"Nhưng lại mang theo ba túi phô mai que trong tủ lạnh chứ gì." Tần Hoài phữ phàng châm chọc.
Âu Dương cười hề hề.
"Thích gì thì cứ lấy, nhưng phô mai que hôm nay mới mua bù đừng có nẫng hết đấy, Lạc Lạc cũng thích ăn, để lại cho con bé hai túi. Còn nữa, đừng quên đem tặng bánh trôi nhé." Tần Hoài dặn dò.
"Biết rồi, chiều nay tôi ra cửa hàng tiện lợi mua cho Lạc Lạc hai chai Coca không đường to bự, coi như là chút tấm lòng của anh Dương dành cho con bé."
Thôi được, con bé sắp phải học thêm đến mờ mịt cả mặt trời rồi, uống chút Coca thì cứ cho uống vậy.
Xách túi cherry lên, Tần Hoài sang nhà Cung Lương ở cạnh bên, phát hiện lối vào phòng khách nhà họ toàn là đồ chơi. Cung Bảo Châu đang ngồi xổm trên sàn để chọn, vừa chọn vừa lẩm bẩm.
"Vịt con... ai mua con này thế? Xấu mù, xanh xanh đỏ đỏ, bóp một cái là kêu cạc cạc, trẻ con nhà ai lại đi thích chơi con vịt màu xanh lá, xanh dương, đỏ với tím chứ?"
"Con thì biết cái gì, trẻ con là chúa thích màu sắc sặc sỡ." Quách Minh Châu ném cho con gái ánh mắt "con chẳng hiểu gì sất", rồi nhặt ra một con rết nhồi bông to đùng sặc sỡ đủ màu mà người bình thường chỉ dám nhìn một lần, vì nhìn thêm lần nữa chắc nổ đom đóm mắt mất. "Con này được này, Nhất Nhất chắc chắn sẽ thích."
Nhất Nhất là cháu ngoại của Trịnh Đạt, vì sinh đúng vào mùng một Tết nên tên ở nhà là Nhất Nhất.
Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu cắm cúi chọn đồ chơi, còn Cung Lương thì chúi mũi vào đống đồ bổ.
A giao, tổ yến, óc chó, vừng đen, còn đủ các loại thực phẩm bổ máu ích khí. Cung Lương vừa chọn vừa lẩm bẩm y hệt con gái:
"Tư Thấm sinh xong rụng tóc ghê lắm, mang cái này đi. Lần trước thấy da con bé hơi vàng vọt, mang cả cái này nữa, tổ yến, a giao là đa dụng nhất, mang đi hết."
Trịnh Tư Thấm là con gái của Trịnh Đạt, chị ruột của Trịnh Tư Nguyên. Tần Hoài chưa gặp bao giờ, chỉ nghe Trịnh Tư Nguyên nhắc tới. Cậu ta bảo chị gái mình mắc chứng sợ xã hội nên ít khi ra ngoài, sau khi sinh con da dẻ kém đi, tóc rụng nhiều nên lại càng ngại ra đường, ngày nào cũng ở nhà tìm cách làm sao để tóc mọc lại.
Nhìn cảnh nhà họ Cung sửa soạn quà cáp đến chơi nhà người ta, Tần Hoài cảm thấy thật sự nên quay lại cảnh này gửi cho Hoàng An Nghiêu, để cậu ta xem đi xem lại mà học tập.
Nhìn xem, thế này mới gọi là tặng quà trúng đích.
Xách có hai túi hoa quả đến nhà người ta đúng là quá bình thường, đấy là còn chưa kể mua hoa quả mà lại quên mnua cherry nữa.
Tần Hoài ở nhà Cung Lương đợi vài phút, giúp xách đống quà cáp túi lớn túi nhỏ xuống lầu cất vào cốp xe.
Xe của Cung Lương mang logo hai chữ R quen thuộc với Tần Hoài, trong chuyện mua xe cộ thế này, Cung Lương và La Quân nhất định có rất nhiều tiếng nói chung.
