Lời của Trịnh Đạt khiến Cưng Lương đang ngây người bừng tỉnh, theo bản năng hùa theo: "Cái này mà gọi là trổ tài thử chút thôi thì thời buổi này chắng còn món Điểm Tâm nào ăn được nữa rồi. Ông bạn Trịnh Đạt này mấy năm nay giấu nghề ghê thế, biết làm món Điểm Tâm ngon thế này mà chăng chịu làm. Sao nào, sợ tôi ngày nào cũng bám lấy bắt ông xuống bếp à?”
Trịnh Đạt suýt chút nữa thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Làm gì có làm gì có, tại biết làm nhiều món quá, mấy năm trước tôi không nhớ ra thôi."
Trịnh Tư Nguyên cạn lời gắp một chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao đặt lên tay cẩn thận ngắm nghía, phát hiện quả thực không bới móc được khuyết điểm nào về mặt kỹ thuật, tạo hình cũng chẳng chê vào đâu được.
Nhân đường vừng thơm ngọt mà không hề ngấy, tuy đều là nhân đường vừng nhưng nhân của Kiềm Hoa Cung Đăng Bao lại khác với Tứ Hỉ Thang Đoàn, độ ngọt sẽ giảm đi đôi chút, càng hợp với lớp vỏ bánh mềm xốp.
Vỏ bánh bao thì càng khỏi phải bàn, mềm xốp, thơm nức mùi lúa mì, không giống như những loại Điểm Tâm tạo hình phức tạp bình thường có lớp vỏ hơi cứng, đây là một lớp vỏ bánh bao vô cùng chuẩn mực và ngon miệng.
Đây chính là sự thể hiện tay nghề của bậc thầy bếp bánh.
Rất nhiều khi vì để chú trọng tạo hình, một số đầu bếp bếp bánh sẽ chọn cách hy sinh hương vị để đạt được sự hoàn hảo về mặt thị giác, cũng chính là cái gọi là có đỏ mà không có thơm.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao mà Trịnh Đạt làm hôm nay, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là vừa đẹp mắt lại vừa ngon miệng.
"Tần Hoài, cậu nói xem rốt cuộc bố tôi nghĩ cái gì vậy? Nếu bố tôi chịu làm Điểm Tâm thế này từ sớm thì đã trở thành bậc thầy bếp bánh rồi, bố tôi mà chịu bỏ ra một nửa tâm tư làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao hôm nay vào món Bách Quả Hãm, thì đã chẳng đi làm cái loại Bách Quả Hãm nhân hạt dưa đậu phộng." Trịnh Tư Nguyên vừa ăn vừa oán trách.
Tần Hoài tỏ vẻ hai chuyện đó khác nhau, thỉnh thoảng ra oai một lần thì đúng là ra oai, chứ ngày nào cũng ra oai thì phải bỏ công ra luyện đấy.
Tần Hoài hé miệng định bịa đại câu gì đó, thì âm thanh nhắc nhở của hệ thống đã vang lên trong đầu hắn.
"Tinh, chúc mừng người chơi hoàn thành Nhiệm vụ Phụ [Sự khát vọng của Cung Lương], nhận được phần thưởng nhiệm vụ: [Một đoạn ký ức của Cung Lương], [Sự khẳng định của Cung Lương]."
Tần Hoài nhìn sang Cung Lương.
Cung Lương đã cắn miếng bánh bao đầu tiên.
Nhìn cái điệu bộ của Cung Lương kìa, ăn mà nước mắt rưng rưng sắp trào ra đến nơi rồi.
Cưng Tiên Sinh của chúng ta đúng là người sống tình cảm mà.
Hễ cứ xúc động một cái là lỗ hổng nào cũng lách luật được hết.
Nhiệm vụ Phụ đã hoàn thành, lại còn nhận được danh hiệu [Sự khẳng định của Cung Lương], Tần Hoài lập tức lấy cớ đi vệ sinh để chuồn lẹ, vào nhà vệ sinh kiểm tra danh hiệu trước.
Tiện thể nói luôn, nhà vệ sinh tầng một nhà Trịnh Đạt cũng rộng rãi ra phết.
[Sự khẳng định của Cung Lương]: Sự khẳng định của nhân viên sale vàng Cung Tiên Sinh, nhận được danh hiệu này, có xác suất cực lớn sẽ nhận được sự giúp đỡ của Cung Lương, đến Tết sẽ nhận được tiền mừng tuổi dày hơn người khác, dù sao thì sở thích thích đi phát tiền mừng tuổi khắp nơi vào dịp Tết của Cung Tiên Sinh cũng là điều mà ai ai cũng biết.
Danh hiệu thiết thực quá đi mất
Tần Hoài nguyện gọi đây là danh hiệu thiết thực nhất mà hệ thống trò chơi từng ban phát!
Tần Hoài biết Cung Lương rất thích đi phát lì xì dạo vào dịp Tết, thói quen này thậm chí còn lây sang cả Trịnh Đạt, kiểu đệ tử chân truyền của Hoàng Thắng Lợi như Đổng Sĩ cứ đến Tết là lại vớ bở được mấy cái lì xì to, nhưng hắn không ngờ đây lại là sở thích của Cung Lương.
Một sở thích đậm chất đại gia, Tần Hoài ưng!
Kiểm tra xong danh hiệu, Tần Hoài liếc qua [Một đoạn ký ức của Cung Lương], không định xem ngay hôm nay.
Mặc dù đoạn ký ức trước của Cung Lương khá ngắn, nhưng cũng chăng có gì đảm bảo đoạn ký ức này cũng sẽ ngắn gọn như vậy.
Lỡ mà giống như ký ức của Khuất Tĩnh, dòng thời gian kéo dài tận mấy năm, thì cho dù những tình tiết không quan trọng có thể tua nhanh như xem phim cũng vẫn chứa một lượng thông tin khổng lồ. Tần Hoài sợ đến lúc xem xong ký ức đi ra lại chẳng nhớ nổi cái gì, trong đầu chỉ toàn là tình tiết của đoạn ký ức đó, rồi quên béng luôn cả chuyện tối nay phải ra ga tàu cao tốc đón Tần Lạc thì dở.
Mặc dù Tần Lạc đã là một nữ sinh cấp ba độc lập tự chủ, ngày nào cũng tự bắt xe buýt đi học, mấy năm trước dịp Tết còn thường xuyên được bà nội Tần giao tiền nhờ bắt xe lam lên thị trấn mua ngỗng quay, nhưng con bé dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi.
Mấu chốt nhất là nếu người làm anh cả như Tần Hoài mà quên ra ga đón em gái, thì qua ngày hôm nay có khi hắn thành anh hai thật luôn cũng nên.
Đợi đến ngày mai bắt đầu đi học thêm, Tần Lạc khéo lại gào khóc ầm ĩ lấy chuyện này ra làm cái cớ uy hiếp để đòi bớt đi hai môn học cũng nên.
Tuyệt đối không thể để chuyện tày đình này xảy ra được
Tần Hoài xem chi tiết danh hiệu xong thì quay lại bàn ăn, phát hiện Cung Lương đã xơi tái xong chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, và đang cắm cúi ăn ngấu nghiến Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Ăn mà toát ra cả cái khí thế một người giữ ải, vạn người không thể qua.
Thật ra Tần Hoài cũng đã ăn hòm hòm rồi, sau khi ngồi xuống hắn liền bắt đầu gặm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
LVQ8371