Sau khi tan làm về nhà, Tần Hoài đã làm ba loại khẩu vị Bách Quả Hăm Thang Đoàn.
Một loại là nhân đậu phộng hạt dưa truyền thống đơn giản của phái Trịnh Đạt, một loại là nhân hạnh nhân óc chó nâng cao có độ khó của phái Trịnh Tư Nguyên, và loại còn lại là nhân hạnh nhân đậu phộng có độ khó trung bình mà hắn thích ăn.
Đúng vậy, trên thực tế, đội nghiên cứu Bách Quả Hãm đã chia làm ba hướng nghiên cứu, ba đầu bếp bếp bánh có năng lực tự chủ nghiên cứu đều có những suy nghĩ riêng.
Sở dĩ Trịnh Tư Nguyên chỉ cãi nhau với Trịnh Đạt mà không cãi với Tần Hoài, là vì cậu ta cảm thấy nhân bánh của Tần Hoài cũng có độ khó và giá trị nghiên cứu, không giống cái loại nhân bánh của bố cậu ta, thuần túy là lười biếng.
Vào những lúc như thế này, Tần Hoài tuyệt đối sẽ không hé răng, cũng tuyệt đối không tiết lộ lý do vì sao hắn lại muốn làm nhân hạnh nhân đậu phộng.
Tần Lạc thích ăn hạnh nhân, Tần Hoài thích ăn đậu phộng.
Nhất là khi sắp đến Tết, Tần Hoài cảm giác cái gen thích ăn đậu phộng khắc sâu trong DNA của hắn sắp bị kích hoạt đến nơi rồi.
Bà nội Tần có tay nghề rang đậu phộng cực đỉnh, đậu phộng nguyên vỏ trộn với cát sạch đem rang lên, hạt nào hạt nấy thơm phức. Nếu Tần Hoài không phải làm Điểm Tâm, cứ phát cho hắn một thùng đậu phộng, phát cho Tần Lạc một thùng hạnh nhân, hai anh em có thể ngồi xổm ngoài sân, chẳng cần xem tivi mà cứ cắn hạt rả rích thế suốt cả buổi chiều.
Tần Hoài tuy có loại Bách Quả Hãm chung tình của riêng mình, nhưng đối với hai loại kia hắn cũng có tìm hiểu qua, đều biết, đều làm được.
Nhân bánh Điểm Tâm ấy mà, cứ ngon miệng thì đều là nhân tốt.
Bánh trôi buổi tối Tần Hoài nặn rất nhiều, nặn đầy cả một âu lớn, nhưng ngoại trừ Âu Dương ra thì hắn không gọi bất kỳ ai tới, còn cố ý nhắn một câu vào nhóm ăn thử: "Bởi vì ngày mai Hoàng Ký được nghị, cho nên tối nay cháu muốn ngủ sớm, không làm bánh trôi nữa ạ."
Nặn cả một âu lớn, nhưng lại chỉ nấu đúng 4 viên.
Âu Dương nhìn âu bánh trôi đã nặn xong, tò mò hỏi: "Đống bánh trôi này cậu định gửi về cho Lạc Lạc à? Nhưng chẳng phải hai ngày nữa Lạc Lạc được nghỉ đông sẽ tới đây sao? Lẽ nào là gửi cho ông La? Ông La lớn tuổi như vậy ăn nhiều bánh trôi thế có chịu nổi không? Tôi xem tin tức thấy bảo người già không nên ăn quá nhiều đồ nếp, dễ bị nghẹn lắm."
"Ông La không thích ăn đồ quá ngọt." Tần Hoài nhìn lửa trong nồi, bắt đầu khuấy đều: "Ngày mai tôi phải đến nhà Trịnh sư phụ ăn cơm, không làm Điểm Tâm, chỗ bánh trôi còn lại cứ cất vào tủ lạnh trước, sáng mai phiền cậu chạy một chuyến chia cho các ông bà trong nhóm ăn thử nhé."
Âu Dương càng không hiểu nổi, cảm thấy chuyện này quả thực là vẽ rắn thêm chân: "Sao không để hôm nay ăn luôn, mai bảo họ khỏi tới là xong?"
