Trịnh Tư Nguyên cãi nhau thì cãi nhau, nhưng nội dưng tranh cãi toàn là kiến thức. Trịnh Đạt dù ăn nói vụng về, nhưng từng bước thực hành cũng đều là kiến thức.
Hai vị thầy chỉ xảy ra chút mâu thuẫn trước mặt cậu, cậu đứng bên cạnh ngây ra nhìn làm gì, cậu cũng hóng hớt à? Mau lôi sổ tay ra ghi chép đi, toàn là kiến thức trọng tâm, có thi đấy!
Đợi Tần Hoài xào thịt xong, Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên cũng cãi nhau xong.
Đặc điểm chung của hai bố con này là cãi nhau thì cãi, nhưng chỉ cãi vào lúc cần cãi, cãi xong xuôi thì việc gì cần làm vẫn phải làm.
"Tư Nguyên, ngày mai được nghỉ con không cần mang bánh trôi cho chị con đâu. Lần trước bác Lưu giới thiệu cho con cô gái họ Vương kia, hai đứa nói chuyện tới đâu rồi? Người ta tuy làm Điểm Tâm kiểu Tây, nhưng cũng tính là dân bếp bánh đấy, cô bé đó bố gặp rồi, ngoại hình xinh xắn lắm."
"Ngày mai nghỉ con mang chút bánh trôi tặng người ta, rồi làm thêm vài món sở trường như Tô Bính, Định Thắng Cao, bánh Trung thu kiểu Tô các kiểu nữa. Đi xem mắt quan trọng nhất là phải thể hiện bản thân, bố thấy mấy lần trước con đi xem mắt không thuận lợi, là do con chưa thể hiện tốt ưu điểm của mình đấy." Trịnh Đạt chỉ trong một giây đã chuyển về chế độ bố ruột.
Trịnh Tư Nguyên hoàn toàn không có chút hứng thú nào với chuyện xem mắt, thản nhiên nói: "Ngày mai Tần Hoài và bác Cung chẳng phải sẽ đến nhà mình ăn cơm sao? Con lấy đâu ra thời gian đi tặng Điểm Tâm nữa?"
"Ăn cơm trưa xong, buổi tối vừa vặn đi tặng Điểm Tâm, tặng xong thì rủ người ta ra ngoài ăn luôn một bữa, quá hoàn hảo!" Trịnh Đạt sắp xếp rành mạch cho con trai.
"Để sau hẵng hay." Nhắc đến bữa trưa ngày mai, Trịnh Tư Nguyên cảm thấy mình có chuyện quan trọng hơn cần nói: "Bố này, trưa mai bác Cung đến ăn cơm, có phải chúng ta nên làm Tứ Hỉ Thang Đoàn không?"
"Con làm hay bố làm?"
"Đương nhiên là con làm rồi!”
"Bánh trôi của con quá bình thường, bác Cung chắc chắn không thích đâu, phải để bố làm."
"Cái gì mà gọi là bánh trôi của bố quá bình thường, rõ ràng là bố làm ngon hơn hẳn mà? Chiêu đãi khách thì chắc chắn phải mang món sở trường ra chứ, sao có thể mang thứ không phải là tốt nhất ra được. Không tin con hỏi Tiểu Tần xem, cậu ấy thích vị hạnh nhân của con, hay là thích loại bình thường này của bố?"
"Bình thường thì làm sao? Đừng có coi thường nhân hạt dưa đậu phộng, nhà máy Điểm Tâm nhà mình mỗi năm bán chạy nhất chính là các loại bánh dừa hạt dưa đậu phộng đấy, doanh số mới là lời đánh giá chân thực nhất, đại chúng thích mới là đồ tốt."
"Điểm Tâm loại hạnh nhân doanh số không cao hoàn toàn là do chi phí cao, giá bán cao, hai thứ này sao có thể mang ra so sánh với nhau được? Nếu cứ nói như bố, thì sản phẩm có doanh thu cao nhất nhà mình phải là bánh trứng muối ngàn lớp cơ!"
