"Tốt tốt tốt." Trưởng phòng Trần liên tục gật đầu: "Duyệt, duyệt hết, kinh phí của cậu mà ai không duyệt tôi chém bay đầu kẻ đó."
Cung Lương bắt đầu làm việc.
Nội dung công việc vẫn y hệt như những gì Tần Hoài nhìn thấy lần trước: đọc báo, thu thập thông tin, viết thư.
Điểm khác biệt duy nhất là bây giờ lúc Cung Lương đang làm việc, không còn ai vô duyên vô cớ ra tìm hắn buôn dưa lê nữa, các đồng nghiệp lúc đi ngang qua chỗ hắn đều bất giác rón rén nhẹ chân nhẹ tay, sợ làm phiền đến hắn.
Buổi trưa lúc xuống nhà ăn, mấy người đồng nghiệp phòng kinh doanh cũng cứ thích chen chúc bên cạnh Cung Lương, làm vậy thì mới được hưởng sái chút uy tín của hắn, để nhân viên chia thức ăn múc cho thêm chút đồ ăn ngon.
Tan làm, Cung Lương theo lệ thường đến nhà ăn dùng bữa trước, vừa bước ra khỏi văn phòng thì chạm mặt ngay Quách Minh Châu đang đứng đợi hắn ở hành lang.
Khoảnh khắc Tần Hoài nhìn thấy Quách Minh Châu, hắn cũng phải giật mình kinh ngạc.
Quách Minh Châu lúc còn trẻ quả thực là một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành: mặt trái xoan, mắt to tròn, dáng người cao ráo thon thả, làn da trắng nõn nà, kiểu trắng phát sáng ấy. Bản thân cô ấy lại là diễn viên múa của đoàn văn công, tóc búi cao gọn gàng, cho dù chỉ mặc quần dài áo lửng bình thường, nhưng hễ đứng giữa đám đông là khí chất lại nổi bần bật.
Kiểu chỉ liếc mắt một cái là đã thu hút mọi ánh nhìn.
Giây phút này, Tần Hoài bỗng thấy hơi ghen tị với Cung Lương.
Người anh em à, chăng phải ông đang độ kiếp sao? Sao ông lại vào vai nam chính tiểu thuyết thế này.
"Hôm nay nhà ăn bên em có thịt kho tàu, em mang cơm sang cho anh này." Quách Minh Châu mỉm cười nói, cô vừa cười là trên má lại hiện ra hai lúm đồng tiền duyên dáng.
Hai người cùng nhau sánh bước về phía nhà ăn.
"Bác trai dạo này hồi phục thế nào rồi anh?" Quách Minh Châu hỏi.
"Tốt lắm." Cung Lương cười đáp: "Tay có lực hơn trước rồi, chỉ là từ thắt lưng trở xuống vẫn chưa cử động được. Bác sĩ bảo chuyện này không vội được phải từ từ, chỉ là bố anh cứ xót tiền đi Kim Lăng khám bệnh, dăm ba bữa lại lôi ra ca cẩm một lần."
"Sáng nay anh vừa hù ông ấy, bảo là lần trước anh với mẹ sang nhà em, đã đảm bảo trước lúc chúng mình kết hôn ông ấy nhất định có thể xuống giường đi lại thì bố mẹ em mới đồng ý hôn sự. Bị anh dọa cho một trận thế, chắc mấy tháng tới bố anh sẽ chẳng dám nhắc lại chuyện tiền nong nữa đâu."
Quách Minh Châu che miệng cười khúc khích: "Anh dọa bác trai như thế làm gì."
"Mẹ anh đâu thể ngày nào cũng ru rú ở nhà trông nom ông ấy được, ông ấy ở nhà một mình lại rảnh rỗi sinh nông nổi nghĩ quẩn, dọa một vố cho ông ấy có việc để bận tâm thôi."
"À đúng rồi, ngày mai sinh nhật anh, Tỉnh..."
