"Sẵn tiện em cũng tiết kiệm được chút tiền, bệnh viện của em đã phát thưởng cuối năm chưa? Đừng có lại đem toàn bộ tiền tiết kiệm đi quyên góp giống lần trước nữa đấy, phải giữ lại chút tiền trong tay, bây giờ ăn Tết tốn kém lắm, rau cỏ ngoài chợ cứ đến Tết là tăng giá, rau cải chíp bán còn đắt hơn cả thịt."
Điện thoại của Khuất Tĩnh đặt trên kệ bếp, góc máy quay từ trên xuống, cô ngẩng đầu cười với ống kính: "Hồng tỷ, em có giữ lại tiền mà."
"Hơn nữa vốn dĩ em cũng không hay đón Tết, năm nào Tết em cũng ở cô nhi viện, chẳng tốn tiền đâu."
Trần Huệ Hồng gật đầu: "Đúng rồi, chuyện này chị từng nghe em nói. Lần trước em bảo sao nhỉ? Tết năm nay vẫn về cô nhi viện ăn Tết à?"
"Vâng, em đã nói chuyện với mẹ Khuất rồi, Tết năm nay em vẫn đón Tết cùng mọi người."
"Vậy cô định khi nào về Sơn Thị?” Tần Hoài hỏi.
"Hăm chín Tết."
Tần Hoài gật gù, cảm thấy khá trùng hợp, Khuất Tĩnh về cùng ngày với hắn.
"Khuất Tĩnh, nếu có thời gian, trước khi đi cô ghé qua nhà tôi một chuyến nhé, tôi gói thêm chút bánh trôi cho cô, cô mang đến cô nhi viện luộc cho tụi nhỏ ăn luôn." Tần Hoài nói, liếc nhìn La Quân đang chăm chú xem TV, chẳng thèm chia cho ống kính lấy một ánh mắt thừa thãi nào, "Phiền cô tiện thể mang phần của La tiên sinh cho ông ấy luôn."
La Quân nghe Tần Hoài nhắc tới mình bèn liếc mắt nhìn điện thoại: "Tôi không thích ăn bánh trôi."
"Cậu có thời gian thì nặn cho tôi ít Quả Nhi đi, cái Hoàng Ký Tửu Lâu của các cậu quy củ rách nát gì vậy, dựa vào đâu mà Quả Nhi chỉ bán cho khách ăn tại quán, đã thế mỗi người còn bị giới hạn mua một cái. Mua mang về không được sao? Tôi gọi 20 người chạy việc vặt xếp hàng mua mang về cho tôi thì có làm sao?”
Tần Hoài: ... Giới nhà giàu các ông đều mua Điểm Tâm kiểu này à?
"La tiên sinh, nếu ông muốn ăn Quả Nhi thì cứ nói thẳng với tôi, tôi làm rồi gửi bưu điện cho ông cũng vậy mà." Tần Hoài nhỏ nhẹ nói.
"Không cần, tôi có người chạy vặt chuyên nghiệp ngày nào cũng đến Hoàng Ký ăn tại quán, sau đó đóng gói Quả Nhi mang ra cho tôi rồi."
La Quân bấm dừng TV, cầm điện thoại lên nhìn thẳng vào ba người, bật chế độ súng liên thanh xả đạn: "Từng người các cô các cậu tính ở lỳ tại Cô Tô bao lâu nữa? Sắp Tết đến nơi rồi, Cô Tô có gì vui mà ở mãi thế? Đang nói cô đấy Trần Huệ Hồng, cô không phải người Sơn Thị à? Không phải cô định về quê ăn Tết sao? Cô có thể nói với người của Ủy ban Tổ dân phố các cô một tiếng được không, đừng năm nào cũng nhắn tin bảo tôi tham gia mấy cái hoạt động liên hoan hội người cao tuổi trong khu phố dịp Tết nữa. Tôi nhấn mạnh lại lần nữa, tôi không phải người già neo đơn, tôi không cần ai đến tận cửa quan tâm chăm sóc."
