"Nào là cá sống vận chuyển từ miền Nam lên, tay gấu, mật gấu, thịt hổ tươi rói thợ săn vừa săn được, nấm tùng nhưng khó hái trên vùng núi Tây Nam, rồi cả trứng cá muối, gan ngỗng gì đó du nhập từ phương Tây, rau xanh tươi rói khó tìm giữa mùa đông giá rét, nói chung nếu có gan rồng mật phượng thì họ cũng hận không thể bắt đầu bếp nhét hết vào.”
"Mớ nguyên liệu đó nhồi vào còn tạp nham hơn cái Bách Quả Hãm của em nhiều, chim bay trên trời, thú chạy dưới đất, cá bơi dưới nước, đồ củ chôn dưới đất, chỉ cần là đồ đắt tiền, đồ hiếm lạ thì đều phải nhét tuốt luốt vào bụng lợn. Thế mà món Bào Đồn làm ra cuối cùng vẫn phải ngon, dọa cho ông chủ và đầu bếp của mấy nhà hàng lớn sợ quá phải bỏ trốn ngay trong đêm."
"Thế mấy người không bỏ trốn làm ra ăn có ngon không chị?" Tần Hoài tò mò hỏi, trước đây Trần Huệ Hồng chưa từng kể câu chuyện xưa nào đặc sắc đến thế.
Trần Huệ Hồng ngẫm nghĩ một chút: "Bình thường."
"Cũng không thể nói thế được, thực ra nó mang đúng hương vị của món Bào Đồn. Bây giờ nghĩ lại mới thấy đám đầu bếp hồi đó cũng giỏi thật, nhồi cả đống thứ tạp nham vào mà cuối cùng món Bào Đồn làm ra lại có hương vị chẳng khác nguyên bản là mấy."
"Lúc đó chị không hiểu, nhưng giờ thì hiểu rồi. Mấy vị thiếu gia nhà giàu kia đâu có theo đuổi món ăn ngon, thứ họ cần là sự đắt đỏ, mới lạ, độc nhất vô nhị, cốt chỉ để đè bẹp những người khác mà thôi."
"Thêm vào đó, ông chủ của mấy nhà hàng cũng rất biết cách đặt tên, gọi mấy con lợn sữa quay đó là Long Phượng Trình Tường Như Ý Bào Đồn, rồi Bát Trân Bát Bảo Bát Vị Bát Phúc Bát Hỷ Bào Đồn, mở miệng ra toàn là lời cát tường. Cứ làm như nhồi nguyên liệu càng quý hiếm thì phúc khí và hỉ khí nhồi vào càng nhiều, ăn xong là có thể sống lâu trăm tuổi vậy."
"Hồi đó ông chủ các nhà hàng cũng sợ món Bào Đồn làm ra không ngon sẽ chọc giận các vị quý nhân bên trên. Ở Thái Phong Lâu, cứ mỗi lần làm ra hương vị Bào Đồn mới, ông chủ Lư lại gọi chị tới nếm thử. Chị thấy lần nào vị cũng na ná nhau chẳng có gì khác biệt, nhưng dường như phải không có sự khác biệt thì ông chủ Lư mới yên tâm."
Tần Hoài nhận xét sắc bén trúng tim đen: "Bởi vì không có sự khác biệt mới là an toàn nhất. Trước đó quý nhân đã hài lòng với hương vị này rồi, họ sợ lỡ đổi vị mà quý nhân không ưng thì lại rước họa vào thân."
Thời loạn lạc, cho dù là đầu bếp thì cũng chẳng được an toàn.
"Thế nên, Hồng tỷ, chị có biết vì sao đầu bếp Thái Phong Lâu có thể làm ra món Bào Đồn với đủ loại nguyên liệu khác nhau mà vẫn giữ nguyên được một hương vị không?" Tần Hoài hỏi.
Trần Huệ Hồng lắc đầu: "Chị có biết nấu ăn đâu, ở nhà băm có mớ rau mà còn suýt băm vào chân thì sao biết được mấy cái bí phương này. Nhưng chị nghĩ chẳng qua cũng chỉ là làm qua quýt cho xong chuyện thôi, thời đó các nhà hàng lớn ở Bắc Bình đều mang tâm lý làm qua loa để đối phó với mấy vị quý nhân bề trên cả."
