Mặc dù Tần Hoài không giao bất cứ bài tập nào liên quan đến Bách Quả Hăm Thang Đoàn cho Đàm Duy An, nhưng thời gian này cậu ta cũng chắng hề luyện tập làm món đó.
Đàm Duy An có nhịp độ của riêng cậu ta.
Và nhịp độ của cậu ta chính là tuyệt đối không đụng vào Bách Quả Hãm.
Đàm Duy An cảm thấy bản thân hơi bị dị ứng với ba chữ này rồi.
"Ừm... là thế này... thực ra... cái này... anh cho em hai phút để em sắp xếp lại một chút, quy trình của Bách Quả Hãm Thang Đoàn này là..." Bị Tần Hoài hỏi như vậy, não bộ của Đàm Duy An như bị chập mạch, chỉ cảm thấy giống hệt như thời còn đi học, đang ngồi thẫn thờ trong lớp thì bị thầy giáo gọi lên bảng trả lời câu hỏi.
Đàm Duy An điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho tiểu sư đệ, cầu cứu Cổ Lực tới giải vây cho mình.
Cổ Lực bưng lên một bát Hoành Thánh Trứu Sa vừa nấu xong, bên trong hoành thánh có rong biển, tôm khô nhỏ, còn rắc thêm một ít hành lá, đúng chuẩn hương vị mà Tần Hoài thích nhất.
Tần Hoài nhận lấy bát hoành thánh rồi bắt đầu ăn, thấy người bưng lên là Cổ Lực liền thuận miệng hỏi: "Như Ý Quyển của cậu luyện đến đâu rồi?"
Tần Hoài biết, thời gian này hắn đã hơi bỏ bê Cổ Lực rồi.
Dạo này có quá nhiều chuyện xảy ra, từ việc phát hiện ông Vương là Tinh Quái, Khuất Tĩnh tỉnh lại, cho đến chuyện Trần Huệ Hồng và đoàn khách của Vân Trung Thực Đường đến mua nhà, tâm trí của hắn đều dành hết cho những người bạn thân thiết, nên sự quan tâm dành cho những người xung quanh cũng tự nhiên ít đi rất nhiều.
. ` : r. h ~ ^ * . » > : TẮM Cổ Lực lại vốn là người lầm lì ít nói, ngày nào cũng đến sớm nhất, về muộn nhất, chắng nói chăng rằng chỉ cắm cúi làm việc, người khác bảo cậu ta làm øgì thì cậu ta làm nấy.
Hồi đầu lúc mọi người chưa quen nhau, đám người ở Hoàng Ký còn thi thoảng chú ý đến Cổ Lực một chút, dù sao thời gian làm việc của cậu ta cũng thực sự quá dài, cái kiểu "thánh cày cuốc" này vẫn rất đáng để mọi người xúm vào hóng hớt.
Bây giờ mọi người đã quen thân với nhau, đâm ra cũng thành thói quen, Cổ Lực dần dần trở nên mờ nhạt, chẳng còn chút cảm giác tồn tại nào.
Tần Hoài chợt nhận ra đã mấy ngày rồi hắn không được ăn Như Ý Quyển do Cổ Lực làm, ngày nào cậu ta cũng làm nhưng lại không chủ động mang cho hắn nếm thử. Những đầu bếp khác của Tri Vị Cư thì tích cực chủ động bưng trà rót nước dâng điểm tâm, nên trọng tâm chú ý của hắn tự nhiên cũng đặt vào những đầu bếp khác.
Cổ Lực rầu rĩ đáp: "Vẫn giống như trước ạ, không có gì thay đổi."
Không có thay đổi tức là không có tiến bộ.
"Em sẽ luyện tập thêm." Cổ Lực bổ sung.
"Cố gắng luyện tập cho tốt." Tần Hoài động viên, "Tích lũy đủ về lượng thì mới dẫn đến sự thay đổi về chất được chứ."
Trong lúc nói chuyện, Tần Hoài đã ăn hết nửa bát hoành thánh, hắn dời mắt về phía Đàm Duy An: "Sắp xếp xong chưa?"