Trần Huệ Hồng tiếp tục cắn hạt dưa: "Người phù hợp với tiêu chí người già neo đơn nhất trong khu dân cư chúng ta chính là ông đấy, theo tôi thì dù sao Tết ông cũng rảnh rỗi, giờ cũng chịu ra khỏi nhà rồi, thì cứ phối hợp với công việc của Ủy ban Tổ dân phố chúng tôi chút đi."
"Nếu ông mà tham gia hoạt động liên hoan, Ủy ban Tổ dân phố chúng tôi ít nhất cũng viết được 5 bài báo cáo thành tích đấy."
La Quân phát hiện từ sau khi Trần Huệ Hồng tỉnh lại, da mặt bà ấy ngày càng dày, nói gì cũng trơ trơ ra. Trước kia xả đạn vào bà ấy ít nhiều còn có chút tác dụng, giờ xả bao nhiêu là bị dội ngược lại bấy nhiêu.
Đám Thảo Mộc Tinh Quái các người đều mặt dày như vậy sao?
"Đừng có mơ." La Quân nghiến răng nặn ra ba chữ, "Tần Hoài và Khuất Tĩnh hăm chín Tết về, còn cô thì sao Trần Huệ Hồng?"
"Tôi không kéo dài đến muộn thế được.” Trần Huệ Hồng thở dài, "Bánh Bao Kiều Mạch mẹ tôi làm xong hết rồi, chỉ chờ tôi và Tuệ Tuệ về ăn thôi. Chắc khoảng hăm ba Tết là tôi phải đi rồi, Ủy ban Tổ dân phố còn vài việc cần tôi về xử lý. À đúng rồi, cái cửa hàng hoa quả đợt trước tôi giới thiệu, ông đã kết bạn Wechat chưa?"
"Năm nay nhà họ hình như mới nhập một lô hộp quà hoa quả, cherry, dưa lưới, kiwi, cam rốn, táo, hồng sấy, lê thơm, đào trơn có đủ cả, tôi xem ảnh thấy chất lượng tốt lắm."
La Quân không nói gì, đứng thẳng dậy, cầm điện thoại đi vào phòng chiếu phim. Phòng chiếu phim nhà La Quân rất rộng, rèm cửa quanh năm kéo kín mít không lọt chút ánh sáng, chính giữa phòng đặt một chiếc ghế lười để La Quân tiện nửa nằm nửa ngồi xem phim.
Hiện tại, rèm cửa đã được kéo ra, chiếc ghế lười biến mất tăm, ngay cả chiếc bàn trà trước ghế cũng không thấy bóng dáng, thay vào đó là cả một phòng xếp đầy hộp quà hoa quả.
La Quân nhìn vào ống kính nhạt giọng hỏi: "Cô đang nói loại nào?"
Ba người Tần Hoài đều kinh ngạc, Trần Huệ Hồng nhìn hộp quà hoa quả chất đầy phòng mà nửa ngày không thốt nên lời.
La Quân trước đây chỉ mở tiệm hoa quả, bây giờ thì chuyển sang làm đại lý bán buôn luôn rồi.
Một lúc lâu sau, Khuất Tĩnh mới là người lên tiếng trước: "Nhiều... nhiều hoa quả thế này, một mình La tiên sinh ăn hết được sao?"
"Cửa hàng hoa quả giao nhầm." La Quân bước ra khỏi phòng chiếu phim, "Có một lô định gửi đến cô nhi viện lại giao đến nhà tôi, còn một lô định gửi về quê Tần Hoài cũng bị giao tới đây luôn, ngày mai nhân viên chuyển phát sẽ đến lấy đi."
"Trần Huệ Hồng cô muốn hoa quả gì thì nói mau đi, lát nữa tôi bảo Trương Thục Mai soạn ra để lại."
"Có cả phần gửi về nhà tôi nữa á?" Tần Hoài giật mình, ngay sau đó là mừng rỡ như điên.
Quá tuyệt vời, phải mau chóng nhắn tin cho ông nội ở tít dưới quê, báo cho họ hàng biết năm nay đi chúc Tết khỏi cần xách hoa quả theo nữa!
LVQ8371