F4 ~ # VÀ , .xA ^ , ^” ¬- £ 3 Hắn đã mua vé tàu cao tốc lúc 10 giờ sáng hôm sau, đi tàu cao tốc đến Cầu Huyền, rồi bắt xe buýt nhỏ về làng.
Hành lý đã gói ghém xong xuôi, cũng chẳng có gì nhiều để mang theo, quần áo thay giặt ở nhà đều có đủ, chủ yếu là mang một ít dụng cụ làm bếp mới sắm ở Cô Tô cùng đống bài tập mà các gia sư giao cho Tần Lạc.
Các gia sư giao bài tập không nhiều, mỗi người chỉ giao hai xấp đề án, đủ để Tần Lạc vừa vui vẻ ăn Tết vừa không đến mức mải chơi quá mà chữ thầy trả hết cho thầy.
Ngày 6 tháng 2, tức là ngày hăm chín Tết, ba người Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Đạt và Cung Lương đã đưa Tần Hoài cùng Tần Lạc ra ga tàu cao tốc.
"Về rồi thì nhớ nghỉ ngơi cho khỏe nhé, đến nhà nhớ nhắn cái tin báo bình an." Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt dặn dò, rút từ trong túi ra một phong bao lì xì dày cộp, "Vốn dĩ cái lì xì này định đợi đến ba mươi Tết mới đưa, nhưng Tiểu Tần cậu đã về sớm thế này thì tôi cũng đưa trước luôn."
"Chúc mừng năm mới.”
Tần Hoài đáp lại: "Chúc bác năm mới vui vẻ ạ."
Nói xong, Hoàng Thắng Lợi lại rút từ túi khác ra một chiếc lì xì không dày bằng đưa cho Tần Lạc: "Đây là lì xì của Lạc Lạc, chúc cháu năm mới vui vẻ!"
"Oa, cháu cảm ơn bác Hoàng, chúc bác năm mới vui vẻ ạ!" Tần Lạc cảm thấy đây chắc chắn là cái Tết vui nhất mà cô bé từng đón.
Trịnh Đạt cũng không chịu thua kém, bèn rút từ trong túi ra hai cái lì xì, Tần Hoài một cái, Tần Lạc một cái.
"Lại đây Lạc Lạc, bên bác Trịnh cũng có lì xì này!”
"Cháu cảm ơn bác Trịnh, chúc bác năm mới vui vẻ ạ!"
Trịnh Đạt xúc động nói: "Tiểu Tần, không nói những chuyện khác, tâm ý của tôi cậu cũng biết, suy nghĩ của cậu tôi cũng rõ. Tôi vẫn giữ câu nói kia, mặc dù cậu không bái tôi làm thầy, nhưng trong lòng tôi cậu chẳng khác gì đồ đệ của tôi cả, tiền lì xì Tết của cậu cũng nhất định là dày nhất, nhiều nhất, đây là chút lòng thành của Trịnh sư phụ cậu!"
"Cháu cảm ơn Trịnh sư phụ." Tần Hoài cũng nhận lấy phong bao lì xì.
"Được rồi được rồi, phát lì xì thôi mà cũng sến súa thế." Cung Lương cười đi đến giữa Tần Hoài và Trịnh Đạt, lấy từ trong túi ra một xấp lì xì.
"Tần sư phụ, cậu cũng biết sở thích của tôi rồi đấy, tôi chỉ thích phát lì xì dịp Tết thôi, số lượng ít không phải phong cách của tôi, cậu cứ cầm lấy chỗ lì xì này trước đi."
"Bên này tôi còn chuẩn bị một ít quà năm mới, gửi về quê cậu không tiện, ra Tết tôi sẽ nhờ người đưa đến Sơn Thị."
Tần Hoài nhìn xấp lì xì mà kinh ngạc, hắn lớn chừng này rồi chưa từng nhận được nhiều lì xì đến thế.
Câu nói của Đổng Sĩ về việc Cung Lương vì muốn khuấy động không khí mà phát lì xì suốt 5 phút bỗng nhiên được hiện thực hóa.
