Mặc kệ đi, dù sao nếu tin đồn là giả thì cùng lắm cũng chỉ là không được ăn bánh bao như mọi khi thôi, cứ tin đi cho đời có hy vọng.
Hiện tại ——
18 giờ 18 phút, chủ căn hộ 301 đơn nguyên 1 tòa nhà số 3 đã chụp được khoảnh khắc Tần Hoài bước xuống xe vô cùng đắt giá.
Hàng xóm láng giềng: Trời đất ơi, cái tin đồn ảo ma này vậy mà là thật!
2 phút sau, bức ảnh đó được lan truyền điên cuồng trong nhóm chat của khu dân cư. Lúc Tần Hoài trả lời tin nhắn của Âu Dương, hắn cũng tiện thể nhìn thấy ảnh chụp của chính mình trong nhóm.
3 phút sau, Tần Tòng Văn nhận được điện thoại của một thực khách trưng thành của Tiệm Ăn Sáng Tần Gia. Người này hỏi xem sáng mai tiệm có mở bán đúng giờ không, để họ còn canh thời gian cử đại điện trong nhà 5 giờ sáng xuống lầu xếp hàng.
Ngay lúc Tần Tòng Văn còn đang ngơ ngác trả lời điện thoại, Tần Hoài nhịn không được cười hỏi: "Bố ơi, ai gọi thế ạ?"
"Ông Kiều." Tần Tòng Văn đáp, "Lão Kiều này, ông nghe mấy cái tin đồn thất thiệt đó ở đâu ra vậy? Tôi với con trai lên Sơn Thị bán đồ ăn sáng rồi, Tiệm Ăn Sáng Tần Gia đóng cửa từ đời tám hoảnh rồi, cái mặt bằng đó mãi chưa cho thuê được là vì chẳng có ai thuê cả."
"Tôi còn định qua Tết tìm bên môi giới để cho thuê rẻ cái mặt bằng đó đây. Với lại, có quán ăn sáng nhà ai nghỉ bán hơn nửa năm trời, tự dưng lại nhè đúng ngày ba mươi Tết để mở lại không? Sáng ba mươi Tết ở Cầu Huyền mình mấy quán ăn sáng còn mở cửa đếm trên đầu ngón tay ấy chứ."
Ông Kiều là chủ căn hộ 301 đơn nguyên 1 tòa nhà số 3, đồng thời cũng là thực khách ruột của Tiệm Ăn Sáng Tần Gia, đã ăn bánh bao do Tần Tòng Văn bán suốt 11 năm ròng.
Ông Kiều có thói quen chạy bộ buổi sáng nên mỗi sáng phải ăn sáng hai chập. Trước khi chạy thì ăn một cái bánh bao Tần Tòng Văn nặn để lấy động lực, chạy xong thì ăn hẳn một bữa bánh bao đo Tần Hoài làm để tự thưởng cho bản thân. Gặp hôm trời mưa thì ông chỉ ăn bánh bao của Tần Hoài, bất chấp mưa gió bão bùng.
Với mối quan hệ thân thiết giữa ông Kiều và nhà họ Tần, quả thực ông hoàn toàn có thể gọi điện thoại trực tiếp để hỏi.
"Bố, bố nhắn vào nhóm dân cư báo với mọi người một tiếng đi. Ngày mai Tiệm Ăn Sáng Tần Gia sẽ không mở bán, nhưng 11 giờ tối nay nếu mọi người rảnh thì có thể qua nhà mình lấy một túi Tứ Hỷ Thang Đoàn, coi như là quà năm mới con biếu mọi người." Tần Hoài nói.
Tần Tòng Văn vội vàng gân cổ lên nói: "Lão Kiều nghe thấy rồi chứ? 11 giờ tối qua nhà tôi lấy bánh trôi nhé. Bánh bao thì không có, chỉ có bánh trôi thôi, nhưng con trai tôi làm cái gì cũng ngon sất, ông cứ yên tâm mà ăn!"