Đã đi ké xe đến nhà Trịnh Đạt rồi, Tần Hoài liền chủ động hóa thân thành tài xế Tiểu Tần, bật bản đồ lên lái xe. Cung Lương ngồi ghế phụ, hai mẹ con Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu ngồi phía sau.
Trên đường đi, Cung Bảo Châu tỏ ra rất hào hứng, vì cô ít khi đến nhà Trịnh Đạt ăn cơm.
"Bố ơi, sao lần này chú Trịnh lại chủ động mời nhà mình sang ăn cơm thế? Có phải Trịnh Tư Nguyên xem mắt thành công sắp lấy vợ rồi, chú Trịnh vui quá nên mới mời mọi người ăn cơm không?”
"Nếu thế thì con lấy nhầm quà rồi, bạn gái Trịnh Tư Nguyên thích gì nhỉ? Vàng? Trang sức? Quần áo? Hay là túi xách?"
Trong khoản tặng quà này, Cung Bảo Châu hiển nhiên đã nhận được chân truyền từ Cung Lương.
"Xem mắt thành công cái gì, hôm qua chú Trịnh con còn nhắn tin hỏi bố xem có đám nào phù hợp thì dò hỏi giới thiệu cho nó kìa. Bố cũng chẳng hiểu không phải lễ Tết gì sao tự dưng lại gọi đến ăn cơm, nhưng mặc kệ, có ăn thì cứ đi ăn cái đã."
"Mang quà cho Tư Thấm với Nhất Nhất là chuẩn rồi, tóc của Tư Thấm vẫn chưa mọc lại đâu nhỉ? Để hôm nào bảo anh con mua thêm ít đồ bổ nữa, sắp Tết rồi, đừng để đến lúc đó lại thiếu quà biếu."
"Vâng ạ."
Tần Hoài nãy giờ không nói một lời, nhưng vẫn luôn âm thầm học hỏi.
Nửa tiếng sau, Tần Hoài đã đến trước cửa nhà Trịnh Đạt.
Phải công nhận là nhà Trịnh Đạt ở xa thật, thảo nào ông ấy chẳng mấy mặn mà với việc đến Hoàng Ký. Nửa tiếng lái xe mà lại còn đi vào buổi sáng sớm, quả thực có thể lấy đi nửa cái mạng của Trịnh Đạt.
Nhà Trịnh Đạt nằm trong khu biệt thự, môi trường rất tốt. Đó là một căn biệt thự nhỏ 3 tầng độc lập, trong vườn chẳng trồng lấy một bông hoa nào mà toàn là rau. Mùa đông bắp cải thảo mọc lên mơn mởn, chỉ chờ một trận sương giá hoặc một trận tuyết mỏng rơi xuống là sẽ trở nên cực kỳ ngon ngọt.
Tần Hoài và người nhà họ Cung xách theo đống đồ linh kinh bấm chuông cửa. Người ra mở cửa là Hoàng An Nghiêu, nhìn bốn người giống hệt như nhân viên tiếp thị tới tận nhà, Hoàng An Nghiêu tay vẫn cầm củ cà rốt gọt dở trợn tròn cả mắt, ánh mắt nhìn Tần Hoài như muốn thét lên: Anh mang quà sao không báo trước cho tôi một tiếng!
Tần Hoài đáp lại bằng một ánh mắt ra hiệu: "Tôi cũng chỉ đi ké người ta thôi."
Trong bếp, Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt đã bắt đầu bận rộn xào nấu, Hoàng An Nghiêu và Trịnh Tư Nguyên đang phụ việc lặt vặt.
Chủ yếu là Trịnh Tư Nguyên phụ việc, chứ trình độ của Hoàng An Nghiêu có hạn, thái rau cũng không giúp được gì, chỉ có thể lo việc gọt vỏ rửa rau. Ở cửa bếp có một cái ghế đẩu nhỏ, vừa khéo cho cậu ta ngồi đó gọt vỏ cà rốt thẳng vào thùng rác.
Thấy Tần Hoài tới, Trịnh Tư Nguyên nhường lại quầy bếp, ngắn gọn súc tích nói: "Nguyên liệu đều xử lý giúp cậu rồi đấy."
LVQ8371