"Hành động thì qua quýt, nhưng mồm mép thì phải khua môi múa mép cho thật kêu. Hương vị món ăn có thể giống nhau, nhưng nguyên liệu nhất định phải khác biệt, tạo hình nhất định phải hoa mỹ lòe loẹt, cái tên gọi ra nghe nhất định phải kêu, và ngụ ý thì nhất định phải thật tốt lành."
Làm qua loa.
Bàn tay đang cầm kẹp hoa của Tần Hoài chợt khựng lại.
Khoan đã, làm qua loa.
Tần Hoài chợt nhớ tới ấn tượng sâu sắc chung của Cung Lương và Trịnh Đạt về món Bách Quả Hãm Thang Đoàn lần đó.
Dùng cực kỳ nhiều mứt bí đao.
Nhiều đến mức Tỉnh sư phụ tự chuẩn bị không đủ, Trịnh Đạt phải chạy về nhà vơ vét thêm 5 cân mứt bí đao đắp vào.
Vì mứt bí đao vốn dĩ là một trong những nguyên liệu chính quan trọng để làm Bách Quả Hãm, bất kể là loại Bách Quả Hãm nào thì mứt bí đao vẫn luôn là nhân vật chính tuyệt đối, nên Tần Hoài cũng không mảy may để tâm.
Nhưng nhỡ đâu Tỉnh sư phụ cố tình dùng một lượng lớn mứt bí đao như vậy thì sao?
Nhỡ đâu chân lý của Bách Quả Hãm thực chất chỉ là làm qua loa thì sao?
Năm đó các vị quý nhân ở Bắc Bình đua nhau khoe của, khiến ông chủ các nhà hàng lớn sầu não đến rụng cả tóc, đành dùng cách làm qua loa để chế biến Bào Đồn, hương vị không đạt thì lấy ngụ ý bù vào. Nào là Bát Trân Bát Phúc Bát Hỷ, Phúc Lộc Song Toàn, Long Phượng Trình Tường, Trăm Năm Hòa Hợp, Sống Lâu Trăm Tuổi. Bọn họ đem sự quý hiếm và đa dạng của nguyên liệu gắn liền với những ngụ ý cát tường, càng nhồi nhiều nguyên liệu quý hiếm thì ngụ ý lại càng tốt đẹp.
Nhỡ đâu lúc đó Tỉnh sư phụ cũng nghĩ như vậy thì sao?
Năm xưa, cái thời Trần Huệ Hồng còn ăn chực uống chực ở Thái Phong Lâu, Bếp trưởng lúc ấy là Giang Thừa Đức. Tỉnh sư phụ tên thật là Giang Vệ Kim, là con trai của Giang Thừa Đức. Với tuổi tác của ông, có thể ông không rõ ngọn ngành câu chuyện đấu phú năm xưa, nhưng ông chắc chắn có ấn tượng sâu sắc với những món Bào Đồn cổ quái kia, đồng thời cũng ghi nhớ luôn những ngụ ý tốt lành mà chúng đại diện.
Bất kể là Tứ Hỷ Thang Đoàn hay Kiềm Hoa Cưng Đăng Bao, thì đều là những món ăn mang ngụ ý tốt lành.
Có lẽ lúc ấy Tỉnh sư phụ dùng những nguyên liệu phức tạp đến thế, dùng nhiều mứt bí đao và các loại hạt như thế, tốn kém cả đống tiền, cuối cùng lại dùng cái kiểu làm qua loa để nặn ra món Bách Quả Hãm Thang Đoàn, thực chất chỉ là muốn gửi gắm một ngụ ý và lời chúc phúc tốt đẹp đến cho hậu bối mà thôi.
Bát Trân Bát Hỷ Bát Phúc, Phúc Lộc Song Toàn, Trăm Năm Hòa Hợp, Sức Khỏe Dồi Dào, Sống Lâu Trăm Tuổi.
LVQ8371