Tần Lạc cũng sợ ngây người.
Cưng Lương chú ý tới Tần Lạc bên cạnh, vưng tay lên, lại lấy từ trong túi ra một xấp lì xì: Này Lạc Lạc, đây là của cháu.”
Tần Lạc hít sâu một hơi, xem ra cô bé sắp hạnh phúc đến ngất đi rồi.
Chỉ thấy Tần Lạc tự véo mạnh vào cánh tay một cái, đau đến mức nhăn nhó mặt mày, sau đó vui vẻ reo lên: "Trời ạ, không phải nằm mơ!"
Thật ngại quá, em gái tôi xem phim truyền hình nhiều quá, để mọi người chê cười rồi.
"Được rồi, chúng ta cũng đừng tụ tập ở cửa ga tàu cao tốc nữa, sắp đến giờ tàu chạy rồi, kẻo lại làm lỡ chuyến của Tiểu Tần." Cung Lương phẩy tay, "Bái bai, năm mới vui vẻ!"
“Năm mới vui vẻt”
Tần Hoài và Tần Lạc ngồi cạnh nhau trên tàu cao tốc, với thần thái giống hệt nhau, động tác tương tự, cùng một nhịp độ bóc lì xì. Một xấp lì xì, cái mỏng cái dày, thật khó để không thu hút sự chú ý tò mò của các hành khách ngồi xung quanh.
Đương nhiên, mọi người chỉ lén lút nhìn thôi.
Mọi người trên tàu cao tốc đều là bèo nước gặp nhau, người bình thường sẽ chẳng ai tự nhiên sấn sổ đến trước mặt Tần Hoài và Tần Lạc để nhìn chằm chằm hai anh em bóc lì xì cả.
Hai anh em bóc lì xì vô cùng ăn ý, đều bắt đầu bóc từ cái nhận được đầu tiên.
Trước tiên là bóc lì xì của Hoàng Thắng Lợi.
Một xấp tiền đỏ chót chói cả mắt, ngay khoảnh khắc Tần Lạc mở lì xì ra đã mừng rỡ kêu lên một tiếng "Oa", sau đó cảnh giác nhìn xung quanh, quan sát xem có kẻ xấu nào định cướp giật trên tàu cao tốc hay không, dọa cho các hành khách đang lén nhìn phải vội vàng thu hồi ánh mắt để tránh bị coi là biến thái.
Tần Lạc lặng lẽ đếm.
Hai anh em đếm tiền đều rất cẩn thận, không rút tiền ra ngoài mà làm như kẻ trộm, banh rộng miệng lì xì rồi dí sát mặt vào nhìn chằm chằm bên trong để đếm.
"Anh ơi, trong lì xì bác Hoàng cho em có 1800 tệ lận!" Tần Lạc hạ giọng nói với Tần Hoài, "Em phát tài rồi! Trong lì xì của anh có bao nhiêu?"
"6600." Tần Hoài bình tĩnh nói ra con số khiến tròng mắt Tần Lạc suýt rớt ra ngoài, hắn đưa tay lấy luôn lì xì của con bé, "Lì xì của em cái gì, đây là lì xì của anh, coi như trừ nợ.”
Nói xong, Tần Hoài lấy điện thoại ra nhìn lướt qua phần ghi chú: "Em còn nợ anh 8617 tệ 2 hào, mấy món Điểm Tâm em ăn dịp nghỉ đông anh không tính tiền, 2 hào số lẻ coi như xóa, hiện tại em nợ anh 6817 tệ."
Nhìn ánh mắt không thể tin nổi của Tần Lạc, Tần Hoài nhét thẳng lì xì vào túi: "Em có 600 tệ của Hồng tỷ để tiêu là được rồi, Tết nhất ở dưới quê em có chỗ nào cần tiêu tiền đâu, đếm cái tiếp theo đi."
Tần Lạc đột nhiên hơi hết muốn đếm, trực giác mách bảo cô bé rằng những phong bao lì xì nhận được hôm nay đều chẳng thuộc về mình.
LVQ8371