Cung Lương cắn một miếng: "Sao lại là... mứt bí đao này là nhân gì vậy nhỉ?"
Người một miếng tôi một miếng, một miếng Thang Đoàn, một miếng thịt kho tàu, một miếng Thang Đoàn, một miếng cá, một miếng Thang Đoàn, một miếng bắp cải xào thịt, một buổi mukbang tẻ nhạt và nhàm chán cứ thế bắt đầu.
Còn về việc tại sao lại tẻ nhạt và nhàm chán ư.
Tần Hoài bày tỏ vì hắn không được ăn, quá nhàm chán, quá tẻ nhạt, hắn quá muốn rời khỏi nơi này.
Chết tiệt, trước đây lúc xem ký ức của những người khác sao không thấy khó chịu thế này nhỉ?
Ký ức của Cung Lương sao ngoài ăn ra thì toàn là ăn thế này, trước đây rốt cuộc hắn đã được ăn bao nhiêu món ngon vậy. Được ăn Điểm Tâm thì thôi đi, sao bây giờ đến đồ ăn ngon cũng được ăn thế.
Nam chính truyện sảng văn ăn uống cũng toàn diện quá rồi đấy.
Lúc ăn có từng suy nghĩ đến cảm nhận của nam chính truyện hệ thống không hả?
Đợi đến khi buổi mukbang nhàm chán này kết thúc, Cung Lương và Trịnh Đạt đã ăn đến mức sắp đi không nổi nữa. Thấy mọi người đều đã ănòmòm, Tỉnh sư phụ lúc này mới chậm rãi đứng dậy, đi vào bếp bưng Kiềm Hoa Cung Đăng Bao ra.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Không phải bị tạo hình của Kiềm Hoa Cung Đăng Bao làm cho kinh ngạc.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao do Tỉnh sư phụ làm cũng không tính là quá cầu kỳ, ít nhất là không lộng lẫy bằng chiếc mà Trịnh Đạt làm lần trước, nó chỉ là một chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao cực kỳ bình thường, thậm chí còn có chút sặc mùi làm ẩu.
Tần Hoài phát hiện viền hoa của chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao này không được tỉ mỉ cho lắm, người nặn bánh bao có vẻ hơi vội.
Quả nhiên Đại sư tay nghề có cao siêu đến đâu, thì cũng khó tránh khỏi có lúc làm ẩu.
Mọi người chấn động chủ yếu là vì bụng đã no đến chín phần rồi, không ngờ vẫn còn Điểm Tâm.
Lúc này thì có ăn hay không?
Đương nhiên là ăn rồi!
Chỉ là no chín phần thôi mà? Tiềm năng của dạ dày là vô hạn, cố gắng thêm tí nữa, no mười hai phần cũng được tuốt.
Thế là mọi người lại cố gắng nhét bánh bao vào miệng.
Cuối cùng, Trịnh Đạt và Cung Lương phải vịn tường mà đi.
Cung Lương còn định đưa Quách Minh Châu về, nhưng Quách Minh Châu bảo không cần, bây giờ hắn nên nhanh chóng về nhà nằm ra giường cho tiêu thực, cô cũng cần một mình đi bộ về, tiện thể sắp xếp lại câu chữ trên đường, để về nhà chém gió tung trời với bố mẹ về bữa tối nay.
Cung Lương tiễn Quách Minh Châu ra đến cửa nhà hàng quốc doanh, còn Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi thì vào bếp dọn dẹp.
Ngay lúc Cung Lương chuẩn bị về, Tỉnh Ly Hương liền gọi hắn lại.
"Tiểu Lương." Tỉnh Ly Hương vẫy tay gọi Cung Lương, hắn liền một tay ôm eo từ từ đi tới.
"Quà sinh nhật của cháu bác còn chưa đưa đâu."