Đàm Duy An: ... Có phải Tần Hoài lén đi làm thêm nghề giáo viên rồi không? Sao cậu ta lại thấy Tần Hoài cứ giông giống ông chủ nhiệm giáo dục hồi cấp hai của mình thế nhỉ?
Đàm Duy An chỉ đành lắp bắp đọc lại một lượt công thức Bách Quả Hãm mà cậu ta đã nói với Tần Hoài từ trước, kèm theo một vài cách hiểu vừa mới bịa ra tức thì, cuối cùng mếu máo nói:
"Em thực sự không rành về Bách Quả Hãm đâu, em chỉ học được công thức từ chỗ sư phụ Chu rồi luyện tập một thời gian thôi. Hồi đó học cũng là vì sư phụ Chu sẵn lòng dạy, em nghĩ thủ nhiều nghề thì chẳng thiệt đi đâu, học thêm được cái gì hay cái nấy, chứ không hề đi sâu tìm hiểu và phát triển nó."
"Anh biết." Tần Hoài gật đầu, hắn đâu phải mới quen Đàm Duy An ngày một ngày hai.
Đàm Duy An mà đặt vào tiểu thuyết tu tiên thì đích thị là kiểu công tử bột sinh ra trong gia tộc lớn, tu vi cũng tàm tạm, không tính là quá cao siêu, nhưng ỷ vào việc có nhiều pháp bảo nên dư sức đè bẹp mấy tên tán tu cùng cấp.
Nếu muốn trông chờ vào việc tu vi của cậu ta cao đến mức nào thì đúng là vô phương, nhưng lại có thể trông cậy vào cái túi bách bảo của cậu ta, biết đâu lại moi ra được thứ gì đó hay ho.
"Anh chỉ muốn xác nhận lại nguyên liệu chính một chút thôi.” Tần Hoài nói.
Công thức của Đàm Duy An là do Chu sư phụ cho. Chu sư phụ là bếp trưởng danh tiếng nhất Tri Vị Cư, công thức ông đưa ra chắc chắn không có vấn đề gì, hơn nữa tuyệt đối là công thức đỉnh nhất trong cùng phân khúc.
Nghiên cứu theo hướng đi trong công thức của Chu sư phụ thì chắc chắn không sai.
Nghĩ vậy, Tần Hoài chợt nhận ra hướng đi ban đầu của Trịnh Đạt là đúng. Sau khi Trịnh Đạt không làm ra được Bách Quả Hãm, hắn liền chạy về nhà bế quan cầu cứu Chu sư phụ của Tri Vị Cư, xin công thức về nghiên cứu mấy ngày. Hắn áp dụng chiêu "bình cũ rượu mới", cho thêm mấy loại hạt và mứt hoa quả không ảnh hưởng đến tổng thể để lấp liếm, làm ra một loại Bách Quả Hãm bình thường.
Cách làm này của Trịnh Đạt thực chất chỉ là phiên bản lấp liếm cấp thấp, hắn chỉ không ngờ tới việc có thể tăng lượng kẹo bí đao lên để đạt được hiệu quả lấp liếm tối đa.
Thấy Tần Hoài chìm vào trầm tư, Đàm Duy An bất an đè dặt hỏi: "Tần... Tần sư phụ, chiều nay anh không định làm Bách Quả Hãm Thang Đoàn đấy chứ?”
Nhìn Đàm Duy An sợ mất mật kìa, gọi cả "Tần sư phụ" luôn rồi.
Giọng Đàm Duy An rất nhỏ, nhưng vẫn bị Trịnh Tư Nguyên ở cách đó không xa nghe thấy. Trịnh Tư Nguyên vừa nghe đến năm chữ "Bách Quả Hãm Thang Đoàn" là như bị kích hoạt từ khóa, bưng bát Hoành Thánh đi tới.
"Hôm nay cậu định luyện Bách Quả Hãm à?" Trong giọng nói của Trịnh Tư Nguyên mang theo chút vui mừng.
LVQ8371