Ăn thử một thời gian dài như vậy, ít nhiều cũng đúc kết được chút kinh nghiệm, Âu Dương cho hay cái khác thì cậu ta không rành, nhưng ba cái đồ Điểm Tâm này phải nặn xong nấu ăn luôn mới ngon, bỏ vào tủ lạnh đông lại là mất đi độ ngon rồi.
Tần Hoài muốn nói đương nhiên là vì ngày mai muốn tạo cho Cung Lương một bất ngờ, trực tiếp hoàn thành nhiệm vụ này rồi.
Buổi chiều sau khi trổ tài "cân bằng" nhận nhiệm vụ làm Tứ Hỉ Thang Đoàn vào ngày mai, Tần Hoài chợt nhận ra đây thực chất là một cơ hội.
Cung Lương là một người có thể trở nên cực kỳ cảm tính trong một số hoàn cảnh nhất định, điểm này khi hoàn thành Nhiệm vụ Phụ của Giải Hoàng Thiêu Mạch Tần Hoài đã phát hiện ra rồi.
Cung Lương là kiểu người mà cậu bưng cho ông ấy một món ăn, bên trong món ăn đó chứa đựng sự gắn kết, tình bạn, hồi ức các kiểu. Cho dù hương vị không hoàn toàn đạt chuẩn, nhưng chỉ cần cắn một miếng là bao kỷ niệm ùa về, trăm mối cảm xúc đan xen, một khi đã xúc động là ông ấy có thể ăn phát hoàn thành luôn nhiệm vụ.
Hương vị chưa đủ thì lấy hồi ức bù vào.
Buổi chiều sau khi đến làm, Tần Hoài lấy cớ đi vệ sinh nán lại 10 phút, đọc đi đọc lại Nhiệm vụ Phụ [Sự khát vọng của Cung Lương] không biết bao nhiêu lần, phát hiện ra có lỗ hổng để lách luật.
Nhiệm vụ của hệ thống hoàn toàn có thể lách luật, điểm này Tần Hoài đã phát hiện ra từ rất lâu trước đây, hơn nữa còn từng áp dụng thành công.
Trong phần chi tiết Nhiệm vụ Phụ [Sự khát vọng của Cung Lương] có rất nhiều từ ngữ miêu tả vị trí của Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỉ Thang Đoàn trong ký ức của Cung Lương. Đó là hiện thân cụ thể cho những hồi ức tốt đẹp về quá khứ, tuổi thanh xuân, tình thân và tình bạn của ông ấy. Nói cách khác, hai món ăn này đối với Cung Lương đã được buff đến tận nóc.
Mà trong chi tiết nhiệm vụ lại miêu tả thế này: Cung Lương muốn được ăn lại một lần nữa Tứ Hỉ Thang Đoàn và Kiềm Hoa Cung Đăng Bao khiến ông ấy hài lòng trong bữa tiệc sinh nhật.
Tiệc sinh nhật là giới hạn bối cảnh của buff, trước đó Tần Hoài cảm thấy nếu muốn đồn buff vào điểm này, bưng hai món Điểm Tâm này lên vào đúng ngày sinh nhật Cung Lương thì hiệu quả chắc chắn vô cùng tốt.
Tiệc sinh nhật cơ mà, quá đúng trọng tâm luôn!
Nhưng trong phần chi tiết này thực ra vẫn còn một lỗ hổng chình ình ra đó, chính là không hề yêu cầu hai món Điểm Tâm này là do ai làm.
Chỉ cần để Cung Lương ăn là được.
Việc còn lại chỉ là dồn buff thôi.
Chỉ cần lượng buff đủ lớn, khiến Cung Lương cảm động rớt nước mắt, ăn một miếng trực tiếp hoàn thành nhiệm vụ không còn là giấc mơ.
Tần Hoài cảm thấy ngày mai chính là một cơ hội tốt.
Bởi vì ngày mai là buổi tụ tập quy mô nhỏ, có mặt cực kỳ đông đủ.
LVQ8371