Cưng Lương há miệng định nói, nhưng vừa mở ra lại phải ngậm chặt lại, rất rõ ràng là do ăn quá no, sợ nói thêm một câu là sẽ ợ hơi, kéo theo cả đống thức ăn trong dạ dày trào ra theo tiếng ợ.
Tỉnh Ly Hương đi vào bếp, lấy ra một chiếc xửng hấp nhỏ, rồi chậm rãi mở nắp xửng ra dưới ánh mắt khó hiểu của Cung Lương.
Bên trong là một chiếc Bánh Bao.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Một chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao vô cùng đẹp mắt.
Nếu như nói Kiềm Hoa Cung Đăng Bao mà mọi người vừa ăn lúc nãy là phiên bản tiêu chuẩn, chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao Trịnh Đạt làm lần trước là phiên bản Plus, thì chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao trước mắt này chính là phiên bản Pro Max.
Trực tiếp bỏ qua luôn phiên bản Pro ở giữa, là phiên bản tăng cường tối thượng.
Chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao này quả thực đẹp đến mức không tưởng.
Tám đường viền hoa, mỗi đường vân trên viền đều được nhấn tỉ mỉ cứ như dùng thước đo vậy, dưới đáy mỗi viền hoa còn có chữ nhỏ, ghép lại thành "Cát Tinh Cao Chiếu, Ngũ Phúc Lâm Môn".
Tám viền hoa tượng trưng cho các cạnh của đèn lồng, Tỉnh Ly Hương còn cố ý nặn thêm góc đèn lồng ở phần đáy viền, trên cùng dùng mứt hoa quả màu đỏ để điểm xuyết.
Đây mới thực sự là một tác phẩm nghệ thuật.
Cung Lương nhìn đến ngây cả người.
"Kiềm Hoa Cung Đăng Bao tượng trưng cho việc chào đón một khởi đầu mới, chiếc các cháu vừa ăn lúc nãy là Kiềm Hoa Cung Đăng Bao gột rửa quá khứ, còn chiếc này, là bác đặc biệt làm cho cháu để đón chào một khởi đầu mới."
"Bác biết bây giờ cháu chắc chắn ăn không nổi nữa, mang về tối nay hoặc sáng mai hâm lại ăn cũng thế thôi."
"Tuổi trẻ thật tốt, hồi bác còn trẻ gặp đồ ăn ngon cũng giống y như các cháu vậy, cứ cắm mặt vào ăn lấy ăn để, ăn đến mức no căng cả bụng mới thôi."
"Bây giờ thì chịu rồi, lớn tuổi rồi, chỉ cần ăn hơi no chút là ậm ạch cả đêm không ngủ được. Tiểu Lương à, nhân lúc còn trẻ, hãy ăn nhiều chơi nhiều, nhìn nhiều học nhiều vào."
"Đừng lúc nào cũng thiếu tự tin, hãy tin vào chính mình."
"Cháu bây giờ không còn là Tiểu Cung vô danh tiểu tốt nữa đâu, cháu bây giờ là nhân vật nổi đình nổi đám của xưởng dệt lụa, là Cung sale tiếng tăm lừng lẫy cơ mà."
"Ăn xong chiếc Bánh Bao này, cháu phải tống cựu nghênh tân, mở ra một cuộc đời hoàn toàn mới đấy nhé."
Cung Lương không nói gì, chỉ gật đầu thật mạnh.
Sau đó hắn đứt khoát cầm chiếc Bánh Bao lên, cắn một miếng thật to.
"Ợ." Cung Lương không nhịn được, ợ một tiếng.
Tỉnh sư phụ lại một lần nữa vui vẻ cười vang ha hả.
Ngày hôm qua, tôi đến khu du lịch núi Trường Bạch mà chỉ mặc đúng một chiếc quần bông, kết quả là cổ chân bị cước luôn rồi.
Ngày hôm nay, tôi vẫn anh dũng không sợ chết đi trượt tuyết tiếp.
Trượt tuyết vưi lắm, mai lại trượt tiếp.
LVQ8371