"Cái đó căn bản là khác nhau được chưa, bánh trứng muối ngàn lớp một năm bố phải bỏ ra bao nhiêu tiền để chạy quảng cáo hả? Đó là sản phẩm hot trend trên mạng!”
"Cho nên mới bảo không thể gộp chung vào để so sánh được, Tứ Hỉ Thang Đoàn ngày mai con thấy vẫn nên làm nhân hạnh nhân."
"Nhân đậu phộng hạt dưa!"
Lại cãi nhau rồi.
Tần Hoài và Đàm Duy An đưa mắt nhìn nhau, Tần Hoài sờ sờ mũi, đột nhiên cảm thấy hắn nên ra ngoài cửa đợi Vương Tuấn về.
Vương Tuấn từng là phụ bếp đắc lực nhất của hắn cơ mà, bây giờ ngày nào cũng đội mưa đội gió đi hẹn hò vất vả như vậy, hắn thân là đồng nghiệp cũng nên ra cửa đón người ta một tiếng.
Tần Hoài bôi mỡ vào đế giày định chuồn lẹ, bởi vì hắn có linh cảm nếu không chuồn ngay thì sẽ phải nghe câu "Tiểu Tần, cậu tới phân xử xem".
"Tiểu Tần, cậu tới phân xử xem, ngày mai cậu muốn ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân hạnh nhân hay là Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân đậu phộng hạt dưa?" Trịnh Đạt lên tiếng.
Tần Hoài: ... Chuồn muộn mất rồi.
Tần Hoài nhìn Trịnh Đạt một cái.
Trên mặt Trịnh Đạt viết rành rành đòng chữ "tay nghề của chú cậu biết rồi đấy, Trịnh sư phụ vĩnh viễn sẽ không làm cậu thất vọng, chọn chú, chọn chú đif”.
Tần Hoài lại nhìn sang Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên dùng ánh mắt truyền đạt với Tần Hoài: "Tôi biết cậu cũng giống tôi, đều là những người có hoài bão với Điểm Tâm, tuyệt đối sẽ không 'nối giáo cho giặc', dung túng cho cái thói hư tật xấu này của bố tôi, tôi tin tưởng cậu."
Đàm Duy An thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng người bị kẹp ở giữa cũng không phải là mình.
Hai ngày nay cậu ta đều có ý định đi luyện canh lửa cho xong.
Tần Hoài cũng đã chứng kiến biểu hiện của Đàm Duy An trong hai ngày qua, biết lúc này tuyệt đối không thể đưa ra sự lựa chọn.
Nhất là khi cả hai bên đều không có đáp án đúng tuyệt đối hay sai hoàn toàn.
Tần Hoài nở một nụ cười.
"Ngày mai khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, thời gian qua mọi người luyện Bách Quả Hãm Thang Đoàn đều vất vả rồi. Thật ra mà nói, dạo này người lười biếng nhất chính là tôi, tôi không luyện chăm chỉ bằng mọi người, cơ bản toàn đứng bên cạnh vừa xào rau vừa nhìn."
"Việc ngày mai đến nhà Trịnh sư phụ ăn cơm đã được quyết định từ sớm, tôi cũng ngại đi tay không, nhưng bắt tôi mua gì đó thì tôi cũng chẳng biết mua gì."
"Hay là thế này đi, ngay từ đầu Tứ Hi Thang Đoàn là món tôi muốn luyện, Bách Quả Hãm cũng là do tôi đang nghiên cứu, ngày mai hai người không cần làm Tứ Hi Thang Đoàn nữa, cứ để tôi làm!"
"Làm cả hai loại nhân Bách Quả Hãm luôn, làm kiểu hộp mù không phân biệt tạo hình, chủ yếu là cho vui!"
Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt gật gù, tỏ vẻ như vậy cũng rất ổn.
Đàm Duy An: ?!
Vãi nồi, còn có trò này nữa cơ à!
Bậc thầy cân bằng thế mà lại ở ngay bên cạnh mình!
LVQ8371