"Alo alo alo alo, anh ơi anh ơi anh ơi, nghe thấy gì không? Có nghe thấy không? Có nghe được em nói không? Nghe được thì anh lên tiếng đi, alo alol”
Giọng Tần Lạc vang vọng khắp cả căn bếp, ồn ào đến mức đống Bách Quả Hãm Thang Đoàn chưa kịp cho vào nồi cũng muốn giơ tay lên bịt tai lại.
Kích động thế này, chắc chắn là có chuyện vui rồi.
Tần Hoài nuốt viên bánh trôi trong miệng xuống: "Có."
"Anh ơi em kể anh nghe, trường em..."
"Cho nghỉ sớm rồi à?” Tần Hoài lanh chanh giành đáp.
Tần Lạc bị cắt ngang mạch cảm xúc, khựng lại mất mấy giây mới sắp xếp lại được ngôn từ, khôi phục tông giọng kích động vút cao nói tiếp:
"Đúng rồi, được nghỉ sớm! Đợi ngày mai thi xong môn cuối là em có thể tới Cô Tô tìm anh rồi!"
"Mẹ mua vé máy bay chiều mai cho em rồi, nếu chuyển qua đi tàu cao tốc thì 11 giờ đêm là tới nơi! Anh ơi, Cô Tô có chỗ nào chơi vui không? Có món gì ngon không? 11 giờ đêm thì có thể ăn được gì nhỉ?"
"Mấy tháng nay anh về nhà được có vài ngày, ngày nào em cũng phải ăn cơm căng tin với bánh bao của anh Trần An, làm em gầy rộc cả đi rồi đây này. Lúc nãy em gọi video cho bà nội, bà cũng bảo mặt em gầy đi một vòng, còn chuyển khoản cho em 500 tệ bảo em ăn thêm chút đồ ngon bồi bổ nữa cơ."
"Thế à, tốt quá rồi còn gì. Sau khi tới Cô Tô em cứ đưa 500 tệ bà cho cho anh trước đi, coi như trả bớt một phần tiền Điểm Tâm em đang nợ anh." Tần Hoài bình thản nhai bánh trôi.
Giọng của Tần Lạc lại nghẹn lại.
"Anh!"
"Nợ thì phải trả, đó là lẽ đương nhiên. Thi cuối kỳ bắt đầu rồi đúng không? Thi thế nào? Cảm thấy Tết năm nay em có thể được bao nhiêu tiền mừng tuổi? Tiền mừng tuổi có đủ gán nợ không?"
Âu Dương khiếp sợ nhìn Tần Hoài, giống như đang nhìn một nhà tư bản máu lạnh.
"Anhl” Giọng Tần Lạc càng thê lương hơn.
"Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa. Cô Tô có chỗ nào chơi vui thì anh không rõ, cái này phải để anh Âu Dương dẫn em đi. Còn đồ ăn ngon thì ngay đối diện nhà mình có thịt viên gạch cua, đầu cá mè hầm gỡ xương, đầu heo hầm nguyên cái, lươn hồ xào dầu tỏi, cá quế chua ngọt, đậu phụ khô thái chỉ nấu nước dùng, tôm xào trà Bích Đuyết, lươn mềm xào, ngô xào hạt thông, đậu phụ Văn Tư, canh rau rút, thịt anh đào, cơm rang Dương Châu, chân giò Đông Pha, thịt Đông Pha đều rất ngon. Đợi em tới, anh sẽ giới thiệu cho em một người anh họ Hoàng, anh ta vừa thuyết minh em vừa ăn sẽ càng thấy ngon hơn."
Tần Lạc nuốt một ngụm nước bọt.
"Nhưng mà, bây giờ em đã là học sinh lớp mười rồi, không thể cứ nghỉ đông là ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện ăn uống vui chơi mà bỏ bê học hành được. Lúc Tết ăn nhiều chơi nhiều đương nhiên không sao, nhưng bây giờ cách Tết vẫn còn một khoảng thời gian. Nếu em ngày nào cũng ăn chơi, anh lại đi làm ở Hoàng Ký không có thời gian giám sát em, bố mẹ cũng sẽ không yên tâm để em ở lại Cô Tô." Giọng điệu của Tần Hoài cũng tràn ngập sự do dự và trăn trở.
"Anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ ở nhà ngoan ngoãn học tập, em nhất định mỗi ngày làm xong bài tập mới ra ngoài ăn đồ ngon!" Tần Lạc chỉ hận bây giờ đang gọi thoại chứ không phải gọi video, nếu không cô bé nhất định sẽ giơ tay thề ngay tại chỗ.
"Để em ở nhà tự học một mình anh cũng không yên tâm, bây giờ lên cấp ba rồi bọn anh cũng không kèm em học được nữa.”
"Em có thể đi học thêm!"
"Đây là Cô Tô, trường em học lại là trường tư thục, biết đi đâu tìm lớp học thêm?"
Tần Lạc ngớ người: "Vậy phải làm sao bây giờ? Mẹ mua vé cho em cả rồi, chẳng lẽ em mới ở Cô Tô được mấy ngày, mẹ đã bắt em về nhà làm bài tập sao?"
"Anh có một cách." Tần Hoài mỉm cười, đặt bát xuống, bưng bát thì khó phát huy diễn xuất được.
"Không đi học thêm được thì chúng ta có thể thuê gia sư kèm 1-1. Đợi có điểm thi cuối kỳ, môn nào thi không tốt thì thuê gia sư môn đó, đóng tiền luôn một cục."
"Như vậy đến lúc bố mẹ muốn bắt em về, anh sẽ lấy cớ học chưa xong không thể hoàn tiền. Bố mẹ xót tiền chắc chắn sẽ để em ở lại bên này, đợi học xong xuôi mới phải về."
Tần Lạc mừng rỡ: "Anh, anh thật sự quá thông minh luôn!"
Sau đó cô bé lại hơi chần chừ: "Nhưng mà..."
Âm cuối kéo dài khiến Âu Dương ở đầu dây bên này cũng phải căng thẳng, điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho Tần Hoài, lên án hành vi lừa gạt em gái của hắn. Thấy chưa, bị phát hiện rồi kìa.
"Học kèm một chọi một đắt lắm á."
"Không đắt đâu, anh có người quen."
Tần Lạc lúc này mới yên tâm: "Vậy cứ làm theo lời anh nói đi, haha, em có thể chơi ở Cô Tô đến tận Tết rồi! Anh ơi, anh sẽ không tịch thu điện thoại của em giống mẹ, mỗi ngày chỉ cho em chơi hai tiếng thôi đấy chứ?"
"Đương nhiên là không rồi." Tần Hoài mỉm cười nói, cho dù Tần Lạc căn bản không nhìn thấy biểu cảm của hắn, "Chỉ cần học xong bài của ngày hôm đó, làm xong bài tập, em muốn chơi thế nào thì chơi!"
Miễn là đến lúc đó Tần Lạc vẫn còn thời gian để chơi.
Tần Hoài tỏ vẻ mình là một người anh vô cùng dân chủ, luôn tôn trọng ý kiến của em gái.
Đồng thời cũng rất coi trọng giáo dục, chỉ cần là vì thành tích của em gái, tốn thêm chút tiền cũng chẳng sao.
"Tuyệt quá!"
Tần Hoài cúp máy.
Âu Dương ngớ người, bưng bát, chỉ vào điện thoại: "Năm nào nghỉ hè nghỉ đông, Lạc Lạc cũng bị cậu lừa đi học thêm thế này à?"
LVQ8371