"Ông giúp tôi thống kê lại số lượng người nhận trong nhóm dân cư với nhé. Cái gì? Nhà ông đông người nên đòi hai túi á?" Tần Tòng Văn liếc nhìn Tần Hoài, thấy hắn gật đầu mới nói tiếp: "Được rồi được rồi, cho ông hai túi. Nhưng đừng có đi bô bô cái miệng ra bên ngoài đấy nhé, Hoài Hoài nhà tôi vừa mới xuống tàu, đi lại cả ngày mệt lử rồi nên không làm được nhiều đâu, mai còn phải về quê nữa."
Tần Tòng Văn cúp máy.
Trong nhà, Triệu Dung và Tần Lạc đã cất hành lý xong xuôi. Tần Hoài và Tần Tòng Văn thì đứng luôn ở ngoài cửa, căn bản là không thèm bước vào nhà, trong tư thế sẵn sàng xuất phát đến cô nhi viện Tam Mã Lộ bất cứ lúc nào.
Lúc này chắc sẽ có người thắc mắc: Chẳng phải mấy chương trước có viết cô nhi viện Tam Mã Lộ nằm ngay cạnh Tiệm Ăn Sáng Tần Gia sao? Gần xịt thế thì việc gì phải lái xe đi cơ chứ?
Đó là chuyện trước kia rồi. Hồi Tần Hoài học cấp ba, cô nhi viện Tam Mã Lộ đã chuyển ra vùng ngoại ô xa hơn, lái xe tới đó cũng phải mất mười mấy phút. Khoảng cách này đối với một huyện lị nhỏ mà nói thì đã coi là rất xa rồi.
Triệu Dung mò mẫm trong nhà lấy ra hai túi mộc nhĩ khô chẳng biết tích trữ từ đời thuở nào, mang theo biếu Tần Viện Trưởng luôn. Thế là cả nhà lại lục tục leo lên xe bánh mì xuất phát.
Lên xe rồi, Tần Lạc mới chậm chạp phản ứng lại: "Ái chà, con quên cầm lì xì theo rồi. Con còn chưa kịp đếm xem tổng cộng có bao nhiêu, và phải biếu Tần Viện Trưởng bao nhiêu tiền nữa."
"Không sao, đợi sáng mai mẹ đưa em ra ngân hàng đổi séc xong, em cứ đưa tiền mặt cho mẹ rồi bảo mẹ chuyển vào Wechat cho em. Xong em ném thẳng qua Wechat cho Tần Viện Trưởng là được, tốc độ thu tiền của Tần Viện Trưởng đỉnh chóp lắm." Tần Hoài an đi.
Chỉ cần là tiền quyên góp đàng hoàng trong sạch, thì mọi hình thức thanh toán Tần Viện Trưởng đều duyệt tất.
Cô nhi viện Tam Mã Lộ, chính là nơi Tần Hoài đã gắn bó và lớn lên từ thuở ấu thơ.
Trước khi cô nhi viện Tam Mã Lộ chuyển đi, cô nhi viện và khu dân cư Tam Mã Lộ gần nhau như hàng xóm láng giềng. Khi đó cô nhi viện quản lý không nghiêm, trẻ con trong khu dân cư và trẻ con trong cô nhi viện đều chơi chung với nhau, lúc trước vợ chồng Tần Tòng Văn cũng dựa theo nguyên tắc chọn nơi gần nhà mà chọn cô nhi viện Tam Mã Lộ, nhờ vậy Tần Hoài mới có thể được nhận nuôi ở cái "tuổi đời khá lớn" là 10 tuổi.
Lúc Tần Hoài mới được nhận nuôi còn chưa quen với việc có nhà mới, thường xuyên vừa tan học đã tiện đường về cô nhi viện, ăn chực một bữa cơm rồi được Tần Viện Trưởng đưa về. Về sau có đôi khi vợ chồng Tần Tòng Văn có việc phải về quê, liền đứt khoát để hắn về cô nhi viện ăn cơm, chỉ cần báo trước với Tần Viện Trưởng một tiếng, cuối tháng mang chút đồ ăn đến cô nhi viện bù vào khẩu phần là được.
LVQ8371