"Biết rồi biết rồi, em làm sao mà quên sinh nhật anh được, vé xem phim em mua sẵn hết rồi, tan làm em bao anh đi xem phim!" Quách Minh Châu tưởng Cung Lương đang nhắc khéo cô ngày mai đừng quên buổi hẹn hò.
Cung Lương ngớ người: "Chắc không đi xem phim được rồi, ngày mai Tỉnh sư phụ gọi chúng ta đến nhà hàng quốc doanh ăn cơm.”
Quách Minh Châu mừng rỡ kêu lên: "Còn có chuyện tốt thế cơ á?!"
"Đến nhà hàng quốc doanh ăn cơm có cần mang theo tem phiếu không anh? Trong tay em chẳng còn thừa bao nhiêu tem phiếu thực phẩm, để hôm nay về em xin bố mẹ thêm chút."
"Ngày mai ăn gì thế? Thịt kho tàu à? Hay chân giò hầm tương? Biết thế hôm nay em đã không mua một lạng thịt kho tàu, để dành tem phiếu cho ngày mai ăn có phải hơn không."
Cung Lương bị mạch não của Quách Minh Châu chọc cười: "Tỉnh sư phụ tự bỏ tiền túi mua nguyên liệu nấu nướng, không cần tem phiếu đâu. Ông ấy bảo ngày mai là sinh nhật đầu tiên sau chuỗi ngày bĩ cực thái lai của anh, nên phải mở tiệc ăn mừng đàng hoàng."
"Ừm, đúng là phải ăn mừng thật to." Quách Minh Châu gật đầu cái rựp, nhìn Cung Lương đắm đuối, cả hai cùng bật cười rạng rỡ.
Tần Hoài đứng hóng hớt bên cạnh: ...
Cái thể loại một ngày của nam chính truyện sảng văn gì thế này.
Sự nghiệp thành đạt, tình duyên viên mãn, vợ đẹp như hoa, ngày mai lại còn được chầu chực ăn ngon.
Nhìn mà hắn tức muốn nghiến nát cả răng.
Xuất phát đi chơi núi Trường Bạch với bạn bè đây ~
Cung Lương và Quách Minh Châu đến nhà ăn dùng bữa, nhờ cái mác người quen, hắn đã thành công xin được một suất cà tím xào thịt băm mà lượng thịt rõ ràng là nhiều hơn hẳn người khác.
Đương nhiên, so với phần thịt kho tàu mà Quách Minh Châu mang đến thì vẫn chẳng bõ bèn gì.
Đôi chim cu ăn cơm xong lại lượn lờ quanh đó hơn một tiếng đồng hồ, hệt như mấy cô cậu học sinh cấp ba yêu đương bọ xít, chẳng làm cái gì cả, chỉ cần nắm tay nhau đi dạo quanh sân vận động thôi cũng hết xèo hai tiếng.
Mãi cho đến khi trời tối mịt, Cung Lương mới đưa Quách Minh Châu về nhà, rồi thong thả tản bộ về. Lúc hắn về đến nơi, mẹ Cung Lương đang giúp bố xoa bóp đùi, bố Cung Lương cũng không rảnh rỗi, tay ôm khư khư một cuốn sách ố vàng cố gắng lật từng trang để luyện tập lực tay.
"Tiểu Lương về rồi đấy à, lúc nãy Trịnh Đạt chạy sang mượn mứt bí đao, bảo là ngày mai Tỉnh sư phụ làm Điểm Tâm mà không đủ mứt. Mẹ nhớ nhà mình vẫn còn một gói nhỏ, lúc nãy bới tưng lên mà không thấy, con thử tìm lại xem có bị đồ đạc gì đè lên không, tìm thấy thì mang sang cho Tỉnh sư phụ nhé." Mẹ Cung Lương nói.
"Vâng ạ." Cung Lương về phòng cất sổ tay, rồi bắt đầu lục tung mọi ngóc ngách lên tìm mứt bí đao.
LVQ8371