khác gì mấy loại bánh trôi đông lạnh bình dân bán trong siêu thị.
Đương nhiên, lớp vỏ nếp thì ăn ngon hơn một chút.
Tần đại gia quả quyết: "Người bên Cô Tô chắc chắn là thích ăn bánh trôi siêu to khổng lồ rồi!"
Viên thứ ba, nhân thịt tươi.
Tần Hoài và Tần Lạc gần như cắn viên bánh trôi nhân thịt tươi cùng một lúc, hai anh em đều bị kinh ngạc.
Biết nói sao nhỉ, nếu nhân đậu đỏ và nhân vừng đường cực kỳ ngon, thì viên bánh trôi nhân thịt tươi sẽ có vẻ nhạt nhòa, chẳng đọng lại ấn tượng gì, chỉ như một viên bánh mặn qua đường dùng để cân bằng lại vị mặn ngọt mà thôi.
Nhưng khi nhân đậu đỏ và nhân vừng đường quá đỗi bình thường, thì viên bánh trôi nhân thịt tươi lại trở nên vô cùng xuất sắc.
Cắn một miếng phải gọi là bùng nổ vị giác.
Hương vị thịt lợn hài hòa, kết cấu săn chắc, nước thịt ứa ra ngập chân răng, gia vị mặn mà đậm đà, chạm vào đầu lưỡi đang có chút ngấy vì vừa xơi liền tù tì hai viên bánh trôi nhân ngọt. Ngay khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào phần nhân thịt ấy.
Ồ, viên bánh trôi nhân thịt vĩ đại đã đánh chiếm trọn vẹn vị giác của thực khách rồi.
"Ưm." Tần Lạc khẽ rên lên một tiếng cảm thán, nhai tóp tép rồi vội vàng nuốt ực xuống bụng, kích động khen ngợi: "Anh hai ơi, anh thành công rồi, bánh trôi nhân thịt hôm nay ngon bá cháy!"
Con bé ngốc này, thế này cũng chẳng tính là thành công đâu, nhiều nhất chỉ được coi là không có so sánh thì không có đau thương mà thôi.
Nếu em bị ép húp một bát canh vừng gạo nếp do Tần Viện Trưởng nấu trước, rồi mới được ăn cái viên bánh trôi nhân vừng đường bình thường lúc nãy, thì em cũng sẽ thấy viên bánh trôi đó là cực phẩm nhân gian thôi.
Tần Lạc ăn ngấu ăn nghiến nuốt chứng viên bánh trôi nhân thịt, sau đó lại múc viên Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân Bách Quả nhét thắng vào miệng.
"Ưm." Tần Lạc lại tiếp tục phát ra tiếng rên rỉ tán thưởng.
Nhưng tiếng cảm thán của Tần đại gia còn to hơn cả tiếng tán thưởng của Tần Lạc.
"Hương vị của hai viên sau này ngon phết, bánh trôi to của thành phố lớn quả nhiên là có chút tài nghệ đấy!"
Với cái kiểu ăn nâng lên đặt xuống dìm hàng trước khen ngợi sau này, nhóm người Tần Viện Trưởng đều đồng lòng công nhận Tứ Hỷ Thang Đoàn là một món Điểm Tâm rất đáng để thử.
Thậm chí Tần Tòng Văn còn cảm thấy mình vừa phát hiện ra chân lý, bí ẩn của món Tứ Hỷ Thang Đoàn này chính là bắt thực khách phải ăn viên nhân đậu đỏ và nhân vừng đường bình thường tẻ nhạt trước, sau đó mới ăn viên nhân thịt và nhân Bách Quả thơm ngon, từ đó làm bật lên sự xuất sắc của hai viên sau.
Chiêu này giống hệt với triết lý bán bánh bao của Tiệm Ăn Sáng Tần Gia nhà ông, mẻ đầu tiên thì bán bánh do Tần Tòng Văn nặn, từ mẻ thứ hai trở đi mới bắt đầu trà trộn bánh do Tần Hoài làm vào.
Không ăn mẻ thứ nhất thì làm sao mọi người biết được mẻ bánh bao thứ hai nó trân quý đến nhường nào.
Tần Tòng Văn đã giác ngộ rồi.
Quả nhiên vẫn là chiêu trò ở thành phố lớn thâm sâu thật!
Ăn xong bánh trôi, Tần Hoài lại cắm mặt vào nặn bánh trôi tiếp.
Những người khác đã nặn xong hết bánh bao rồi, Tần Hoài vẫn đang nặn bánh trôi.
Thấy mọi người cũng chẳng giúp được gì thêm, Tần Viện Trưởng quán triệt tinh thần không ở lại phòng bếp gây cản trở chính là sự giúp đỡ to lớn nhất, bèn dẫn mọi người lên văn phòng của bà để chiêm ngưỡng những bức tranh bọn trẻ vẽ trong năm qua.
Chủ yếu là dẫn Tần Tòng Văn, Tần Lạc và Triệu Dung đi.
Từ ngày cô nhi viện sắm được hộp bút sáp đủ màu, trình độ hội họa của bọn trẻ phải gọi là tiến bộ vượt bậc, tác phẩm vẽ ra cuối cùng cũng giống tranh cho người xem rồi.
Tần Hoài nghi ngờ Tần Viện Trưởng sẽ nhân cơ hội thưởng thức tranh lần này mà nhét thêm hàng lậu vào.
LVQ8371